Chàng trai ôm chặt cánh tay cô, có chút cứng đờ. Cổ họng anh nghẹn ngào "ừ” một tiếng, rồi buông tay ra. Nhưng bàn tay anh vẫn luyến tiếc nán lại trên cổ tay cô, khẽ vuốt ve nơi mạch đập, rồi mới chậm rãi rời đi.
"Vậy em mau chóng trở về nhé..." Thẩm Nguyên khàn giọng nói, hàng mi rũ xuống che đi một nửa bóng tối, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười dịu dàng, "Anh sẽ đợi em, dù bao lâu cũng đợi."
Ánh mắt anh đăm đắm nhìn cô, như muốn khắc ghi từng đường nét dịu dàng trên gương mặt cô vào sâu trong tim.
"Em và lũ mèo nhỏ đều ở đây đợi anh."
Lê Tri không khỏi cong môi, đầu ngón tay nhanh chóng véo nhẹ cằm anh, nơi có những đường nét mang chút ủy khuất: "Sa Tệ... Em biết, sẽ rất nhanh thôi mà..."
Lê Tri nhẹ nhàng tra chìa khóa vào ổ.
"Rắc."
Tiếng khóa cửa nhỏ xíu vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của hành lang.
Cô hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào. Trong lòng vừa mang theo chút an tâm vì cuối cùng cũng trở về nơi an toàn, lại vừa lẫn lộn một nỗi bất an khó tả...
Ánh đèn phòng khách dịu dàng như dòng nước chảy tràn.
Lê Tri khựng lại ở huyền quan.
Lão Lê ngồi thẳng trên ghế sofa, cặp mắt sau cặp kính khẽ nâng lên, nhìn thẳng vào cô con gái vừa bước vào.
Bên cạnh, Từ Thiền tựa người vào thành ghế, nở một nụ cười hiền hòa nhưng thấu hiểu, như thể nụ cười ấy có thể nhìn thấu lớp vỏ bọc trấn tĩnh mà Lê Tri đang cố gắng duy trì.
Không khí như ngưng đọng.
"...Cha, mẹ?" Giọng Lê Tri có chút chột dạ, thậm chí mang theo một chút khô khốc khó nhận ra.
Cô vô thức nắm chặt quai cặp, như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất có thể bám víu vào. Cô cảm thấy gương mặt vừa mới hạ nhiệt lại bắt đầu nóng bừng lên.
"Con về rồi."
Lão Lê khẽ nhíu mày, quan sát gương mặt con gái.
"Ba còn tưởng con không về nữa chứ."
Giọng điệu bình thường, nhưng sự bóng gió ẩn chứa áp lực khiến Lê Tri rụt cổ lại.
Từ Thiền khẽ vỗ lên đùi Lão Lê, rồi đứng dậy tiến đến gần con gái.
"Đừng để ý đến cha con."
Giọng mẹ vẫn dịu dàng như trước, nhưng lại khiến Lê Tri giật mình.
Bà đưa tay, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gương mặt hơi lạnh của Lê Tri, vừa trìu mến lại vừa tinh nghịch.
"Đi lấy quà ở chỗ Thẩm Nguyên hả?"
"Không có, không có..." Lê Tri né tránh cái chạm của mẹ, đầu ngón tay bấu vào mép tủ giày ở huyền quan, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve.
"Con... Con lát nữa đi lấy..."
Nghe Lê Tri nói vậy, Lão Lê hít sâu một hơi, động tác ấy mang theo một sự bất lực thầm lặng. Ngón tay ông khẽ gõ lên đầu gối.
Từ Thiền nghe vậy, cười nhìn Lê Tri.
"Ồ? Xem ra món quà đó... chắc chắn là tuyệt lắm nhỉ?"
Nhìn gương mặt con gái ngày càng đỏ bừng, dù cô đang cố gắng trấn tĩnh, ý cười trong mắt bà càng thêm sâu sắc.
"Này, Tri Tri."
Từ Thiền thần bí tiến sát lại gần tai Lê Tri: "Có muốn xem trước quà sinh nhật mà cha mẹ chuẩn bị cho con không?"
Lê Tri hơi sững sờ, những suy nghĩ hỗn loạn bị Thẩm Nguyên cuốn đi cuối cùng cũng trở về với góc ấm áp thuộc về gia đình.
"Dạ... Dạ! Muốn ạ!"
Cô vội vàng gật đầu, giọng nói khôi phục chút trong trẻo.
Từ Thiền khẽ cười, thân mật khoác vai Lê Tri, hơi dùng sức kéo cô đi hai bước về phía phòng khách, cách xa vị trí của Lão Lê.
Từ Thiền hơi nghiêng đầu, môi đỏ kề sát tai con gái, giọng nói nhỏ đến mức như đang chia sẻ một bí mật mềm mại chỉ mẹ con mới hiểu: "Thật ra thì, mẹ và cha đã bàn bạc..."
Hơi thở ấm áp của bà phả vào tai Lê Tri: "Quà của chúng ta dành cho con là..."
Từ Thiển dừng lại một chút, trong ánh mắt chăm chú và nhịp thở ngày càng dồn dập của con gái, bà mới mỉm cười nói tiếp: "... là 'hôm nay, con muốn làm gì cũng được' ".
Nói xong, bà lại khẽ ấn ngón tay lên vai Lê Tri, mang theo một chút trêu chọc.
Tai Lê Tri "bừng" một cái, nóng ran lên. Gương mặt ửng đỏ vừa mới hạ nhiệt không chỉ quét sạch toàn bộ khuôn mặt, mà còn lan xuống tận cổ.
"Mẹ..." Cô mấp máy môi.
Từ Thiển ha ha nhìn gương mặt đỏ bừng của con gái, như thể bà đã nhìn thấu sự ngượng ngùng đang cuộn trào trong lòng cô thiếu nữ.
Đợi Lê Tri ngượng ngùng nhìn sang hướng khác, Từ Thiền mới cười nhẹ bổ sung một câu: "Được rồi được rồi, mẹ không trêu con nữa. Đi vào thư phòng lấy quà đi, ngay trên bàn sách đấy. Đi thôi."
Từ Thiền nói xong không nhúc nhích, chỉ mỉm cười hất cằm về phía thư phòng.
Lê Tri dưới ánh mắt dịu dàng của mẹ, bước về phía thư phòng.
Ánh đèn hắt lên mặt bàn. Trên bàn sách của cô, một hộp quà lặng lẽ nằm ở đó.
Bên cạnh hộp quà là một tờ giấy viết thư màu trắng, nét chữ cứng cáp của cha viết trên trang bìa: "Gửi Lê Tri".
Khi nhìn thấy món quà trước mặt, mắt cô lập tức rưng rưng.
Sự ấm áp được cha mẹ âm thầm bảo vệ, cùng với món quà chứa đựng tâm ý của Thẩm Nguyên, đã lập tức phá vỡ bức tường phòng thủ trong lòng cô.
Cô hít sâu một hơi, cầm lấy phong thư, đầu ngón tay thậm chí có chút run rẩy.
Nhẹ nhàng mở phong thư, cẩn thận lấy ra tờ giấy viết thư bên trong.
Thư do chính tay Lão Lê viết, nét chữ rõ ràng và trang trọng.
"Tri Tri: Triển lãm tin vui mừng."
“Một chương mới của cuộc đời đã mở ra. Ba nhìn con từ một đứa trẻ non nớt trưởng thành thành một cô gái độc lập và mạnh mẽ. Sau niềm vưi, cũng là sự nghỉ ngờ và mong đợi..."
Nhìn nét chữ quen thuộc chứa đựng tình cảm sâu sắc, Lê Tri nắm chặt tờ giấy, nước mắt như những hạt trân châu đứt dây, từng giọt lớn lăn xuống.
Đọc tiếp, thiếu nữ bỗng mỉm cười.
"Thằng nhóc Thẩm Nguyên từng khiến ba đầy cảnh giác, nhưng thấy nó đối với con chân thành, bảo vệ con chu toàn, lại cùng con sóng vai theo đuổi ước mơ, ba mới biết con gái ba có con mắt rất tốt..."
"Tình cảm quý ở đồng điệu và cùng chí hướng. Con đã chọn, cha mẹ sẽ tin tưởng và ủng hộ. Chỉ mong các con tôn trọng lẫn nhau, động viên lẫn nhau, dùng tuổi trẻ viết nên bài thi không thẹn với lương tâm."
"Trưởng thành không phải dừng lại ở tuổi tác, mà còn ở việc biết trân trọng những gì mình yêu, và trách nhiệm trên vai.”
"Sau ngày hôm nay, con vẫn là viên trân châu được nâng niu trong lòng bàn tay của cha mẹ, nhưng cũng là một vì sao có thể tự mình tỏa sáng."
"Sinh nhật vui vẻ, con gái của ba."
Từ Thiền ngồi trên ghế sofa, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng con gái.
Nhìn con gái nhào vào lòng Lão Lê khóc nức nở, bà nhìn chồng với một nụ cười thấu hiểu.
Bà đã sớm nhìn thấu những suy nghĩ nhỏ nhặt của ông bố già này.
Từ việc giả vờ ho khan nghiêm nghị khi con gái bước vào, đến việc vụng trộm chuẩn bị bức thư tay trong thư phòng mấy ngày nay.