Những con chữ và thủ pháp tu từ quen thuộc giờ đây không còn là những ký hiệu khô khan, mà cần được phân tích và hiểu một cách chính xác.
Lông mày Thẩm Nguyên khi thì cau lại theo độ khó của đề bài, ngón tay vô thức gõ nhẹ vào mép tờ nháp, trong đầu nhanh chóng hiện lên những dạng bài tương tự mà cậu từng làm sai.
Chỉ một giây sau, ánh mắt cậu lại trở nên kiên định, ngòi bút hạ xuống, không chút do dự viết ra câu trả lời chính xác.
Những dòng phác thảo trên tờ nháp, gọn gàng và đầy suy tư, là dấu vết của những suy nghĩ đang vận động với tốc độ chóng mặt.
Lật sang trang bài thi tiếp theo, một bài thơ cổ hiện ra trước mắt.
Sau một thoáng ngập ngừng, những câu thơ đã khắc sâu trong trí nhớ cậu hiện lên một cách trật tự, ngòi bút theo đó trôi chảy viết ra, nét chữ tỉ mi lấp đầy những dòng kẻ đáp án.
Nhìn mấy câu thơ cổ ít ỏi, Thẩm Nguyên vừa viết đáp án vừa cảm thấy có chút hoang đường.
Ba năm học, sách ngữ văn có bao nhiêu bài thơ cổ? Cậu đã học thuộc lòng được bao nhiêu?
Vậy mà đến lúc thi cử, chỉ có vài câu như thế này.
Thẩm Nguyên không suy nghĩ thêm nữa, lật đi lật lại bài thi, ánh mắt dừng lại ở phần đọc hiểu.
Đoạn văn hiện đại trong phần đọc hiểu có độ dài vừa phải, cũng có những chỗ khá tối nghĩa.
Thẩm Nguyên vô thức liếm môi, ánh mắt quét đi quét lại vài lần trên đoạn văn phức tạp.
Kỹ năng tập trung cao độ nhanh chóng được kích hoạt, sự chú ý của Thẩm Nguyên nhanh chóng tập trung lại.
Trong trạng thái chuyên chú, Thẩm Nguyên nhanh chóng đọc xong đoạn văn hiện đại.
Ngòi bút của cậu một lần nữa kiên định hạ xuống, như một con thuyền phá băng, tiếp tục tiến sâu vào đại dương văn tự, từ tốn giải mã, quy nạp và tinh luyện những mối liên hệ và cảm xúc ẩn chứa trong câu chữ.
Trong thế giới của cậu, dường như chỉ còn lại bài thi, ngòi bút và những suy nghĩ không ngừng nghỉ.
Khi Thẩm Nguyên đặt bút viết xong câu cuối cùng, hoàn thành bài đọc hiểu hiện đại cuối cùng, cậu vô thức cử động những ngón tay có chút cứng lại vì viết lâu.
Ánh mắt cậu gần như không dừng lại, lướt xuống cuối bài thi.
Ở đó, chiếm gần nửa trang giấy là khu vực dành cho bài viết luận.
Trong khung vuông rộng lớn, đề bài và yêu cầu viết luận đang nằm im lìm.
Có lẽ vì quá tập trung vào những câu hỏi trước đó, hoặc có lẽ vì bản thân nó là "trùm cuối” của cả kỳ thị, giờ phút này nó mới thực sự lọt vào tầm mắt Thẩm Nguyên, như một cột mốc biên giới nặng tru.
Những âm thanh nhỏ nhặt trong phòng thi dường như trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, nhưng cũng dường như bị đại não tự động loại bỏ.
Lông mày Thẩm Nguyên theo thói quen hơi nhíu lại.
Cậu kéo bài thi lại gần hơn một chút, ánh mắt tập trung vào từng dòng chữ in.
Cậu không vội phác thảo đề cương, mà hơi tựa lưng vào ghế.
Chiếc bút bị lật đi lật lại cũng nằm im giữa các ngón tay, không còn vội vã gõ.
Đôi mắt của chàng thiếu niên nhìn chằm chằm vào từng chữ trong đề bài.
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lướt qua bóng dáng của các thầy cô coi thi.
Chiếc kim phút trên đồng hồ treo tường phía trước phòng thi lại lặng lẽ nhích thêm một vạch.
Thẩm Nguyên khẽ ngừng thở trong giây lát.
Cậu giơ bút lên, ngòi bút cuối cùng cũng chạm vào tờ nháp, bắt đầu im lặng phác họa những từ ngữ then chốt đại điện cho mạch suy nghĩ, như một chiến sĩ trước khi xung phong, vẽ mũi tên đầu tiên lên sa bàn.
Mạch suy nghĩ trong đầu cậu dần hình thành rõ rệt, những từ khóa nguệch ngoạc trên tờ nháp dường như hóa thành những tiếng kèn xung trận.
Thẩm Nguyên không do dự nữa, cậu kéo phần trống trải chờ đợi bấy lâu nay của khu vực viết luận trên phiếu trả lời đến trước mắt, hít một hơi thật sâu, như cắm lá cờ chiến vô hình vào trận địa.
Ngòi bút vững vàng lơ lửng trên khoảng không gian trống trải của phiếu trả lời.
Những nét mực đen, như những viên đạn lao vào chiến trường thầm lặng, theo sự dẫn dắt vững vàng của bàn tay cậu, nhanh chóng lan tỏa ra những chấm đen đầu tiên trên nền giấy trắng, rồi giãn nở, kéo dài, phác họa thành từng chữ, từng từ.
Dòng suối văn chương cứ thế tuôn trào từ ngòi bút kiên quyết của cậu, uốn lượn và hợp thành hướng về khoảng không bao la đang chờ đợi được lấp đầy bằng văn tự.
Đến khi dấu chấm câu cuối cùng khắc một dấu vết rõ ràng trên trang giấy, Thẩm Nguyên khẽ thở ra một hơi mang theo mùi mực, các ngón tay buông lỏng, chiếc bút rơi xuống bàn tạo ra một tiếng "cạch" rất nhỏ.
Các khớp ngón tay hơi tê cứng vì nắm chặt bút quá lâu, cậu nhẹ nhàng cử động vài lần.
Nhưng giờ phút này, những dây thần kinh căng thẳng vẫn không hề buông lỏng.
Cậu không vội ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường phía trước phòng thi, cũng không phân tâm để ý đến bất kỳ động tĩnh nào xung quanh.
Cậu biết rằng vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới kết thúc bài thị.
Dù sao thì các thầy cô giám thị vẫn chưa thông báo nhắc nhở 15 phút cuối giờ.
Đôi mắt trầm tĩnh của chàng thiếu niên, như một dụng cụ tinh vi nhất, một lần nữa trở lại đại dương văn tự mênh mông mà cậu vừa hoàn thành.
Cậu lướt qua từng chữ, từng câu, những dòng bút tích kết tinh tất cả tư duy vừa rồi của cậu.
Chữ có chuẩn xác không? Các đoạn có mạch lạc không? Các ý có liên kết và hài hòa không? Quan điểm có được diễn đạt rõ ràng và mạnh mẽ không?
Mỗi chỉ tiết nhỏ đều được cậu cân nhắc đi cân nhắc lại đưới ánh mắt trầm tĩnh.
Cậu nhìn vô cùng chăm chú, sự tập trung cao độ không hề giảm sút.
Những từ khóa lóe lên trong một góc của tờ nháp cũng được cậu lấy ra so sánh với những câu văn đã hoàn thành.
Quá trình kiểm tra này không mang theo bất kỳ sự thỏa mãn nào, chỉ có sự tự vấn khắc nghiệt.
Xác nhận phần viết luận không còn sai sót, Thẩm Nguyên lúc này mới chậm rãi dời ánh mắt.
Ánh mắt mang theo ý xem xét kỹ lưỡng, như một chiếc đèn pha, quét qua những khu vực khác đã được lấp đầy trên phiếu trả lời.
Từ những câu trắc nghiệm cơ bản ban đầu, đến phần chép thơ cổ, rồi đến phần đọc hiểu và phân tích văn bản hiện đại...
Đầu ngón tay cậu men theo mép phiếu trả lời bằng phẳng, từ đỉnh chậm rãi trượt xuống, ánh mắt tinh chuẩn đi theo quỹ đạo di chuyển của đầu ngón tay, từ khu vực viết luận quay trở lại phần mở đầu của bài thi.
Trong phòng thi chỉ còn lại tiếng ngòi bút thỉnh thoảng xẹt qua mặt giấy và tiếng thở đều đặn, kéo dài.