Thấy ánh mắt Thẩm Nguyên, A Kiệt lập tức nháy mắt ra hiệu, đánh tín hiệu cho hắn.
Thẩm Nguyên hơi nhíu mày, thân thể không nhúc nhích, chỉ khẽ nghiêng đầu đáp lại với biên độ tương tự, ánh mắt dò hỏi.
"Làm gì?"
A Kiệt khoa tay múa chân mấy động tác.
"Ăn cơm" "chúng ta" "cùng đi".
Thẩm Nguyên chưa kịp mở miệng thì nghe thấy tiếng Lão Chu ho khẽ trên bục giảng.
Hai người lập tức ngồi ngay ngắn, đoan chính.
Thẩm Nguyên vô thức thu lại dáng vẻ châu đầu ghé tai với A Kiệt, trong lòng thoáng qua một tia bực bội.
Khoan đã... không đúng.
Khóe mắt hắn liếc về phía bục giảng.
. h .. ~ ~ F4 .x^ ` ~ ` 3 ~ Tiếng ho vừa rồi của Lão Chư rõ ràng là nhắm vào A Kiệt và những ồn ào ở dãy bàn sau.
Nhưng khi nãy hắn hỏi Lê Tri thì cái tên mày rậm mắt to này bình thường còn chẳng thèm nhấc mí mắt, im thin thít?
Tim Thẩm Nguyên đập nhanh hơn, một suy nghĩ hoang đường không kiểm soát được trào lên.
Giống như Hà Chi Ngọc nói...
Má ơi! Chẳng lẽ... cái tên này thật sự "gặm" rồi?!
Nếu Lão Chu mà biết chắc tát cho Thẩm Nguyên một cái.
Về phần thái độ của Lão Chu với Thẩm Nguyên và Lê Tri, nguyên nhân chủ yếu vẫn là do thành tích.
Dù mấy cô giáo trong văn phòng buôn chuyện học sinh yêu đương, còn nói Thẩm Nguyên và Lê Tri mà không phải chưa đủ tuổi thì giờ đã có cả đống giấy chứng nhận.
Rồi lại còn buôn chuyện bố mẹ Thẩm Nguyên và bố mẹ Lê Tri đối với chuyện này.
Nhưng cuối cùng, điều khiến Lão Chu quyết định làm ngơ là thành tích của hai người.
Kết quả thi vừa rồi của Thẩm Nguyên đã nói lên tất cả.
Nếu Thẩm Nguyên có thể giữ vững phong độ này, Lão Chu sẽ thật sự mặc kệ chuyện yêu đương.
Yêu đương đâu có quan trọng bằng thành tích.
Lão Chu đứng trên bục giảng, hai tay ấn xuống, giọng trầm ổn vang vọng giữa tiếng ồn.
"Trước hết, bài kiểm tra vừa rồi đã chính thức kết thúc."
"Tôi biết đề lần này khó, nhưng dù kết quả thế nào, nó cũng chỉ là một bài kiểm tra mang tính giai đoạn."
Ông dừng một chút, nhấn mạnh: "Dù điểm cao hay thấp, chuyện cũng đã qua. Bây giờ các em cần phải bình tĩnh lại, tiếp tục ôn tập, chuẩn bị cho bài kiểm tra tiếp theo."
"Bài thi thử tiếp theo sẽ không còn xa, khoảng 4 tháng nữa thôi. Và trước đó còn có một kỳ thi chung, tất cả đều là cơ hội để các em tự đánh giá những điểm còn thiếu sót."
Nói rồi, Lão Chu nhìn lên bảng đen, nơi có dòng chữ đếm ngược thời gian.
Cách kỳ thi đại học: 96 ngày.
Rời mắt khỏi con số đỏ tươi ấy, ông lại nhìn cả lớp, giọng nói mang theo sự trĩu nặng: "Thời gian... không còn nhiều đâu."
"Tính ra chỉ còn ba tháng. 96 ngày cuối cùng này chính là giai đoạn nước rút quan trọng nhất trước khi nghìn quân vạn mã cùng vượt cầu độc mộc."
"Trong khoảng thời gian này sẽ rất vất vả, rất mệt mỏi. Nhưng thầy hy vọng tất cả các em đều có thể cắn răng, dốc hết sức."
Giọng Lão Chu mang theo sự mong mỏi tha thiết: "Không chỉ vì kỳ vọng của bố mẹ, thầy cô, mà quan trọng hơn là vì tương lai của chính các em, để sau này không phải hối hận."
"Hy vọng nhiều năm sau, khi các em nhìn lại những ngày này, có thể từ đáy lòng nói một câu: "Lúc đó, mình đã cố gắng hết sức, không phụ quãng thời gian đẹp nhất này." Các em có thể xứng đáng với nỗ lực của bản thân, không phụ sự nhờ vả của tuổi thanh xuân."
"Cánh cửa đại học, cuối cùng vẫn cần chính các em vượt qua. Thầy cô chỉ có thể hô "cố lên" khi các em mệt mỏi, kéo các em lại khi các em đi sai đường. Tương lai, cuối cùng vẫn nằm trong tay các em.”
Dưới giảng đài im lặng lạ thường, ai nấy đều cảm nhận được trách nhiệm và kỳ vọng trĩu nặng từ những lời gan ruột mà Lão Chu ít khi bộc lộ.
Đúng lúc này, A Kiệt phá vỡ bầu không khí trầm mặc.
"Nếu năm sau em học lại thì có được ôn lại hai lần không ạ?"
Ngay sau đó——
"Phụt— —I”
Một bạn nào đó cười quá khích phun thẳng ra.
"Tử vong ngưng thị" cực kỳ sắc bén của Lão Chu lập tức hướng về A Kiệt, ông thuần thục liếc xéo một cái.
Thường ngày, ông nghiến răng thốt ra một câu đầy ghét bỏ.
"Không sao đâu Chu Thiếu Kiệt, dù sao năm sau tôi cũng không dạy cậu nữa."
"Vậy em không học lại nữa, em là vì Lão Chu mà đến."
Vừa dứt lời, lớp học lại vang lên một tràng cười vui vẻ.
Lão Chu nhìn những khuôn mặt tươi cười cuối cùng cũng lộ chút bản sắc thiếu niên, vẻ mặt nghiêm nghị cuối cùng không thể giữ được, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Ông vỗ tay ra hiệu mọi người im lặng: "Được rồi! Những điều cần nói đều đã nói xong, bài kiểm tra đến đây là kết thúc, tan học! Nhớ mai tự học tối quay lại."
"Yeah——!!!"
"Giải phóng!I!"
Tiếng "tan học" của Lão Chu như xả lũ, phòng học trong nháy mắt bị nhấn chìm bởi tràng reo hò cuồng nhiệt.
Tiếng bàn ghế ma sát trên sàn nhà phát ra âm thanh chói tai.
Ngay lúc sự ồn ào náo động lên đến đỉnh điểm, một bàn tay vỗ mạnh lên vai Thẩm Nguyên!
Thẩm Nguyên quay đầu, vừa vặn đối diện với khuôn mặt A Kiệt vì hưng phấn và vội vàng mà gần như muốn đụng vào mũi anh.
Cái tên vừa nãy còn "vì Lão Chu mà đến”, giờ phút này trong mắt ánh lên thứ ánh sáng có thể so sánh với quán cơm gặp được món sườn xào khoai tây.
Hắn thừa dịp Lê Tri còn đang thu dọn đồ đạc không để ý, hạ giọng nhanh chóng nói với Thẩm Nguyên và Lê Tri.
"Đi đi đi! Lão Nguyên! Lê Thiếu! Nhân lúc vừa được giải phóng, chúng ta đi tụ tập ăn uống thôi! Tìm quán nào ăn một bữa, coi như ăn mừng vừa thi xong! Anh em mời khách! Đi không?"
Trong phòng học vẫn còn ồn ào, các bạn học đang vội vã thu dọn sách vở để về nhà.
Thẩm Nguyên cảm nhận được lực tay A Kiệt đặt trên vai và sự khát khao ăn mừng gần như muốn trào ra khỏi đáy mắt hắn.
Thẩm Nguyên không lập tức đồng ý, chỉ giơ tay lên, dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay A Kiệt.
Một tiếng "soạt" nhỏ, âm thanh không lớn nhưng lại mang theo sự tỉnh táo khiến A Kiệt run rẩy trong lòng.
"Vội gì?" Khóe miệng Thẩm Nguyên hơi nhếch lên, nhưng trong mắt lại không có chút hưng phấn nào, ngược lại lộ ra vẻ trầm ổn.
"Kiệt, điểm còn chưa có đâu, giờ mở Champagne ăn mừng sớm vậy?"
Anh dừng một chút, nhìn biểu cảm ngưng trệ của A Kiệt, chậm rãi nói thêm một câu, giọng điệu mang vẻ tỉnh táo của người thiếu niên và sự tin tưởng tuyệt đối vào một loại huyền học nào đó.