Cuối cùng thì...
"Tuyệt!"
Từ Thiền bật dậy, lùi lại một bước, giọng nói không giấu được vẻ kinh diễm, hài lòng và đắc ý.
Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng con gái, giọng điệu trở nên dịu dàng, như thể đang nâng niu một tác phẩm nghệ thuật được trau chuốt tỉ mỉ.
"Bây giờ, Tri Tri của chúng ta quay lại nhìn xem?"
Lê Tri mang theo chút do dự và lòng tràn đầy mong đợi, nín thở, chậm rãi xoay người, nhìn vào chiếc gương lớn trước tủ quần áo.
Cảnh tượng trong gương khiến nàng nghẹt thở!
Ánh đèn dịu nhẹ hắt lên lớp gấm đen sâu thẳm, tạo nên thứ ánh sáng huyền bí đầy sang trọng.
Đường cắt kín đáo ở vai áo vừa vặn tôn lên đường cong cổ thanh tú và xương quai xanh tinh xảo của nàng, tựa như dáng vẻ thiên nga kiều diễm.
Phần thân váy được cắt may hoàn hảo từ ngực đến eo, phác họa những đường cong thiếu nữ mới lớn một cách uyển chuyển, làm nổi bật vẻ đẹp độc đáo giao thoa giữa ngây thơ và trưởng thành.
Eo váy ôm sát, rồi xòe rộng thành đuôi cá lộng lẫy chấm mắt cá chân. Mặt gấm lấp lánh theo từng chuyển động nhỏ, ánh lên những vệt sáng lung linh.
Trong gương, cô thiếu nữ rũ bỏ vẻ ngây ngô thường ngày trong bộ đồng phục, đẹp đến nghẹt thở.
Vẻ đẹp thanh tú, lạnh lùng, mang theo thứ hào quang chói lọi khó tả.
Nàng kinh ngạc ngắm nhìn mình trong gương, gần như không dám tin rằng hình ảnh lộng lẫy ấy lại chính là mình.
Gò má ửng hồng, nhưng lần này, là sự ngượng ngùng và kinh diễm thuần khiết khi chứng kiến sự thay đổi đến kinh ngạc của bản thân.
Vô thức, nàng đưa ngón tay chạm nhẹ vào lớp gấm lạnh lẽo, như để xác nhận cái bóng tuyệt đẹp này có phải là thật hay không.
"Trời ơi..." Lê Tri khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy vì khó tin.
"Đẹp... Đẹp quá..."
"Thấy chưa? Mẹ có mắt nhìn mà!"
Giọng Từ Thiền tràn đầy kiêu hãnh và phấn khích, nàng hài lòng ngắm nhìn cô con gái rạng rỡ trong gương, như thể đang chiêm ngưỡng một viên ngọc được chạm khắc tỉ mỉ.
Ánh mắt nàng lướt qua chiếc cổ thiên nga thanh mảnh, bờ vai nhỏ nhắn, rồi dừng lại ở tà váy xòe rộng, nụ cười càng thêm mãn nguyện.
Nhưng rất nhanh, Từ Thiền khẽ nhíu mày, như thể đang xem xét một bức tranh sắp hoàn thành và phát hiện ra một vài nét còn cần chỉnh sửa.
"Nhưng mà," Từ Thiền lên tiếng, giọng điệu chắc chắn như đã có ý tưởng rõ ràng về một diện mạo hoàn hảo, "nhìn tổng thể vẫn thấy thiếu một chút... Thiếu điểm nhấn."
Nàng vung tay trong không trung, nói thêm:
"Phần cổ áo này hơi trống, cần một sợi dây chuyền tinh xảo, màu đen tuyền để tôn làn da sáng... Khuyên tai cũng không thể thiếu, phải chọn kiểu dáng khéo léo, lấp lánh một chút."
Ánh mắt nàng đời xuống: "Chân không thể đi đép lê được. Phải có đôi giày cao gót vừa đẹp vừa vững chãi, không cần quá cao nhưng phải có, để kéo dài tỷ lệ và tăng thêm khí chất..."
Cuối cùng, nàng suy nghĩ: "... Thêm một chiếc áo choàng mỏng màu trắng nữa, chất liệu phải tốt. Phối hợp những chi tiết nhỏ này thì mới gọi là hoàn hảo!"
Ánh mắt Lê Tri vô thức hướng về góc tủ giày.
Nhìn hình ảnh lộng lẫy trong gương nhưng vẫn còn thiếu một chút gì đó, nàng chợt nhớ đến đôi giày cao gót mà mình gần như đã lãng quên, nhét sâu dưới đáy hộp giày...
"...Giày cao gót..."
Lê Tri đột nhiên lên tiếng, ánh mắt đần sáng lên: "Mẹ ơi, hình như con có giày cao gót."
Từ Thiền đang chuẩn bị tiếp tục "luận điệu phối đồ" thì sững người, nhìn con gái: "Hả? Con có á? Mua khi nào thế? Để mẹ xem?"
Không phải Từ Thiền không tin, mà là cuộc sống của con gái ngoài việc học ra chỉ có giải bài tập, số lần mua sắm có thể đếm trên đầu ngón tay, huống chi là giày cao gót cho những dịp trang trọng.
Cho dù có thì cũng thường là do Từ Thiền mua cho, nhưng Lê Tri cũng ít khi đi.
Lê Tri mím môi, không trả lời ngay mà tiến đến tủ giày, động tác có chút do dự.
Hít một hơi thật sâu, cô thiếu nữ đưa tay lấy một hộp giày ra.
Từ Thiền tò mò tiến lại gần.
Lê Tri mở nắp hộp.
Nằm trong chiếc túi chống bụi là một đôi giày cao gót màu đen với thiết kế tối giản!
Cô thiếu nữ cẩn thận lấy chúng ra, dưới ánh đèn, lớp da thuộc đen tuyền ánh lên vẻ sang trọng kín đáo.
Mặt giày không có bất kỳ chỉ tiết trang trí thừa thãi nào, gót giày mảnh mai với độ cao vừa phải, không quá phô trương nhưng vẫn đủ để tôn lên vóc dáng và khí chất.
Lê Tri đặt chúng xuống sàn nhà lạnh lẽo.
"Mẹ đỡ con."
Từ Thiền vững vàng đỡ lấy tay Lê Tri.
Cô thiếu nữ vịn tay mẹ, xỏ chân vào đôi giày lạnh lẽo, mắt cá chân mảnh khảnh được nâng đỡ vừa vặn.
Một tiếng "cạch” nhỏ vang lên, gót chân vững chãi đặt vào phần ôm hình cung.
Từ Thiền tự nhiên mang giày cho Lê Tri.
Hai người nín thở ngẩng đầu nhìn vào gương.
Hình ảnh trong chiếc gương sáng bóng dường như rung động trong khoảnh khắc.
Đôi gót giày nhỏ nhắn, cao ráo giúp dáng người cô thiếu nữ thêm phần thanh thoát, tà váy đuôi cá đột nhiên xòe ra một đường cong hoàn mỹ.
Những nếp gấm đen tuyền giờ đây nhẹ nhàng ôm lấy mu bàn chân, như thủy triều đêm hôn lên những rạn san hô trắng ngần.
Những viên pha lê ngủ quên trong làn váy bỗng bừng tỉnh, phản chiếu ánh sáng lấp lánh theo từng chuyển động, tạo thành một vầng hào quang ngân hà ẩn hiện ở mắt cá chân.
"Ôi trời..." Từ Thiền kinh ngạc thốt lên.
Hình ảnh trong gương hòa quyện vào nhau, từ eo thon đến mũi chân thon dài, uyển chuyển như những đường nét tỉ mỉ dưới ngòi bút của một nghệ nhân.
Đôi giày cao gót tối giản dường như được sinh ra để dành cho chiếc váy này, chất da thuộc sẫm màu và gấm đen hòa quyện trong ánh sáng tạo thành một vùng nước sâu thẳm.
Từ Thiền khẽ vuốt sống lưng thẳng tắp của con gái, cả hai cặp mắt trong gương đồng thời ánh lên vẻ kinh ngạc.
"Cứ như là may đo vậy."
Nàng cười vén những sợi tóc mai vướng trên má con gái ra sau tai, nhưng khi chạm vào vành tai nóng hổi của con gái, nàng chợt dừng lại.
"Khai thật đi, con giấu đôi giày này từ khi nào? Mẹ không hề biết con có báu vật này đấy."
Đôi mắt Vũ Tiệp của cô thiếu nữ trong gương đột nhiên rung động.
Trong tiếng "thịch" nhẹ nhàng khi chiếc túi chống bụi rơi xuống sàn, những ký ức bị ánh sáng pha lê đâm thủng ùa về.
Con đường lộng gió, lòng bàn tay Thẩm Nguyên ướt đẫm mồ hôi khi bịt miệng nàng.
Tiếng tim đập thình thịch sau cánh cửa phòng đóng kín, và ánh mắt sáng rực của chàng trai dưới ánh trăng... Đôi giày cao gót lần đầu tiên nâng đỡ sự hoảng loạn của nàng.