Dọc thao trường, những lá cờ phấp phới trong gió lạnh, nền đỏ chữ vàng trên tấm biển quảng cáo dường như chói mắt hơn lúc nãy.
Dòng người ồn ào bàn tán về tương lai với chút mơ hồ, như thủy triều rút, có trật tự nhưng vội vã chia dòng, nhanh chóng rời khỏi không gian vừa được lời thề nhen nhóm, một lần nữa tràn vào các dãy nhà học.
Đám đông ồn ào từ thao trường tràn vào hành lang các tòa nhà, tiếng bước chân và những lời bàn tán vang vọng giữa những bức tường lạnh lẽo.
Cảm giác hưng phấn tập thể được nhen nhóm bởi tiếng hô vang của hàng ngàn người tan biến ngay khi bước chân chạm vào nền gạch men lạnh lẽo của lớp học, như thể một bàn tay vô hình kéo tất cả trở về với thực tại.
"Nhanh, về chỗ đi các em!"
Giọng thầy Chư vang lên ở cửa, xua tan chút hơi ấm còn sót lại của tỉnh thần tập thể.
Thẩm Nguyên và Lê Tri nắm tay nhau vào lớp. Sự thân mật có vẻ hợp lý giữa đám đông ồn ào, bỗng trở nên vô cùng nổi bật khi trở lại không gian quen thuộc này.
Vài bạn học ngồi bàn trên liếc nhìn, tai Lê Tri nóng lên, cô nắm chặt tay Thẩm Nguyên hơn.
Cảm nhận được lực siết trên tay, Thẩm Nguyên nghiêng đầu, chớp mắt nhanh với cô.
Cả hai mỉm cười rồi ngồi vào chỗ.
Thẩm Nguyên chậm rãi kéo ghế, ánh mắt lướt qua bục giảng.
Bục giảng trống trơn, nhưng không khí đã tràn ngập hương vị quen thuộc, hương vị của bài kiểm tra và bụi phấn.
Không lâu sau khi hai người ngồi xuống.
A Kiệt ngả người xuống ghế, phát ra một tiếng than thở khoa trương.
"Mệt chết đi được!"
Dương Trạch cười nhìn A Kiệt: "Ê, vừa nãy ai hô hào khí thế nhất đấy?"
"Xéo đi!" A Kiệt làm bộ muốn nhào tới, "Cái đấy gọi là bầu không khí lên cao, hiểu không!"
"Hai lon hồng trà đá." Trần Minh Vũ kiệm lời.
"Biết rồi, biết rồi, tao mua lốc ba lon, lốc ba rẻ hơn!" A Kiệt đắc ý cười.
"Vậy tao với mày mỗi người tự mua đi."
A Kiệt lưrờm Dương Trạch: "Tự mua đi! Tao uống một mình!”
"Được thôi, được thôi! Vô tình nghĩa anh em!"
Đúng lúc này, tiếng giày cao gót gõ trên sàn từ xa vọng lại, trong nháy mắt lấn át những tiếng ồn ào náo nhiệt cuối giờ giải lao vừa mới hình thành.
Lớp học im lặng hẳn đi, chỉ còn lại tiếng sột soạt tìm sách vở và bài kiểm tra.
Dương Dĩ Thủy ôm một chồng bài kiểm tra trắng tinh bước vào lớp, trên mặt mang vẻ bình tĩnh, như thể những lời thề vang dội trên sân tập vừa nãy chưa từng tồn tại.
"Được rồi, trật tự." Giọng "đại biểu tỷ” không lớn, nhưng lại có sức xuyên thấu đáng kinh ngạc.
"Cất hết cảm xúc tối qua đi, chúng ta vào học."
Cô đặt chồng bài kiểm tra lên bục giảng, đẩy gọng kính, ánh mắt lướt qua những gương mặt trẻ trung, vừa đỏ bừng hưng phấn, giờ đã trở lại vẻ tập trung hoặc mơ hồ.
"Lấy bài kiểm tra lần trước ra," cô cầm một tờ bài kiểm tra lên, "chúng ta tiếp tục chữa..."
Vừa dứt lời, tiếng "soạt soạt", "vù vù" lật giở trang giấy lập tức thay thế dư âm hưng phấn.
Bụi phấn rơi xuống, phủ lên tấm bảng đen màu xanh sẫm.
Một con số "100" to tướng vẫn chói mắt trên bảng đen, giữa những bài đếm ngược thi đại học khác.
Nhưng không hiểu vì sao, khi ánh mắt rời khỏi nó, chuyển xuống tấm bài kiểm tra chi chít chữ trên bàn, con số "100" dường như bị phủ một lớp sương mù ảo ảnh.
Những lời thề sảng khoái trên sân tập, tiếng cờ phấp phới, nhiệt độ cơ thể ấm áp của hàng ngàn người tụ tập, đều nhanh chóng tan biến trong tiếng sột soạt của bút trên giấy và giọng giảng đều đều của "đại biểu tỷ".
Thẩm Nguyên vô thức nghiêng đầu, nhìn Lê Tri bên cạnh đã cắm cúi vào sách vở.
Đầu ngón tay trắng nõn của cô đang nhanh chóng di chuyển trên trang sách, vết ửng đỏ nhàn nhạt còn sót lại từ lúc nắm tay anh trên sân tập, giờ đã được thay thế bằng vẻ trầm tĩnh suy tư.
Thẩm Nguyên cúi đầu, lật qua lật lại bài kiểm tra, ánh mắt tập trung vào các câu hỏi.
Cảm giác tập trung một lần nữa dâng lên trong lòng.
Lễ tuyên thệ trước khi xuất quân trăm ngày?
Nó giống như một giấc mơ ngắn ngủi, hay có lẽ chỉ là một đợt khuếch đại cảm xúc tập thể.
Khi bài kiểm tra được trải ra, những khó khăn bày ra trước mắt, gánh nặng tương lai một lần nữa đặt lên vai mỗi người.
Đếm ngược trăm ngày đã bắt đầu trôi qua trong im lặng.
Tất cả những gì vừa diễn ra, chẳng qua chỉ là một nhịp hít sâu tập thể có vẻ long trọng.
Cuộc chiến thực sự, từ trước đến nay vẫn luôn diễn ra trong căn phòng học tràn ngập mùi phấn này.
Ngòi bút trong tay, giờ phút này có thể tĩnh tâm hay không?
Sau bữa tối, hành lang dãy nhà học trở nên vắng vẻ và lạnh lẽo.
Ánh sáng còn sót lại của buổi chiều tà phác họa hình dáng xào xạc của cây cối trong sân trường.
Những ngọn đèn hành lang mờ nhạt lần lượt bật sáng, hắt bóng hai người đan xen trên nền gạch.
Bầu không khí căng thẳng đặc trưng của lớp mười hai dường như nén chặt trong không gian này, những bạn học hiếm hoi đi ngang qua đều bước vội vã, ôm sách vở hoặc bài kiểm tra, bước đi mang cảm giác tranh thủ từng giây phút.
Lê Tri tay cầm hộp sữa chua vừa mua từ siêu thị, khẽ nhấp từng ngụm nhỏ.
Cô quen nép mình vào tường hành lang, còn Thẩm Nguyên như một tấm bình phong vững chắc, đi sát mép cửa sổ hành lang, che chắn cho cô khỏi cái lạnh của gió đêm và những va chạm có thể xảy ra với người đi đường.
Trong sự tĩnh lặng sau khi tiếng ồn ào tan đi, Lê Tri hơi nghiêng mặt, ánh mắt dừng lại trên đường cằm rõ nét của Thẩm Nguyên.
Ký ức về buổi lễ tuyên thệ trước khi xuất quân vẫn chưa hoàn toàn tan biến, giờ phút này nhìn khuôn mặt trầm tĩnh của chàng trai, vẻ chuyên chú pha lẫn chút mệt mỏi không thể che giấu, trong lòng cô như bị thứ gì đó khẽ chạm vào.
"Này," giọng Lê Tri không lớn, nhưng lại rõ ràng trong hành lang yên tĩnh, phá vỡ sự im lặng giữa hai người.
Cô khẽ dùng khuỷu tay huých vào cánh tay Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên quay đầu, cạp mắt nhìn cô, đáy mắt mang theo ý cười hỏi han: "Ừ?”
"Còn ba ngày nữa là thi thử," cô gái ngập ngừng, ánh mắt như đèn pha, cẩn thận dò xét từng biểu cảm nhỏ trên mặt anh.
"Chuẩn bị xong chưa?"
Giọng cô rất nhẹ, nhưng từng chữ như búa nhỏ gõ vào dòng thời gian.
Đếm ngược thi thử trong vô hình bỗng nhiên tăng tốc.
Thẩm Nguyên nhìn vẻ lo lắng trong đáy mắt cô, hơi tiến lại gần một chút.
Không giống như thường ngày vui cười, câu trả lời của anh ngắn gọn mà chắc chắn, đáy mắt bùng lên ngọn lửa được nhen nhóm lại bởi câu hỏi của cô.