Đây là bảo bối nàng muốn trân trọng, cất giữ lâu dài, không cho phép xảy ra bất kỳ sơ suất nào.
Thẩm Nguyên nhìn dáng vẻ của Lê Tri.
“Tuân lệnh! Lê lão sư!”
Nói rồi, anh cúi xuống mở ngăn kéo dưới cùng của bàn học, lấy ra một chiếc khung ảnh trang nhã đã được chuẩn bị sẵn.
Anh cẩn thận, tỉ mỉ đặt tấm thẻ giấy cứng cáp, in dấu vuốt của Nháo Nháo, Tam Canh cùng vân tay đồng tâm của hai người vào khung ảnh. Động tác của anh chuyên chú như đang xử lý một món đồ sưu tầm quý giá nhất.
Khi tấm acrylic trong suốt được đậy lên, ép chặt viền khung, khoảnh khắc đó, toàn bộ tâm ý độc nhất vô nhị đã được vĩnh viễn phong kín.
Cô gái cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào bức tranh nhỏ.
Thẩm Nguyên thấy hàng mi dài của cô chớp nhanh, như thể đang cố gắng kìm nén điều gì.
Dưới ánh đèn, đôi mắt phiếm hồng càng thêm rõ ràng, như một lời trách cứ im lặng.
Lê Tri chậm rãi ngước mắt, đôi mắt trong veo ngập nước nhìn thẳng Thẩm Nguyên. Trong ánh mắt cô có sự rung động sau một chấn động lớn, có cả sự dịu dàng và ngượng ngùng.
Giọng nói của cô gái mang theo sự cố gắng kiềm chế nhưng vẫn để lộ chút run rẩy và nghẹn ngào, vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh lặng:
“Thẩm Nguyên.”
Cô dừng lại một chút, hít một hơi, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đường viền khảm tinh xảo.
“…Đồ xấu xa…”
Cuối cùng, cô không thể kìm nén được cảm xúc mãnh liệt, giọng nói đột ngột nghẹn ngào, gằn từng chữ lên án sự "gian lận" trực diện vào tâm hồn.
“Anh chơi ăn gian quá rồi...”
Ánh mắt Lê Tri rời khỏi hình trái tim vân tay, chuyển sang dấu vuốt mèo mềm mại, yết hầu nghẹn lại, mang theo tiếng rung động khi bị đánh trúng đáy lòng một cách tỉ mỉ.
“Vậy mà… Vậy mà còn lôi kéo cả Tam Canh với Nháo Nháo vào nữa…”
Những lời sau đó của cô còn chưa kịp thốt ra hết, thân thể đã được bao trùm bởi một vòng tay ấm áp và vững chắc.
Thẩm Nguyên dang tay ôm chặt cô vào lòng.
Thân thể Lê Tri khẽ cứng đờ trong giây lát, rồi lập tức mềm mại tựa vào anh, má áp lên ngực anh.
Những giọt nước mắt không yên và nhịp tim đập mạnh tìm được nơi nương tựa.
Cằm Thẩm Nguyên nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu mềm mại của cô, cọ xát nhẹ nhàng. Giọng anh mang theo sự dịu dàng và trân trọng, vang vọng rõ ràng trong tai cô.
“Anh yêu em.”
Ba chữ đơn giản, trong khoảnh khắc tâm ý tương thông này, sau niềm vui bất ngờ độc nhất vô nhị vừa trải qua, được anh nói ra.
Trong lòng Lê Tri nổ tưng một loạt pháo hoa rực rỡ, xua tan đi chút trấn tĩnh giả tạo và hờn dỗi che đậy.
Ngay lúc này——
“Meo ô!” Nháo Nháo không cam lòng bị bỏ rơi kêu lên một tiếng, lần này âm thanh lớn hơn, thậm chí còn vươn móng vuốt nhỏ lay ống quần Thẩm Nguyên.
“Ân —— ngao ——” Tam Canh uể oải vươn vai trên bậu cửa sổ, chóp đuôi khéo léo cuộn lại, dường như biểu thị một chút bất đắc dĩ cao quý trước sự dính nhau quên mình của loài người.
Cả hai người đều bị khúc song tấu mèo này đánh thức.
Lê Tri có chút ngượng ngùng giật giật, muốn lùi lại một chút khỏi vòng tay của Thẩm Nguyên.
Ánh mắt cô lại lần nữa quyến luyến lướt qua chiếc khung ảnh trên bàn, nơi chứa đựng quá nhiều tâm ý, rồi cúi xuống nhìn cô nhóc lông nhung đang quấn quanh mắt cá chân, cố gắng thu hút sự chú ý.
“Được rồi được rồi, biết các cậu cũng ở đây mà…” Giọng cô mang theo chút nghẹn mũi sau khi cười, còn có một tia mệt mỏi khó nhận ra.
Lê Tri hít sâu một hơi, xoa xoa khóe mắt ửng hồng, rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay Thẩm Nguyên, ra hiệu anh buông cô ra.
“Muộn rồi, em phải về thôi.”
Ngoài cửa sổ, ánh trăng tĩnh lặng, đèn đuốc giữa các tòa nhà đã tắt hơn một nửa, cả thành phố chìm vào sự bình yên trước giấc ngủ.
Ánh đèn trong phòng càng trở nên dịu dàng, trong không khí tràn ngập dư vị tình cảm chưa tan.
Ngay khi Lê Tri vừa quay người định đi, tay Thẩm Nguyên lại một lần nữa vươn ra.
Những ngón tay ấm áp không nắm lấy tay cô như vừa nãy, mà nhẹ nhàng giữ chặt cổ tay cô, lòng bàn tay vừa vặn đặt lên bên trong cổ tay, nơi có sợi chỉ đỏ tươi buộc hờ.
“Tri Tri…”
Giọng Thẩm Nguyên trầm xuống, còn chìm cấm hơn cả lúc nói "Anh yêu em” trước đó, nhẹ nhàng mài vào màng nhĩ mẫn cảm của cô.
Lê Tri dừng bước, tim như bị giọng nói này làm bỏng rát, lỡ nhịp nửa nhịp.
Cô không quay đầu lại, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp kề sát sau lưng, cùng với lòng bàn tay giữ chặt cổ tay cô, có chút ướt át.
Tay Thẩm Nguyên hơi dùng sức, kéo cô lại gần thêm chút nữa.
Hơi thở ấm áp phả vào gáy cô, mang theo sự nũng nịu và khao khát.
“Nhìn này,“ giọng anh lại nhỏ hơn một chút, như lời thì thầm trong đêm khuya.
“Nháo Nháo và Tam Canh… Đều không nỡ để em đi.”
Như để chứng minh lời anh, Nháo Nháo rất phối hợp lay ống quần Lê Tri, cái đầu xù xì ngẩng lên, miệng phát ra tiếng ô ô khát vọng nho nhỏ.
Trên bậu cửa sổ, Tam Canh vẫn giữ tư thế tao nhã, nhưng đôi mắt mèo đặc biệt sáng trong màn đêm khóa chặt Lê Tri, chóp đuôi nhẹ nhàng lắc lư.
Thẩm Nguyên thừa thắng xông lên, những ngón tay ôm lấy cổ tay cô dịu dàng nhưng ngoan cố, dẫn dắt tầm mắt cô nhìn xuống lũ tiểu gia hỏa bên chân.
Anh ôm chặt người trong ngực hơn một chút, gần như ngậm âm thanh bên tai cô mà nói, mang theo sự chờ mong nóng hổi và một chút căng thắng khó nhận ra.
“Ở lại đây nhé?”
Anh dừng lại một chút, đưa ra một lý do nghe có vẻ vô cùng chính đáng, nhưng lại che giấu tư tâm.
“…Ở lại chơi với bọn nó, được không?”
Trong phòng chỉ còn lại tiếng hô hấp của hai người, cùng với tiếng meo ô và hừ nhẹ xen lẫn của Nháo Nháo và Tam Canh.
Vòng tay ấm áp của Thẩm Nguyên như một bến cảng tránh gió, im lặng truyền đạt khao khát và sự níu giữ của anh.
Một tay Lê Tri buông xuôi bên người vô thức níu chặt vạt áo.
Trong không gian nhỏ bé này, chỉ còn lại nhiệt độ không ngừng tăng lên vì sự gần gũi của cả hai, và sự mê hoặc khó cưỡng trong lời nói khàn khàn của anh.
Cô gái khẽ mím môi, trong cổ họng trượt xuống một tiếng nghẹn ngào cực nhẹ, cuối cùng, trước sự quan sát của ba đôi mắt, chậm rãi mềm lòng.
“Thẩm Nguyên…” Giọng Lê Tri rất nhẹ, như được phủ một lớp hơi nước mỏng manh, khi nghiêng đầu nhìn anh, đáy mắt cô chiếu ánh đèn bàn vàng ấm áp.
“Cho em về trước một chuyến được không?“ Đầu ngón tay cô trấn an đặt lên mưu bàn tay anh đang ôm cổ tay cô, “Hôm nay là sinh nhật em, bố mẹ em đang đợi em, rất nhanh thôi...”