Vị giám khảo lớn tuổi lại bắt đầu lặng lẽ đi dọc theo lối đi nhỏ, tiếng đế giày ma sát rất khẽ trên sàn nhà lúc này nghe đặc biệt rõ, như đang đếm ngược thời gian.
Thẩm Nguyên hoàn toàn lờ đi mọi thứ xung quanh.
Thế giới của hắn chỉ còn lại tờ giấy thi trước mắt, nơi chứa đựng toàn bộ sự tập trung và nỗ lực của hắn.
Bàn tay vô thức vuốt ve mép giấy thi phẳng phiu, một động tác nhỏ theo bản năng tìm kiếm sự chắc chắn và an tâm cuối cùng.
Tim hắn đập đều đặn và mạnh mẽ trong lồng ngực, mỗi nhịp đập thúc đẩy quá trình kiểm tra.
Khi ánh mắt hắn cuối cùng quay lại phần đầu tờ giấy thi, xác nhận kỹ tên, số báo danh và các thông tin khác đều chính xác, hắn chậm rãi thở ra một hơi đài, trút bỏ hết khí trọc tích tụ trong lồng ngực.
Hắn nhẹ nhàng đặt giấy thi và bài thi xuống, để chúng nằm vuông vắn trên bàn, không còn chạm vào nữa.
Chàng trai hơi tựa người ra sau, lưng dán vào thành ghế lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, đáy mắt là sự tĩnh lặng và chắc chắn của người lính trước giờ nghỉ sau một trận chiến lớn.
Hắn ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn lên bục giảng.
Chiếc đồng hồ treo trên đó, kim phút đã lặng lẽ tiến gần đến điểm cuối cùng.
“Đing... đỉng... đìng...III”
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc bài thi the thé chói tai như sấm nổ giữa trời quang! Nó nghiền nát mọi căng thẳng còn sót lại trong phòng thi.
“Ngừng bút! Tất cả dừng bút!”
Giọng giám khảo vang lên, mang theo sự dứt khoát của một kết thúc.
Thẩm Nguyên ngồi yên, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ vào mép hộp bút, rồi buông thõng hoàn toàn.
Trong khi tiếng chuông vẫn còn vang vọng trong phòng học, mọi cảm giác căng thăng của hắn tan vỡ như thủy tinh, triệt để biến mất.
Cùng với tiếng chuông báo hiệu kết thúc, thần kinh căng thẳng của hắn lập tức giãn ra.
Hắn biết, trận chiến khó khăn nhất đã kết thúc.
Buổi chiều thi tiếng Anh ư?
Một nụ cười tự tin thoáng qua đáy mắt hắn.
Đó là "sân nhà” quen thuộc và thuần thục nhất của hắn...
Tiếng chuông báo hiệu thu bài thi môn tiếng Anh dường như vẫn còn vang vọng trong hành lang, Thẩm Nguyên bước đi giữa dòng người ồn ào sau giờ thi, hướng về phía khu thí nghiệm.
Sự mệt mỏi sau môn khoa học tổng hợp đã được sự thuần thục của môn tiếng Anh xua tan, dáng đi của hắn mang theo vẻ thoải mái đặc trưng.
Vừa bước chân vào tầng 3, nơi có phòng học 305, giọng nói lớn đặc trưng của A Kiệt đã xuyên qua cánh cửa, hòa lẫn với bụi phấn và niềm hân hoan sống sót sau tai nạn, nổ tung trong không khí.
“Đạt chuẩn rồi! Anh em ơi! Lần này anh em chắc chắn đạt chuẩn môn tiếng Anh!!!”
Giọng A Kiệt sục sôi đến lạc cả giọng, chấn động đến khung cửa sổ hành lang cũng rung lên, chứa đựng sự giải thoát hoàn toàn và niềm tin mù quáng vào bản thân.
Ngay sau đó, Trần Minh Vũ đã không nể nang gì mà dội một gáo nước lạnh: “Kiệt ca, sự tự tin này từ đâu ra vậy?”
“Đây gọi là giác quan thứ sáu của đàn ông! Biết gì là 'đề cảm' không? Lần này, huyết mạch của anh em đã thức tỉnh! Chắc chắn qua môn, hôm nay nhất định phải ăn mừng cho ra trò!”
Niềm đắc ý trong giọng A Kiệt không hề giảm, thậm chí còn cao hơn tám phần, hùng hồn khẳng định.
Thẩm Nguyên đi đến trước cửa phòng học, vừa kịp nghe toàn bộ màn độc thoại hùng hồn này.
Vừa trải qua môn thi tiếng Anh "thuần thục nhất" của mình, nghe thấy A Kiệt "luận huyết mạch thức tỉnh” này, bước chân hắn vô thức khựng lại.
"Khỉ đột ở khe nứt lớn Đông Phi nghe hiểu tiếng Anh à?"
Vừa dứt lời, A Kiệt, người đang đắm chìm trong "huyết mạch thức tỉnh", giật bắn mình như mèo bị giẫm phải đuôi, bật dậy khỏi ghế.
A Kiệt đột ngột quay người, ánh mắt như đèn pha chiếu thẳng về phía cửa. Khi thấy rõ là Thẩm Nguyên, gương mặt vừa tuyên bố đạt chuẩn tất thắng lập tức đỏ bừng.
"Thẩm… Nguyên…!!" Giọng A Kiệt đột nhiên the thé, mỗi âm tiết như bị nghiến ra từ kẽ răng. "Mày… được… lắm…!!!"
Hắn chống tay lên bàn, ngón tay chỉ về phía Thẩm Nguyên, lắc lư kịch liệt như muốn tăng thêm khí thế lên án, nhưng vì quá kích động, hắn nghẹn đến trợn trắng cả mắt.
Cùng lúc đó…
"Phụt…!!!"
"Ha ha ha ha ha…!!!"
Như châm ngòi nổ, cả phòng học trong nháy mắt bùng nổ trong tiếng cười.
Giữa tiếng cười vang dội như sóng trào biển động, một bóng người màu xanh đậm xuất hiện ở cửa.
Là chủ nhiệm lớp, thầy Chu.
"Tốt tốt, xem ra thi cử tốt cả nhỉ, cười vui vẻ thế cơ mà."
Thầy Chu vừa dứt lời, Thẩm Nguyên đã tiếp lời: "Vì có tiết mục xiếc thú ạ."
Vừa nói xong, lớp học lại vang lên một tràng cười.
Chỉ có A Kiệt là trừng mắt liếc hắn một cái.
Thầy Chu hắng giọng: "Được rồi, tất cả ngồi xuống, lát nữa là được nghỉ."
"Yeah…!!!"
"Nghỉ…!!"
Dù đã biết sẽ được nghỉ sau khi thi xong, nhưng nếu không hô hào vài tiếng thì vẫn thiếu thiếu cái gì đó, thiếu nghi thức.
Chăng lẽ nghỉ mà mặt mày ủ rũ được sao?
Thẩm Nguyên trở về chỗ ngồi giữa tiếng reo hò.
Hơi ấm quen thuộc đến gần, Lê Tri nghiêng mặt nhìn hắn, đôi mắt luôn lấp lánh ánh sáng cũng tràn đầy sự thư giãn và mong chờ ngày nghỉ sắp tới.
Tiếng ồn ào vui vẻ trong phòng học dường như tự động giảm đi một tầng.
Thẩm Nguyên tiện tay lật lật trang sách trên bàn, tự nhiên nghiêng người về phía cô, vai gần như chạm nhau.
Hắn không để ý đến thầy Chu vẫn còn đứng trên bục giảng, cũng không chú ý đến những bạn học ồn ào xung quanh, chỉ hơi quay đầu, ánh mắt tự nhiên rơi vào Lê Tri.
Mang theo chút lỏng lẻo sau khi thi xong và sự mong chờ khái niệm "về nhà", Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri hỏi:
"Lê Bảo, cậu nói xem… bây giờ tớ về nhà, liệu nhà có chuẩn bị cơm cho chúng ta không?"
Khóe miệng Lê Tri giật giật, hiển nhiên là nhớ đến cái ngày kết thúc kỳ thi trước.
Nhưng rồi cô nàng chợt nghĩ ra một ý tưởng tinh nghịch.
Khóe miệng cô cong lên một đường cong ranh mãnh, đôi mắt lóe lên ánh sáng giảo hoạt, đột nhiên ghé sát tai Thẩm Nguyên, hạ giọng, mang theo chút uy hiếp tinh nghịch.
"Không có rau ư?" Giọng cô gái nhẹ nhàng, mang theo chút thích thú xem kịch.
"Dù sao lần trước cũng đã tốn kém rồi, lần này nếu còn không chuẩn bị, thì để Lão Lê lại phải tốn một khoản nữa thôi~"
Khóe miệng Thẩm Nguyên hơi co lại.
Đúng là áo bông nhỏ.
Ý nghĩ vừa lóe lên, Thẩm Nguyên bỗng nhiên cảm thấy sau lưng bị ai đó chọc chọc hai lần một cách quỷ dị.
Hắn vô thức nghiêng đầu, liếc mắt liền thấy A Kiệt đang nấp sau chồng sách, trong khe hở nhỏ hẹp.