Ngay từ sáng sớm, hơi ấm cơ thể thiếu nữ vẫn còn vương lại trên sợi dây đỏ chưa tan.
Tiếng trêu chọc vẫn còn văng vẳng, lời trách móc của A Kiệt vẫn còn bên tai, nhưng giờ phút này, trong đáy mắt Thẩm Nguyên chỉ có sợi chỉ đỏ tinh tế trên cổ tay.
Nó tựa như một vệt ráng chiều dịu dàng, lại như ngọn lửa âm thầm thiêu đốt.
Đầu ngón tay vuốt ve mặt ngoài bóng loáng của sợi dây, ý cười lặng lẽ tràn ra trong đáy mắt thiếu niên, còn sáng tỏ hơn bất kỳ biểu tượng cảm xúc nào trong nhóm chat.
Đây là quà sinh nhật.
Cũng là ước hẹn cho tương lai.
Ánh đèn tĩnh mịch, chiếu rọi khuôn mặt chuyên chú của thiếu niên và sợi chỉ đỏ nổi bật trên cổ tay.
Trong lòng Thẩm Nguyên vừa động, đầu ngón tay lướt qua màn hình điện thoại đang tắt. Gần như không do dự, cậu mở ảnh đại diện quen thuộc, nhấn nút gọi video.
Tiếng chuông vang lên trong phòng Lê Tri. Sau một thoáng chờ đợi ngắn ngủi, màn hình sáng lên.
Hình ảnh rung nhẹ, hiện ra bóng dáng thiếu nữ mơ hồ. Rõ ràng là Lê Tri vừa mới bước ra từ làn hơi nước mờ ảo.
Dưới ánh đèn ấm áp, mái tóc đen nhánh của nàng ướt sững, vài sợi nghịch ngợm dán vào gáy và má phúng phính.
Nàng khoác lên mình chiếc áo ngủ cotton màu vàng nhạt mềm mại, rộng thùng thình, cổ áo hở ra một chút dấu vết nước còn sót lại sau khi tắm, đang bốc hơi tạo thành một làn phấn mờ ảo.
Một tay nàng cầm máy sấy, dường như vừa mới tắt đi, tiếng gió vẫn chưa hoàn toàn dừng hẳn.
Tiếng điện thoại nhỏ hiển nhiên đã cắt ngang động tác của nàng. Nàng có chút vội vã nghiêng đầu, đôi mắt ướt át mang theo nét mơ màng vừa tỉnh giấc và chút ngạc nhiên vì bị làm phiền, nhìn vào màn hình.
Hình ảnh hiện rõ khuôn mặt Thẩm Nguyên cũng đang trong vầng sáng của đèn bàn. Cậu dường như cũng vừa tắm xong, tóc hơi rối, khóe miệng ngậm ý cười.
Sợi chi đỏ trên cổ tay cậu dưới ánh sáng nhạt của màn hình điện thoại càng thêm rực rỡ.
Lê Tri khựng lại một giây. Nàng đẩy lọn tóc ướt sũng ra sau tai, để lộ vành tai ửng hồng. Đôi mắt còn hơi nước bao phủ nhìn Thẩm Nguyên qua màn hình.
"Này," giọng Lê Tri có chút nghèn nghẹn, mềm mại như vừa mới tắm xong.
"Sa Tệ... Tự dưng gọi giờ này... Cậu muốn gì?"
Khi hỏi câu này, ánh mắt nàng vô thức liếc về góc màn hình, nơi có thể thấy sợi chỉ đỏ trên cổ tay Thẩm Nguyên, như đang đối ứng với sợi của mình.
Cương mặt nàng vốn đã ửng hồng vì hơi nóng, dường như lại thêm một tầng đỏ nữa.
Ở đầu dây bên kia, Thẩm Nguyên không trả lời ngay, chỉ im lặng nhìn nàng.
Thời gian dường như ngưng đọng lại trong chốc lát, trong không khí chỉ có tiếng truyền tín hiệu khe khẽ.
Sau đó, cậu cất giọng trầm thấp, giọng nói trầm hơn bình thường một chút, mang theo sự chân thành và nhớ nhung không hề che giấu.
"Không có gì."
"Chỉ là nhớ cậu.”
Lời nói đơn giản như lông vũ khẽ chạm vào đáy lòng Lê Tri.
Cảm giác ngượng ngùng vi diệu và sự lười biếng sau khi tắm bỗng chốc bị một dòng nước ấm áp khác thay thế, từng chút từng chút lấp đầy.
Những ngón tay đang cầm điện thoại của nàng vô thức siết chặt hơn.
Thẩm Nguyên nhìn đôi mắt hơi mở to của Lê Tri và gương mặt nàng đang ửng hồng đậm hơn, yết hầu khẽ động, lại trầm giọng bổ sung một câu, như đang xác nhận lòng mình.
"Muốn ôm cậu.”
Ánh mắt chàng thiếu niên trên màn hình rực sáng. Giọng nói khàn khàn và lời nói trực tiếp "muốn ôm cậu" khiến trái tim Lê Tri loạn nhịp, gương mặt nàng đỏ bừng lan xuống tận cổ.
Nàng có thể cảm nhận được cảm xúc quen thuộc trong lời nói của Thẩm Nguyên. Trong khoảnh khắc, trái tim thiếu nữ rung động.
Nàng vội vã nghiêng đầu, tránh né ánh mắt quá mức chuyên chú của cậu, nhưng vẫn không nỡ tắt máy.
Ánh mắt nàng rơi vào sợi chỉ đỏ giống của mình trên cổ tay, đầu ngón tay vuốt ve sợi tơ mềm mại.
Trong lòng đã ấm áp, lại bị tâm tư kia khơi dậy khiến nàng có chút hoảng loạn.
Nàng hắng giọng, cố gắng để giọng mình nghe bình tĩnh hơn.
"Sa Tệ... Đừng có nghĩ lung tung!"
Lê Tri hơi ngẩng mặt, đôi mắt long lanh nghiêm túc nhìn chàng trai trong màn hình, đầu ngón tay hư hư chọc cậu một cái qua màn ảnh.
"Mau tranh thủ thời gian mà học bài đi! Trong đầu phải có điểm số!"
Ở đầu dây bên kia, Thẩm Nguyên nhìn vẻ cố gắng trấn định pha chút ngây ngô của Lê Tri, khóe miệng nở nụ cười hài lòng hơn, nhưng rất nhanh lại làm ra vẻ mặt tủi thân.
"Lê Bảo..." Thẩm Nguyên kéo dài giọng, mang theo chút ủy khuất trách móc, "hôm nay là sinh nhật tớ mà!"
Cậu cố ý giơ cổ tay đeo sợi chỉ đỏ trước màn hình, màu đỏ rực rỡ giờ phút này càng thêm vô tội.
"Sinh nhật đấy! Cậu không thể... Không thể nói gì dễ nghe để dỗ tớ sao? Cứ Sa Tệ với đọc sách..."
Khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên nhăn nhó, như thể vừa gặp phải một nỗi oan ức lớn lao.
Lê Tri bị một tràng trách móc của cậu làm cho ngẩn người, mặt càng đỏ hơn.
"...Sa Tệ,"
Nàng lẩm bẩm nhỏ, trong giọng nói, sự ghét bỏ đã vơi đi hơn phân nửa.
Nhìn thấy vẻ mặt "tổn thương" của cậu, thiếu nữ chung quy vẫn mềm lòng.
Nàng cắn môi dưới, ánh mắt dao động, cố gắng kìm nén cảm giác ngượng ngùng quen thuộc, đối với Thẩm Nguyên trong màn hình, nàng khẽ nói, giọng nhẹ nhàng, mang theo chút ý dỗ dành vụng về.
"Được rồi... Được rồi, biết rồi."
Nàng dừng một chút, dường như đang chuẩn bị tâm lý, ngón tay vô thức mân mê mép áo ngủ.
"...Thẩm Nguyên," Lê Tri hít sâu một hơi, cố gắng để giọng mình nghe tự nhiên hơn một chút, trong đôi mắt trong veo mang theo chút bất đắc dĩ và dung túng.
"...Sinh nhật vui vẻ. Được chưa?"
"Hừ," Thẩm Nguyên khịt mũi, tỏ vẻ không hài lòng lắm, nhưng nụ cười đắc ý trong đáy mắt đã gần như không giấu được, vẫn tiếp tục giả vờ ủy khuất.
"Không đủ chân thành..."
Lê Tri lườm cậu một cái, bị vẻ mặt vừa đáng ghét vừa đáng yêu lại có chút vô lại của cậu làm cho vừa bực mình vừa buồn cười, lại có chút không làm gì được cậu.
Nàng nhìn chàng trai trong màn hình, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
"Vậy thì..."
Giọng Lê Tri mang theo chút bất lực như liều lĩnh, nhưng lại mềm nhũn đi mấy phần.
“Mẹ ôm một cái, được không?”
Lời vừa thốt ra, không khí dường như ngưng đọng lại trong nửa giây.
Chính Lê Tri cũng ngỡ ngàng.
Nàng vốn không định nói như vậy!
Là nhìn thấy vẻ mặt vừa bướng bỉnh vừa ngây thơ nũng nịu của cậu, đầu óc nàng co lại... Sao lại buột miệng thốt ra câu này?!
Lời còn chưa dứt, thậm chí còn chưa đợi Lê Tri kịp phản ứng gì, bộ não của Thẩm Nguyên ở đầu dây bên kia vẫn còn trống rỗng, nhưng đôi môi cậu dường như bị một bản năng nào đó điều khiển mà hé mở.
Vô thức, một âm tiết đơn giản lại rõ ràng đã không chút suy nghĩ bật ra.