Không khí trong phòng học di động bỗng chốc ngưng trệ.
"Phôi cẩu."
Từ xưng hô thân mật, vừa thẹn thùng, vừa xấu hổ này, vốn chỉ để nàng nỉ non trách móc khi mới nghe thấy, giờ lại bị nàng thốt ra rõ ràng trong không gian yên tĩnh của phòng học!
Còn có cái gọi là "quyết tâm lĩnh chứng," hơi nóng vội vã, bất ngờ như luồng điện xẹt qua tai Thẩm Nguyên, lan xuống lưng, còn nóng hơn cả hơi thở của Lê Tri.
Yết hầu hắn vô thức khẽ động, gân cổ cũng căng lên trong khoảnh khắc.
Đôi tai trắng nõn của Lê Tri ửng đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, sắc đỏ lan trên chiếc cằm hơi hếch, trong tư thế khiêu khích lại càng thêm quyến rũ.
Nàng dường như cũng ý thức được sự bốc đồng nhất thời đã làm lộ ra bí mật riêng giữa hai người.
Hàng mi dài của thiếu nữ vội vã chớp, nhưng nàng vẫn quật cường không dời mắt, ngược lại đón nhận ánh nhìn của Thẩm Nguyên, như thể đang lặng lẽ truy vấn.
"Sao? Không dám nghênh chiến?"
Vẻ kinh ngạc trong mắt Thẩm Nguyên chỉ thoáng qua, rồi nhanh chóng bị sự kiên định trào dâng thay thế.
Ánh mắt chàng trai sắc bén, kiên định, khóa chặt đôi mắt ướt át, quật cường ngay trước mặt.
Cơ thể khẽ nghiêng về phía trước, lặng lẽ kéo Lê Tri vào lãnh địa riêng của mình.
Thẩm Nguyên hạ giọng rất thấp, từng chữ một rót vào đôi mắt đang co lại của Lê Tri:
"Được."
"......Cậu chờ đó."
Không hề lớn tiếng, không hoa mỹ thừa thãi, mà như một chiếc bàn ủi nóng rực, bất ngờ đốt nóng trái tim Lê Trị, vừa còn mang theo nét tính nghịch trêu chọc.
Tim thiếu nữ hẫng một nhịp sau câu "cậu chờ đó" trầm thấp, mạnh mẽ, nhưng sự rung động ấy bị nàng kìm nén ngay lập tức, biến thành đường cong khiêu khích, rạng rỡ trên khóe môi.
Nàng không những không lùi bước, mà còn hơi hếch cằm, đáp lại từng chữ một.
"Được thôi."
"Tớ chờ."
Lê Tri nhấn mạnh, đôi mắt đen láy ánh lên ngọn lửa không hề kém cạnh, cùng quyết tâm sắt đá.
"Tớ chờ cậu, dẫn tớ đi lĩnh chứng."
Đúng lúc hai người đối mặt -
"Tách."
Một tiếng chụp ảnh rõ ràng, dứt khoát vang lên bất ngờ.
Hai người đang chìm đắm trong khoảnh khắc đối diện giật mình!
Vẻ kiên định trên mặt Thẩm Nguyên và sự quật cường trong mắt Lê Tri đóng băng, cả hai như bị nhấn nút tạm dừng, đồng loạt quay đầu về phía phát ra âm thanh -
Chỉ thấy Hà Chi Ngọc đang cười hì hì giơ điện thoại, ống kính chĩa thẳng về phía hai người.
Ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ, vừa vặn nhuộm sáng một góc ống kính điện thoại, cũng chiếu rõ vẻ mặt hớn hở của cô nàng.
Bàn tay vẫn giữ nguyên tư thế vừa nhấn nút chụp, rõ ràng là khoảnh khắc căng thẳng, vi diệu, quý giá kia đã bị bắt trọn vào album ảnh trong điện thoại.
Hà Chi Ngọc bắt gặp ánh mắt đồng loạt nhìn sang của hai người, chẳng những không hề bối rối khi bị bắt quả tang, mà nụ cười còn rạng rỡ hơn.
Hà Chi Ngọc lắc lắc điện thoại, màn hình vẫn hiển thị bức ảnh vừa chụp.
Cô tiến đến bên cạnh Trác Bội Bội, cố ý hướng màn hình về phía Lê Tri và Thẩm Nguyên, giọng nói không giấu được sự phấn khích.
"Mau nhìn mau nhìn! Cái gì gọi là "ảnh Thần có cảm xúc"! Chậc chậc chậc, ánh sáng này, bố cục này, góc độ này......"
Cô nàng chỉ tay vào màn hình, bình phẩm về Thẩm Nguyên và Lê Tri trong ảnh.
"Ánh mắt kéo sợi kìa! Ánh chiều tà hắt lên gò má...... Chậc, Lê Trị, cái biểu cảm nhỏ này của cậu, quật cường mà vẫn thẹn thùng...... Còn cả ánh mắt của Thẩm Nguyên nữa.”
"Chậc chậc, khí tràng "tôi nhất định phải có được" sắp tràn ra khỏi màn hình rồi! Tớ còn cảm thấy cả bong bóng màu hồng phấn nữa! Đây chính là tình đầu đó!"
Nói xong, Hà Chi Ngọc mới cười híp mắt nhìn hai nhân vật chính vẫn chưa hoàn toàn bình phục sau "quả bom" nhỏ "lĩnh chứng" vừa rồi.
Cô chớp mắt mấy cái, hơi nghiêng người về phía trước, mang theo đầy vẻ tò mò, hóng chuyện, hạ giọng truy hỏi.
"Ê, nói đi nói đi, vừa nãy ghé sát nhau như thế, thì thầm chuyện đại sự kinh thiên động địa gì vậy?"
Ánh đèn phòng học vừa lúc bật sáng, xua tan sắc vàng ấm của ánh chiều tà, đồng thời làm lộ rõ hơn vẻ ửng đỏ trên mặt Lê Tri và sự ngượng ngùng mà Hà Chi Ngọc mang đến.
Nàng hít sâu một hơi, đôi mắt Hà Chi Ngọc lóe lên ánh sáng hóng hớt, ánh mắt trong nháy mắt chuyển thành ánh nhìn "tử thần" quen thuộc.
"Hà Chi Ngọc! Cậu muốn chết à!"......
Tiếng ve tháng năm còn chưa hoàn toàn thức giấc, con số trên bảng đếm ngược đã lặng lẽ trượt từ "31" xuống "25" trên sợi dây đỏ.
Trong phòng thi cuối cùng, điều hòa không khí nhẹ nhàng điều chỉnh nhiệt độ, giúp các sĩ tử lớp mười hai giữ được trạng thái thoải mái nhất có thể.
Thẩm Nguyên lưng thắng tắp, ngòi bút lơ lửng trên câu cuối cùng, câu hỏi về hàm hợp lồng ghép với ký hiệu đạo hàm và điều kiện tham số.
Đạo hàm đơn giản, tận hưởng cực hạn.
Nhìn đề bài có vẻ đơn giản, nhưng thực tế lại tra tấn đến chết.
Ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ màu xanh lam, rọi xuống trang sách toán học đang mở của cậu những vệt sáng.
Ngòi bút xoạt xoạt trên giấy nháp, liệt kê phương trình then chốt, suy diễn giới hạn tham số.
Trong phòng thi tổ hợp khoa học tự nhiên, trạng thái của Thẩm Nguyên có thể ví như lụa là.
Mặc dù không hoàn toàn là những câu hỏi "dễ chịu" như dự đoán ban đầu, nhưng phong cách tổng thể của ba mô hình thiên về nền tảng vững chắc và ứng dụng tổng hợp, cố gắng tránh những câu hỏi khó hiểu.
Đây chính là lĩnh vực mà Thẩm Nguyên am hiểu nhất.
Phần sinh học, đề bài rõ ràng, bẫy rải rác, cậu gần như một đường đèn xanh thông suốt.
Phần hóa học, cấu trúc câu hỏi quá trình hợp quy tắc, lượng tính toán vừa phải, cậu hạ bút vững vàng, viết phương trình chỉnh tề.
Câu cuối cùng của vật lý vẫn còn đó, nhưng độ khó tương đương với hai mô hình trước, không còn là "chướng ngại vật” như trong lần thử.
Thẩm Nguyên tỉnh táo giải quyết, phân tích cơ học, chuyển đổi điện từ, bảo toàn năng lượng, kiến thức trong đầu chính xác khớp vào nhau.
Quỹ đạo vận động phức tạp cuối cùng được phân tích thành những phần rõ ràng, trình bày trình tự giải đáp mạch lạc trong khu vực trả lời.
Thời gian trôi đi trong sự tập trung cao độ của cậu, thậm chí cậu còn có thời gian nhanh chóng xem lại đáp án một lần, đảm bảo không sai sót.
Khi giáo viên giám thị nhắc nhở "còn mười lăm phút nữa là hết giờ," Thẩm Nguyên đã kiểm tra xong.
Cậu không hề thư giãn, mà lại đưa mắt về phía phiếu trả lời, tận dụng thời gian cuối cùng để kiểm tra chỉ tiết, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên trang giấy, điềm tĩnh đến mức không giống như đang trong phòng thi đếm ngược thời gian.
Khi tiếng chuông thu bài cuối cùng vang lên, Thẩm Nguyên bình tĩnh đặt bút xuống, một tia cảm giác nhẹ nhõm sau kỳ thi lặng lẽ bò lên đuôi lông mày. Cậu đã vượt qua môn tổ hợp khoa học tự nhiên một cách ổn định và vững chắc.
Buổi chiều, môn tiếng Anh là sân nhà thực sự của Thẩm Nguyên.
Bài thi vừa mở ra, đập vào mắt là cấu trúc ngôn ngữ quen thuộc.
Phần nghe hiểu có đoạn hội thoại rõ ràng, tự nhiên, lượng từ vựng hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay.
Ánh nắng ngả về tây, in bóng dài trên phòng thi, Thẩm Nguyên lại cảm thấy thời gian dường như còn dư đả.
Sau khi kiểm tra lại đáp án hai lần, xác nhận không có sai sót, cậu ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, vẫn còn một khoảng thời gian trước khi hết giờ.
Không còn căng thẳng như trước khi thi, giờ phút này trên mặt cậu mang theo vẻ điềm tĩnh, thoải mái, hơi dựa vào thành ghế, nhắm mắt lại hít thở sâu một hơi.
Không phải mệt mỏi, mà giống như đang tích lũy sức lực để chuyển đổi trạng thái sau kỳ thi.
Trong đầu không hiểu sao lại hiện lên câu nói của Lê Tri, "chờ cậu dẫn tớ đi lĩnh chứng."
Khóe miệng Thẩm Nguyên không kìm được cong lên một nụ cười rất nhạt, chợt lại thu liễm, tập trưng vào sự bình tĩnh trước mắt.
Tiếng chuông kết thúc cuối cùng cũng vang lên đúng hẹn, sắc nhọn tuyên cáo tính chất, vang vọng cả tòa nhà học.
"Dừng bút!"
Giọng giáo viên giám thị vang lên trầm ổn.
Thẩm Nguyên gần như đồng thời thả lỏng tấm lưng thẳng tắp.
Trải qua cả buổi thi ba mô hình, đối với cậu mà nói, tổng thể là sự thuận lợi có thể kiểm soát trong sự ổn định.
Một tảng đá trong lòng rơi xuống.
Khoảng cách đến chiến trường cuối cùng, lại gần thêm một bước.