Hắn rõ ràng là đang so kè với Thẩm Nguyên kia mài
Lão cha đúng là đang xem ai chuẩn bị quà cho con gái chu đáo hơn!
Ông Lê nhìn Từ Thiền, hắng giọng, lảng tránh ánh mắt, chỉ có đôi tai đỏ bừng tố cáo sự thẹn thùng vì bị vợ nhìn thấu tâm tư.
Lê Tri nép trong vòng tay mộc mạc của cha, khẽ ngẩng đầu, hàng mi ướt át run rẩy vì nén tiếng nấc.
Từ Thiền đã không tiếng động áp sát đến, đầu ngón tay kẹp chiếc khăn giấy mềm mại, nhẹ nhàng lau đi vệt ửng hồng trên má con gái bằng sự tỉ mỉ, dịu dàng đặc trưng của người mẹ.
"Ngoan, cục cưng của mẹ," Từ Thiền dùng lòng bàn tay ấm áp vuốt đi giọt nước mắt cuối cùng, rồi nhẹ nhàng gỡ những sợi tóc rối bết dính trên má con gái.
"Khóc nữa mắt sưng lên thì làm sao đi gặp người ta hả?"
Lời trêu chọc dịu dàng khiến Lê Tri khẽ nấc trong cổ họng, vô thức nghiêng đầu cọ vào tay mẹ.
Lê Tri cuối cùng cũng dần nín khóc, ngẩng đầu khỏi vòng tay cha, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ, hàng mi còn vương những giọt nước nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn.
Nàng hít một hơi, đầu ngón tay nâng niu vô cùng, cẩn thận gấp lá thư chứa đựng tâm ý nặng trĩu của cha, cất vào túi áo gần tim.
Trong phòng khách tràn ngập sự ấm áp tĩnh lặng, chỉ có tiếng tích tắc nhỏ nhẹ của chiếc đồng hồ quả lắc trên tường.
Lê Tri hít sâu một hơi, dường như cuối cùng đã hạ một quyết tâm nào đó.
Nàng nhìn mẹ với ánh mắt chứa chan ý cười dịu dàng, rồi lại nhìn sang khuôn mặt chữ điền của cha, tuy tỏ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại chan chứa yêu thương.
Trên gương mặt còn chưa khô những vệt nước mắt, cùng với hơi nước còn đọng lại nơi đáy mắt, lại kỳ lạ hòa lẫn một chút hân hoan và e lệ khó nhận ra.
"Ba, mẹ..."
Giọng nàng còn hơi khàn sau khi khóc, đôi mắt trong veo đảo qua lại giữa ông Lê và Từ Thiền, cuối cùng như để cổ vũ bản thân, nàng khẽ cắn môi dưới, vệt đỏ ng nổi bật trên làn da trắng nõn.
Nàng siết chặt tay, cảm nhận lá thư trong túi và khung ảnh trong phòng Thẩm Nguyên đều tỏa ra hơi ấm diệu kỳ.
Trong đầu nàng hiện lên cảnh Nháo Nháo níu lấy ống quần, Tam Canh lười biếng nằm dài trên bậu cửa sổ, và ánh mắt chờ mong kiên định của Thẩm Nguyên.
Cơn rung động bị kìm nén bởi sự ấm áp trong gia đình trước đó, giờ phút này lại trào dâng, không thể kiềm chế được nữa.
Cô gái lấy hết dũng khí, đón nhận ánh mắt hiền hòa của cha mẹ, giọng nói tuy nhỏ nhưng mang theo ý tứ kiên định.
".. Con... con muốn đến chỗ Thẩm Nguyên một chút."
Nàng dừng lại một lát, giọng nói vô thức mềm mại đi vài phần, mang theo chút nũng nịu.
"Thẩm Nguyên... còn có... quà nữa..."
Lời chưa nói hết, nhưng vệt đỏ ửng không thể xem nhẹ trên mặt nàng đã biểu đạt trọn vẹn tâm ý chưa dứt.
Từ Thiền nhìn vẻ vừa thẹn thùng vừa vội vàng, nhưng lại dũng cảm bày tỏ của con gái, ý cười trong đáy mắt càng đậm.
Bà liếc nhìn ông Lê bên cạnh, thấy ông tuy lộ vẻ bất lực, nhưng cuối cùng không lên tiếng phản bác.
"Được rồi được rồi, đi đi đi,"
Từ Thiền cười xòa, giọng điệu dung túng như hiểu rõ mọi chuyện, nhẹ nhàng đẩy vai Lê Tri.
"Hôm nay sinh nhật cục cưng, muốn làm gì thì làm. Vừa khóc xong nhớ lau mặt rồi qua đó, đừng để Thẩm Nguyên nhìn thấy lại xót."
Bà vừa nói, vừa tự nhiên đứng dậy, ngón tay khẽ khoác lên vai Lê Tri, đẩy con gái nửa bước về phía cửa một cách không dấu vết.
Giọng Từ Thiền nhẹ nhàng vui vẻ, ánh mắt lướt qua chiếc cằm đang căng ra của chồng trong khoảnh khắc, rồi lại hướng xuống người con gái, đáy mắt lóe lên tia ranh mãnh.
"Hôm nay là sinh nhật con, muốn làm chuyện gì vui vẻ cũng được mà."
Ngay khi Lê Tri vừa thở phào nhẹ nhõm vì sự đồng ý thoải mái của mẹ, và chuẩn bị xoay người bước đi, Từ Thiền lại cực kỳ tự nhiên cúi người ghé sát lại.
Bà gần như dán sát vào tai Lê Tri đang đỏ bừng, dùng giọng thì thầm chỉ hai người nghe thấy, mang theo ý cười nồng đậm và sự thân mật của tình mẫu tử, nhanh chóng nhưng rõ ràng bổ sung một câu.
"Nhớ lời mẹ nói nhé – 'Hôm nay, con muốn làm gì cũng được'."
Sắc mặt Lê Tri trong nháy mắt "oanh" một tiếng đỏ bừng tới tận đỉnh đầu!
"Mẹ –!" Nàng xấu hổ đến cực điểm, khẽ kêu lên, gần như theo phản xạ có điều kiện muốn che mặt.
Từ Thiền nhìn vành tai và chiếc cổ của con gái đỏ ửng như muốn nhỏ máu, cuối cùng thu lại vẻ trêu chọc, chỉ dịu dàng ôm lấy cổ Lê Tri.
Đầu ngón tay mẹ vuốt nhẹ những sợi tóc hơi rối của con, giọng nói bỗng trở lại vẻ dịu dàng lo lắng thường ngày: "Thôi, không trêu con nữa."
"À, đúng rồi!"
Bà như chợt nhớ ra chuyện gì quan trọng, bỗng nói với Lê Trị: "Có muốn thay bộ đồ khác không? Mẹ giúp con chọn nhé?”
"Không, không cần!!"
Lê Tri gần như bật ra khỏi vòng tay mẹ, nàng cúi đầu, như muốn trốn khỏi hiện trường xấu hổ đến nổ tung này, gần như dùng cả tay chân xoay người hướng về phía cửa.
Bước chân vừa vội vừa loạn, mang theo vẻ vụng về đáng yêu của một con nai con hoảng hốt chạy bừa.
Ông Lê nhìn dáng vẻ của con gái, lại nhìn vẻ nén cười đắc ý của vợ, cuối cùng bất đắc dĩ hừ một tiếng, đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi.
Tiếng hừ nhẹ ấy đã bao hàm thiên ngôn vạn ngữ.
Có sự khó chịu cực độ với thằng nhóc Thẩm Nguyên kia, lại có cả một nỗi buồn vu vơ phức tạp vì công sức tỉ mỉ trồng cải trắng cuối cùng không giữ được.
Lê Tri thậm chí không dám đáp lời, luống cuống tay chân mở cửa phòng, không ngoảnh đầu lại chui ra ngoài.
"Phanh." Một tiếng đóng cửa không quá lớn truyền đến, ngăn cách thế giới bên trong và bên ngoài cánh cửa.
Trong phòng khách chỉ còn lại ông Lê và Từ Thiền.
Ông Lê thở dài, tiếng thở dài ấy pha lẫn sự bất đắc đĩ, và một chút cảm khái về cây cải trắng của mình, cuối cùng lại tan ra một tia dịu dàng khó nhận ra.
"Con bé này..." Ông lẩm bẩm, ánh mắt rơi vào hướng cửa giờ đã yên tĩnh trở lại.
Ngoài hành lang đèn cảm ứng âm thanh bật sáng, ánh sáng lạnh lẽo rơi xuống, càng làm nổi bật hai gò má nóng hổi như bốc lửa của Lê Tri.
Lời nhắc nhở đầy ẩn ý của mẹ khiến nàng ngượng chín người, hận không thể biến mất tại chỗ.
"Thay đồ..."
Nàng bỗng lắc đầu, như muốn vứt bỏ cái liên tưởng phiền não này cùng với cảm giác xấu hổ to lớn.
Lê Tri hít sâu một hơi, ngay khi nàng vừa bình tĩnh lại nhịp tim đang loạn xạ, bước chân chuẩn bị đi về phía cánh cửa quen thuộc cách đó vài mét –