Gió sớm lùa qua mái tóc đuôi ngựa rối bù của cô, thổi bừng đôi tai ửng đỏ.
Thấy Thẩm Nguyên còn ngẩn người, cô khẽ thúc giục: “Sa Tệ! Nhanh lên......”
Thẩm Nguyên lúc này mới hoàn hồn, cười giơ máy quay lên: “Hôm nay Lê lão sư tích cực vậy sao?”
“Khoan đã.”
Lê Tri đột ngột lên tiếng ngăn lại, giọng nói có chút khẩn trương: “Thẩm Nguyên, cậu...... nhắm mắt lại đi.”
Thẩm Nguyên nhíu mày, vẻ khó hiểu càng tăng, nhưng khi nhìn thấy vành tai Lê Tri đỏ bừng như sắp bốc cháy, cậu bỗng nhận ra một tín hiệu vừa quen thuộc vừa bí ẩn.
Khóe miệng cậu chậm rãi cong lên, mang theo sự nuông chiều và một chút thấu hiểu.
“Được.”
Cậu không hỏi gì thêm, dứt khoát nhắm mắt.
Hàng mi dài rủ xuống, đổ bóng dịu dàng trên mí mắt.
Ánh nắng ban mai phác họa đường nét khuôn mặt nghiêng đầy chuyên chú chờ đợi của cậu.
Bốn phía tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ và tiếng ồn ào mơ hồ từ xa vọng lại.
Lê Tri nhanh chóng lấy từ trong túi ra sợi dây đỏ mềm mại, vẫn còn ấm áp hơi tay cô.
Cô vươn tay, mò mẫm nắm lấy cổ tay ấm áp của cậu.
Cảm giác rõ ràng ấy khiến cổ họng Thẩm Nguyên khẽ động, nhưng cậu vẫn im lặng nhắm mắt, khóe miệng càng thêm cong lên.
Lê Tri cảm nhận được đầu ngón tay mình run rẩy, nhưng động tác của cô không hề chậm chạp.
Cô thuần thục luồn sợi dây đỏ quanh cổ tay cậu một vòng, đầu ngón tay khéo léo xuyên qua nút thắt, nhẹ nhàng kéo căng, điều chỉnh sao cho vừa vặn, không quá chặt cũng không quá lỏng.
Màu đỏ tươi nổi bật trên làn da trắng của cậu, như một lời chúc phúc rực rỡ.
Hoàn thành động tác này, Lê Tri mới thở phào nhẹ nhõm, như vừa hoàn thành một nghi thức trọng đại.
Cô gần như không dừng lại, nhanh chóng buộc một sợi dây đỏ khác vào cổ tay mảnh khảnh của mình.
Khoảnh khắc nút thắt được thắt lại, đường như giữa cả hai đã hình thành một mối liên kết chặt chẽ.
“Xong rồi.”
Giọng nói khẽ khàng, Thẩm Nguyên gần như ngay lập tức mở mắt.
Đôi mắt sâu thẳm khóa chặt sợi dây đỏ tươi trên cổ tay trái cậu.
Màu đỏ ấy bừng sáng trong đáy mắt cậu, còn rực rỡ hơn cả ánh nắng ban mai.
Ảnh mắt cậu vội vàng tìm kiếm.
Khi thấy trên cổ tay trắng nõn của Lê Tri cũng quấn một sợi dây đỏ nhỏ, ánh sáng trong đáy mắt cậu bỗng bừng lên rạng rỡ, khóe miệng không kìm được cong lên thành một nụ cười tươi rói.
Trong nụ cười ấy, chứa đựng sự thích thú và mãn nguyện của một chàng trai.
Thẩm Nguyên không nhìn dòng chữ trên tấm biển, cũng không nhìn mặt Lê Tri, ánh mắt cậu như bị nam châm hút lại, chỉ dán chặt vào hai sợi dây đỏ tôn nhau lên vẻ đẹp.
“Lê Bảo......”
Cổ họng Thẩm Nguyên khẽ nhấp nhô, đầu ngón tay thăm đò muốn chạm vào cổ tay cô, nơi cũng có sợi dây đỏ.
Lê Tri giật mình rụt tay lại, giấu ra sau lưng, mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn cậu, cố gắng dùng giọng điệu dữ dằn để che giấu nhịp tim đang đập nhanh như trống.
“Sa Tệ! Quay video ngay!!”
“Tuân lệnh! Lê lão sư!”
Thẩm Nguyên cười tít mắt, vội vàng giơ máy quay lên, vừa thiết lập màn hình vừa không nhịn được cúi đầu liếc nhanh xuống cổ tay mình.
Thẩm Nguyên hướng màn hình vào tấm biển đề "45", theo thói quen hắng giọng, chuẩn bị hô lên câu "cố lên” quen thuộc.
Nhưng cậu vừa hé miệng, thậm chí âm tiết đầu tiên còn chưa kịp phát ra, thì thấy một bàn tay trắng nõn mảnh khảnh vươn tới trước màn hình.
Ngón tay Lê Tri hơi cong lại, nhanh chóng và chuẩn xác vẽ ra nửa trái tim trước màn hình.
Bàn tay bất ngờ xuất hiện, như một chú cá con linh động nhảy vào mặt hồ tĩnh lặng, phá vỡ mọi sự chuẩn bị của cậu.
Thẩm Nguyên chưa kịp nhìn Lê Tri, thì giọng nói của cô đã vang lên bên tai cậu.
“Thẩm Nguyên...... “
Giọng cô không lớn, nhưng rõ ràng xuyên qua không khí trong lành buổi sớm.
“Chúc mừng sinh nhật!”
“Chúc mừng sinh nhật!”
Vừa dứt lời, cánh tay trái của cậu xuất hiện trong màn hình.
Trên cổ tay với khớp xương rõ ràng cũng đeo một sợi dây đỏ tươi, vẽ nên một đường cong hoàn hảo.
Đầu ngón tay trái ổn định và mạnh mẽ dán vào cạnh ngoài hình dáng mà tay phải cô vừa vẽ.
Một trái tim hoàn chỉnh, khép kín được tạo nên từ hai cánh tay, tràn ngập yêu thương trong khoảnh khắc.
Hai cánh tay quấn dây đỏ thân mật chạm vào nhau, hình trái tim hoàn chỉnh và tràn ngập yêu thương.
Ánh nắng ban mai dịu dàng nhảy nhót trên sợi dây đỏ, nhuộm ấm không khí se lạnh buổi sớm, lặng lẽ nói lên sự gắn bó vô hình và lời chúc phúc ấm áp.
“Yêu cậu.”
Hình ảnh cuối cùng lưu lại là con số "45" màu đỏ tươi nổi bật trên tấm biển và hình trái tim được phác họa trong ánh nắng ban mai.
Sự ngọt ngào âm thầm lan tỏa, sự kiên định mong chờ cùng nhau hướng về tương lai, lặng lẽ tràn ngập trong bức ảnh, mãi không tan.
Nhìn đoạn video trước mặt, A Kiệt đang nghỉ ngơi ở nhà nổi điên.
“Đồ cầm thú! Cầm thú!”
Tiếng thông báo tin nhắn trong nhóm lớp vang lên liên tục.
Cơn giận của A Kiệt dường như có thể đốt cháy cả dây cáp dữ liệu.
【Kiệt ca】: “[Phát điên][Phát điên][Phát điên] @Thẩm Nguyên! Thẩm Nguyên!!! Tổ cha mày!!”
【Kiệt ca】: “Tao mẹ nó lướt video cũng thấy mày khoe ân ái!! Đm! Mạng internet còn chỗ cho tao sống không?”
【Dương Trạch】: “Gỡ mạng trước khi học tài liệu phát một cái.”
[Trần Minh Vũ] : “Gðỡ mạng trước khi học tài liệu phát một cái.”
【Tôn Hiển Thánh】: “Gỡ mạng trước khi học tài liệu phát một cái.”
【Thẩm Nguyên】: “Gỡ mạng trước khi học tài liệu phát một cái.”
Bị A Kiệt chửi bới, nhóm lớp trở nên náo nhiệt, đủ loại biểu tượng cảm xúc và tin nhắn trêu chọc không ngừng bắn ra.
Thẩm Nguyên đặt điện thoại xuống.
Ánh sáng màn hình tắt đần, trong phòng chỉ còn ánh đèn bàn đọc sách vàng nhạt.
Sự ồn ào náo động dường như bị ngăn cách bên ngoài.
Chàng trai cúi đầu, ánh mắt rơi vào cổ tay trái.
Màu đỏ tươi ấy, đang lặng lẽ quấn quanh nơi cổ tay.
Đầu ngón tay vô thức vuốt ve đường vân của sợi tơ, cảm giác mềm mại ấm áp.
Đây là Lê Tri tự tay buộc cho cậu.