"Nửa chừng mở Champagne là tối ky, biết không?”
A Kiệt nghẹn họng, nhiệt tình vừa rồi như bị dội gáo nước lạnh, còn kèm theo vụn băng.
Câu "Sợ gì! Chắc chắn không có vấn đề!" mắc kẹt ở cổ họng. Đối diện với ánh mắt tỉnh táo và đầy ý "ngươi hiểu" của Thẩm Nguyên, cậu ta đành nuốt ngược lại.
A Kiệt há hốc miệng, định phản bác cái kiểu "mê tín" này, nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên những kỷ niệm chơi game bị lật kèo, thi cử bất ngờ trượt dốc...
Những lần "vui mừng quá sớm ắt có ương" đau đớn đến thê thảm.
Khí thế "tất thắng" trong nháy mắt xì hơi hơn phân nửa.
Vai A Kiệt sụp xuống như quả bóng bị thủng. Cậu ta mím môi, lầu bầu: "… Dựa vào, hình như… cũng có lý."
Cậu ta gãi đầu, có chút không cam tâm, nhưng vẫn phải thừa nhận lời Thẩm Nguyên nói đã chạm vào nỗi lo lắng thầm kín của mình.
Ánh mắt đảo qua khuôn mặt nghiêm túc của Thẩm Nguyên và nụ cười ẩn ý của Lê Tri, A Kiệt cuối cùng thở dài như chấp nhận số phận, hậm hực khoát tay.
"Được được được, tớ biết rồi! Vậy thì… vậy thì chờ có kết quả rồi tính! Dù sao cũng không muộn!"
Miệng nói "không muộn”, nhưng giọng điệu iu xìu, thất vọng vì "kế hoạch bị trì hoãn" lại rất rõ ràng.
Lê Tri chứng kiến mọi chuyện, không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng ngón tay chọc nhẹ vào eo Thẩm Nguyên, như ngầm khen ngợi cú "phanh gấp" đúng lúc của cậu.
Thẩm Nguyên cảm nhận được cái chạm nhẹ, khóe miệng càng cong lên.
Thẩm Nguyên đặt phịch túi sách và văn phòng phẩm lên bàn, kéo khóa "xoẹt" một tiếng, nhanh đến nỗi tạo ra một cơn gió.
Cậu thuận tay vơ lấy túi vải của Lê Tri, vắt lên vai, tay kia đã nắm chặt cổ tay cô: "Đi thôi, Lê Bảo!"
"Ấy, chậm một chútÍ” Lê Tri bị kéo loạng choạng, nhưng không nhịn được bật cười, nắm chặt lấy tay cậu.
Thẩm Nguyên cười hì hì: "Chậm cái gì mà chậm! Chậm nữa là bọn họ kịp phản ứng đấy!"
"Nhưng tớ đã hứa với chú Lê là ôn bài, với lại chú dặn tớ cố gắng trong kỳ thi."
Lê Tri nhẹ nhàng nói, có vẻ không tin có thể qua mặt được phụ huynh.
Thẩm Nguyên vốn đang hưng phấn, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm trạng.
"Không sao, thi xong về nhà thế nào cũng phải ăn mừng thôi."
Trên đường về nhà, ánh nắng đã tắt.
Thẩm Nguyên đeo hai chiếc túi không quá nặng trên vai, một tay nắm tay Lê Tri, vui vẻ đi về phía nhà...
Trong thang máy đang từ từ lên cao, vách kim loại phản chiếu hình ảnh hai người có chút mệt mỏi nhưng thoải mái.
Số tầng nhảy lên, cuối cùng dừng lại ở tầng quen thuộc.
"Keng” một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Ánh đèn hành lang mờ nhạt hắt xuống, bao trùm sự tĩnh lặng lên hai cánh cửa liền nhau.
Trong không khí vẫn còn mùi bụi đặc trưng và sự yên tĩnh của ngôi nhà.
Hai người ăn ý dừng lại trước cửa.
Thẩm Nguyên buông tay Lê Tri, trả lại chiếc túi vải cho cô.
Khi túi sách được chuyển từ vai này sang vai kia, đầu ngón tay chạm nhẹ vào nhau.
Thẩm Nguyên nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh đang lục tìm chìa khóa trong túi.
Gò má cô dưới ánh đèn trở nên rõ ràng và dịu dàng, đáy mắt còn mang theo sự thư thái sau kỳ thi.
Thiếu niên lấy điện thoại ra, ước lượng trong lòng bàn tay, nhếch mép cười, nụ cười tinh nghịch chỉ hai người mới hiểu.
Giọng cậu hạ thấp, nhưng vẫn đủ để Lê Tri nghe thấy.
"Được thôi, ai về nhà nấy, ai tìm mẹ người nấy. Chờ lát nữa..." Cậu giơ điện thoại lên, nháy mắt với Lê Tri.
"Báo cáo chiến tích trên điện thoại nhé, Lê Bảo."
Lê Tri nắm chặt chìa khóa, nghe cậu nói, không nhịn được bật cười thành tiếng, chóp mũi xinh xắn hơi nhăn lại, đôi mắt lại ánh lên vẻ lấp lánh.
Cô trừng Thẩm Nguyên, ánh mắt như muốn nói "đồ ngốc".
"Cậu không có mũi à? Ngửi xem, có thấy mùi cơm không?"
Thẩm Nguyên chớp mắt, hít một hơi thật sâu.
Bụi li ti trong hành lang dưới ánh đèn lờ mờ theo nhịp hít thở của cậu mà khẽ lay động.
Một luồng không khí lạnh lẽo mang theo mùi bụi của vật liệu xây dựng và mùi nước khử trùng thoang thoảng từ thang máy xộc vào mũi.
Ngoài ra, một mảnh... trống rỗng.
Mùi gừng phi thơm lừng, mùi thịt hầm đậm đà, hơi cơm nghi ngút trong tưởng tượng...
Không một chút hơi thở nào của gian bếp, của cuộc sống thường nhật.
"Dựa vào... Chẳng lẽ lại không chuẩn bị thật hả?"
Dù nói vậy, nhưng mắt Thẩm Nguyên lại sáng lên.
Lê Tri nhìn thấy vẻ mặt đó của cậu, nhất thời không biết nói gì.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại di động thanh thúy vang lên, phá tan sự tĩnh lặng.
Điện thoại của Lê Tri đang reo trong túi.
Cô gái nhanh chóng lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi.
Là chú Lê.
Nhịp tim Lê Tri bỗng đập nhanh hơn, ngón tay lướt trên màn hình trả lời, vô thức áp điện thoại vào tai.
"Alo, ba?"
Giọng cô mang theo sự đễ chịu khi vừa về đến nhà và một chút mệt mỏi sau kỳ thi.
Hành lang rất yên tĩnh, tiếng trong điện thoại vọng ra.
Thẩm Nguyên đứng bên cạnh nghe rõ tiếng chú Lê:
"Biết rồi biết rồi? Về đến nhà rồi à?"
Thẩm Nguyên vô thức nín thở, vai hơi căng lên, sợ bị "chú Lê" phát hiện ra điều gì.
Dù đối phương không thể nhìn thấy cậu qua điện thoại.
"Vâng, con vừa đến." Lê Tri đáp, vô thức liếc nhìn Thẩm Nguyên.
Đầu dây bên kia, giọng chú Lê không hề ngập ngừng, dường như đã chuẩn bị sẵn:
"Đến rồi thì tốt, con với Thẩm Nguyên xuống đây đi. Ba vừa đến dưới nhà, hôm nay ba đưa hai đứa đi ăn ngoài."
Lê Tri hơi ngớ người, Thẩm Nguyên cũng sững sờ.
Hai người cùng nhìn đồng hồ.
Bây giờ là 5 giờ 31 phút.
Bình thường, bố mẹ hai người sẽ tan làm vào khoảng 5 giờ.