"Ừ," hắn khẽ đáp, xoay tay nắm chặt bàn tay vừa đâm mình của nàng, các ngón tay lồng vào nhau, siết chặt.
"Chuẩn bị xong rồi."
Động tác đột ngột cùng lực siết từ lòng bàn tay khiến đầu ngón tay Lê Tri khẽ run, nhưng không thể nào thoát ra.
Gió đêm lùa vào từ ô cửa sổ rộng mở, mang theo cái lạnh se sắt, nhưng không thể xua tan nhiệt độ nóng hổi lan truyền từ chỗ hai người giao nhau, cũng như sự nặng nề trong giọng nói của hắn.
Vành tai thiếu nữ lặng lẽ ửng hồng trong ánh sáng lờ mờ.
Nàng không nói gì thêm, chỉ siết chặt tay hắn, các ngón tay vô thức cựa quậy trong lòng bàn tay ấm áp của hắn, như một lời đáp lại âm thầm, một lời cổ vũ.
Ngay khi cả hai chuẩn bị bước tiếp để trở về phòng học, tầm nhìn ở khúc cua phía trước bỗng mở rộng, một tấm hoành phi đỏ tươi, to lớn đếm ngược thời gian treo giữa sân trường, lọt ngay vào mắt hai người.
Con số "100" khổng lồ như một bàn ủi nung đỏ lơ lửng giữa không trung.
Thẩm Nguyên khựng lại, nheo mắt nhìn tấm hoành phi đỏ chói, đặc biệt là con số "100" chướng mắt kia. Khóe miệng hắn nhếch lên, lẩm bẩm với Lê Tri bên cạnh.
"Haizz, cái hoành phi này chỉ có mỗi con số là có thể thay đổi à? Đến lúc đó xé con số '100' đi, thay bằng '99' là mai dùng tiếp được... Lãnh đạo trường tiết kiệm tiền kiểu này chán thật."
Sự căng thăng và dịu dàng vốn đang lan tỏa trong lòng Lê Tri tan biến trong khoảnh khắc bởi câu nói "phá đám” của Thẩm Nguyên. Nàng bực bội liếc xéo hắn.
Gương mặt thiếu nữ hơi phúng phính, giọng điệu hờn dỗi: "Đồ ngốc! Lắm lời!"
Nói xong, nàng khẽ véo tay Thẩm Nguyên đang nắm chặt tay mình.
Nói đùa là một chuyện, nhưng con số đỏ tươi kia như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng trong lòng Thẩm Nguyên, khuấy động những gợn sóng trĩu nặng.
Nhìn tấm bảng đếm ngược, rồi liếc sang cô gái bên cạnh vừa bị mình trêu chọc đến oán trách, Thẩm Nguyên dường như chợt nghĩ ra điều gì.
Hắn dừng bước, lấy điện thoại từ trong túi ra.
"Làm gì đấy?" Lê Tri nghi hoặc nhìn hắn.
Thẩm Nguyên không trả lời ngay, chỉ mở camera, chuyển sang chế độ quay phim, giơ máy lên thật vững, hướng về tấm hoành phi "100" phía trước.
Con số đỏ tươi trên màn hình vẫn rõ ràng trong ánh sáng lờ mờ của hành lang.
Hắn im lặng vài giây, rồi giơ cao hai bàn tay đang đan vào nhau!
Hắn hạ thấp màn hình điện thoại xuống một chút, đảm bảo cái nắm tay chặt chẽ kia lọt vào khung hình.
Chàng trai nhìn đôi tay trong màn hình, giọng không lớn nhưng rõ ràng, nói vào micro.
"Cố lên."
Hành động và lời nói bất ngờ khiến Lê Tri sững sờ.
Nàng nhìn đôi tay được ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu rọi.
Khóe miệng thiếu nữ khẽ nhếch lên một nụ cười bất lực.
Nàng nhìn tấm hoành phi đếm ngược, hít một hơi thật sâu, hướng về con số "100" kia, cất giọng rõ ràng.
"Cố lên!"
Gió lạnh hành lang dường như ngừng lại trong giây phút ấy.
Thẩm Nguyên hài lòng nhếch miệng, nhanh chóng ấn nút dừng quay, nhét điện thoại vào túi, đồng thời hạ tay xuống.
"Đi thôi, về làm bài."
Hắn cười nhẹ, mang theo sự dễ chịu khi hoàn thành một nghi thức nhỏ và một nhiệt huyết dâng trào...
Thời gian sẽ không dừng lại vì bất kỳ nghi thức nào, vẫn lạnh lùng trôi về phía trước.
Con số đỏ tươi trên bảng đếm ngược nhảy từ "100" xuống "98".
Vừa dứt tiếng chuông báo tiết bốn buổi sáng, thầy Chu bước chân có vẻ nặng nề bước vào phòng học 305 của khu thí nghiệm, đứng lên bục giảng.
Ngày thứ hai sau lễ ra quân, toàn bộ học sinh khối mười hai đã mang tất cả sách vở đến phòng thí nghiệm vào buổi chiều.
Trong phòng học, không một ánh mắt nào ngước lên chào đón thầy. Tất cả đều cúi gằm, chìm đắm trong sách bài tập hoặc bài thi của riêng mình.
Tiếng lật sách, tiếng bút sột soạt trên giấy hòa thành một bản nhạc nền liên tục và tập trung.
Cả phòng học im lặng, chỉ còn lại những âm thanh nhỏ bé nhưng tràn đầy năng lượng.
Thầy Chu đứng vững, ánh mắt chậm rãi quét qua phía dưới.
Cảnh tượng trước mắt khiến lòng thầy dịu lại.
Không giống như những xao động và chờ đợi sau tiếng chuông quen thuộc, giờ phút này, học sinh lớp 12A15 dường như đã tự động chuyển sang trạng thái chiến đấu.
Những cái đầu cúi xuống, vùi mình vào chiến trường giấy bút.
Trong mắt thầy Chu lóe lên một tia vui mừng khó nhận ra, thầy im lặng gật đầu.
Sự tập trung này, cái sự tự giác học tập mà không cần nhắc nhở này, chính là điều mà thầy luôn mong muốn nhìn thấy nhất.
Thầy không cắt ngang sự yên tĩnh tập trung này.
Thầy Chu chắp hai tay sau lưng, nhẹ nhàng bước đi giữa các lối đi.
Tiếng giày thể thao trên sàn được giảm đến mức tối thiểu, gần như bị át đi bởi tiếng bút và giấy ma sát.
Thầy đi qua Dương Trạch, cậu ta đang vội vã tính đi tính lại một bài toán, thậm chí không ngẩng đầu lên.
Còn A Kiệt phía sau Dương Trạch, cậu ta vốn không thể nào "nhìn" được toán học.
Thầy Chư bỏ qua cậu ta.
Thẩm Nguyên bên cạnh lại đang chăm chú xem lại những lỗi sai.
Đối với Thẩm Nguyên, ngoài chuyện yêu đương ra, thầy Chu vô cùng yên tâm, dù sao thái độ học tập của Thẩm Nguyên thì thầy cô nào cũng biết rõ.
Còn Lê Tri bên cạnh, ngoài chuyện yêu đương ra, thầy Chu vô cùng yên tâm, dù sao thành tích học tập của Lê Tri thì thầy cô nào cũng biết rõ.
Ngay khi thầy Chu đi đến vị trí giữa phòng học, một học sinh rụt rè giơ tay, động tác rất nhẹ, dường như sợ làm phiền người khác.
Thấy thầy Chu nhìn mình, học sinh đó chỉ vào một bài toán đại số trong bài thi trước mặt.
"Thầy Chu..." Giọng cô bé rất nhỏ, có chút không chắc chắn, "Bài tổng hợp vectơ và hình học không gian này, em vẽ thêm đường phụ rồi mà vẫn không ra, thầy xem giúp em xem hướng đi của em có đúng không ạ?"
Thầy Chu dừng bước, hơi xoay người, ánh mắt rơi vào bài thi và nháp.
Thầy nhanh chóng xem qua đề bài và các bước giải của học sinh, trầm ngâm vài giây.
"Ừ," thầy cầm bút lên, khoanh tròn hai vị trí quan trọng, giọng cũng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng.
"Em vẽ thêm đường phụ đúng rồi, nhưng chọn sai điểm xuất phát. Chỗ này, từ đỉnh này vẽ đường vuông góc..."