Ngay lúc này, một thanh âm quen thuộc bất ngờ vang lên trong đầu Thẩm Nguyên!
“Keng!”
【Nghề tay trái của bạn đã có chút khởi sắc, dù chỉ là một chút xíu (4 fan hâm mộ), nhưng dù sao cũng là tiến bộ.】
【Hãy tiếp tục kiên trì, làm phong phú nội dung, biết đâu bạn sẽ có ngày thành công.】
【Nhưng ngoài nghề tay trái, đừng quên chuyện quan trọng thực sự.】
[Mục tiêu cốt lõi của bạn là cưới Lê Tri. }
【Xin hãy lập tức trao đổi với phụ mẫu để thống nhất mức "lễ hỏi" cần thiết, dự trù kinh phí cụ thể. Phần thưởng: 10% giá trị lễ hỏi.】
【Lưu ý: Cần cân nhắc hoàn cảnh kinh tế hai bên gia đình, phong tục cưới hỏi địa phương, và mức độ tôn trọng dành cho phụ huynh nhà gái.】
Hả?
Cái gì cơ?!!
..Lễ hỏi?II
Không phải chứ... Nhanh vậy sao?
Hình như lần trước làm nhiệm vụ, còn chưa cầu hôn mà!
À, mà cũng đúng, với tình huống hiện tại, không cầu hôn cũng bàn chuyện cưới xin được.
Dù sao cũng 35 rồi.
Chậc, mình còn đang bị nhạc phụ tương lai soi đến rát cả da đầu đây, hệ thống đã trực tiếp nhảy sang bàn lễ hỏi rồi á?I
Không cho người ta thở lấy một hơi! Cái hệ thống cẩu này!
Bất công quá đi!
Thẩm Nguyên liếc nhìn phần thưởng.
Tê... Cái này khó bỏ qua quá.
Thống tử ca, orz...
Giờ phút này, Thẩm Nguyên đang đấu tranh nội tâm dữ dội.
Tuy cảm thấy bất công, nhưng phần thưởng kia lại như cái móc nhỏ, cào xé trái tim anh. Cái "10% giá trị lễ hỏi" kia...
Trong phòng khách chỉ còn tiếng ồn ào của chương trình tạp kỹ trên TV và tiếng hỏi han của Trương Vũ Yến.
Thẩm Nguyên lén liếc mẹ mình, giằng xé mãi trong lòng.
Cuối cùng, anh quyết định mở lời.
Không chỉ vì phần thưởng, mà còn coi như diễn tập trước cho tương lai.
Dù sao... Chuyện này sớm muộn gì cũng đến.
Thẩm Nguyên hít sâu một hơi, cố làm giọng mình nghe không quá đột ngột, pha chút tùy ý, thăm dò:
"Mẹ..." Thẩm Nguyên nuốt nước bọt.
Mẹ thấy... Nếu con với Lê Tri kết hôn, thì nên chuẩn bị lễ hỏi bao nhiêu cho phù hợp?”
Vừa dứt lời, không khí trong phòng khách dường như ngưng đọng lại vài giây, chỉ còn tiếng nhạc nền của TV.
Trương Vũ Yến im lặng nhìn anh, hơi nhíu mày, ánh mắt như xuyên thấu sự chột dạ của Thẩm Nguyên.
Vài giây sau, bà dường như đã tiêu hóa được câu hỏi bất ngờ này, khóe miệng chậm rãi cong lên một nụ cười đầy ý vị.
"Hả? Lễ hỏi?"
Bà bình tĩnh nhìn anh, hơi nhíu mày suy nghĩ vài giây, rồi đột nhiên nghiêng người tới gần.
"Tự dưng hỏi chuyện này... Thằng Nguyên, có phải con bị ai kích thích không đấy?"
Ánh mắt sắc bén của bà lướt qua vành tai đang ửng đỏ của con trai: "Vừa bị người ta đuổi ra đã nghĩ đến chuyện lễ hỏi, con bé Lê Tri nó bỏ bùa mê thuốc lú cho con à?"
Thẩm Nguyên bị mẹ nhìn đến gáy run lên, nhưng vẫn cứng cổ đáp trả: "Thế mẹ thì sao? Chẳng lẽ mẹ không nghĩ đến chuyện này sớm muộn gì cũng phải đối mặt à?"
Anh nắm chặt bàn tay đang nóng lên: "Quan hệ của con với Lê Tri thế này, nhiều nhất là đợi thêm bốn năm nó tốt nghiệp đại học nữa thôi!"
Trương Vũ Yến khẽ nhếch môi cười đầy ẩn ý, ngón tay gõ nhẹ lên chiếc gối ôm.
"Đã con nhắc đến, mẹ cũng nói chuyện này với con. Chuyện lễ hỏi, mình phải nhìn nhận thế này..."
Bà giơ ba ngón tay lên.
"Thứ nhất, phải thể hiện được thành ý. Nhà mình tuy không phải đại phú đại quý, nhưng cũng từng giải tỏa mặt bằng một lần rồi, tiền trong thẻ bố con vẫn còn kha khá, nên cưới vợ phải có tâm ý đầy đủ."
"Theo phong tục ở Kỵ Dương mình, các gia đình bình thường là từ 8 vạn đến 18 vạn..."
Trương Vũ Yến nháy mắt tỉnh nghịch.
"Con bé này con quý nó như vàng, mẹ cũng ưng cái bụng con bé Lê Tri lắm. Thế này nhé, theo ý mẹ, là 38 vạn."
Bà bẻ ngón tay giải thích: "Còn nhẫn kim cương, đồ trang sức vàng bạc gì đó, hai đứa tự xem mà liệu. Mấy thứ này vẫn nên chọn cái nào ưng ý."
"Tính sơ sơ chắc tầm 45 vạn nhỉ."
Trương Vũ Yến nhìn vẻ mặt suy tư của con trai, bỗng nhiên mắt bà lóe lên, cười ranh mãnh: "À, Thẩm Nguyên, hay là mẹ gọi điện cho dì Từ của con bàn bạc luôn?"
"Đừng! Đừng mà mẹt Mẹ ruột ơi! Mẹ tuyệt đối đừng mà — —I"
Một câu nói nhẹ nhàng của Trương Vũ Yến rơi vào tai Thẩm Nguyên như tiếng sấm!
Anh sợ đến hồn bay phách lạc, giật bắn mình khỏi ghế sofa, hai tay cuống cuồng xua loạn, đầu lắc như đánh trống, vẻ mặt hoảng sợ tột độ.
"Cái này... Cái này... Nhanh quá! Nhanh quá rồi mẹ ơi! Mẹ bình tĩnh đi! Con chỉ nói thế thôi mà! Còn tận 4 năm nữa cơ mà!"
Nhìn bộ dạng sợ sệt của con trai, Trương Vũ Yến không nhịn được "phì" một tiếng cười phá lên, trong mắt ánh lên vẻ đắc ý "mẹ biết ngay mà".
"Đúng là đồ không có tiền đồI"
Bà cười nói với Thẩm Nguyên: "Chẳng phải vừa nãy con bảo thế à?"
Thẩm Nguyên nghe xong, mặt đỏ bừng, vội vàng xin tha: "Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con chỉ đùa thôi mà! Đừng coi là thật! Mẹ tuyệt đối đừng coi là thật nhé!"
Trương Vũ Yến nhìn con trai sợ hãi, vừa buồn cười vừa đắc ý.
Bà vỗ nhẹ vào tay vịn ghế sofa, thu lại nụ cười, nói: "Thẩm Nguyên, chuyện mẹ vừa nói 38 vạn tiền lễ hỏi, cộng thêm trang sức vàng bạc các thứ, không phải là đùa đâu. Chút tiền ấy mẹ sẽ để dành, cả vàng nữa."
Bà cố ý kéo dài giọng, thấy tai Thẩm Nguyên sắp bốc khói, mới chậm rãi nói nốt nửa câu sau: "Mẹ đang tính toán nghiêm túc đấy. Nhưng nếu bốn năm sau con dám nuốt lời..." Bà nhìn Thẩm Nguyên đang cứng đờ tại chỗ, khóe môi cong lên một nụ cười ranh mãnh: "Con tự liệu mà xeml”
Ngay lúc đó, cửa phòng ngủ khẽ mở, Lão Thẩm từ trong phòng bước ra, ông vừa tắm xong, mặc một chiếc áo ngủ dày dặn.
Ông thấy Thẩm Nguyên và Trương Vũ Yến đang ngồi trên ghế sofa nói chuyện rôm rả, vừa lau mái tóc còn ướt, vừa đi vào phòng khách, tò mò hỏi: "Ôi chao, hai người đang nói chuyện gì mà chăm chú thế?"
Trương Vũ Yến cười đáp: "Ông ra vừa hay đấy, con trai ông đang bàn chuyện cưới vợ với tôi, chúng tôi vừa thống nhất xong mức lễ hỏi."
Mắt Lão Thẩm sáng lên, nhanh chóng quay sang Thẩm Nguyên nói: "Nhanh vậy á? Bàn đến cả lễ hỏi rồi á? Thằng ranh này làm ăn thế nào đấy? Ông Lê có biết không?"
Mặt Thẩm Nguyên đỏ bừng, cuống quýt xua tay giải thích: "Con không có làm gì hết! Thật đấy! Con chưa làm gì cả! Nếu con mà làm øì, bác Lê có tha cho con không?”