Khóe môi cô gái nhỏ bất giác khẽ cong lên thành một đường cong khó nắm bắt, rồi ngay lập tức lấy lại tinh thần, tiếp tục tập trung vào việc học.
Tiếng bút sột soạt trên trang giấy tạo thành âm thanh chủ đạo trong thế giới học tập nhỏ bé của Thẩm Nguyên.
Toàn bộ năng lượng của cậu dường như dồn hết vào những bài tập và công thức trước mắt.
A Kiệt liếc trộm cậu không biết bao nhiêu lần, rồi thường xuyên không nhịn được than vãn với Dương Trạch và Trần Minh Vũ:
“Má ơi! Cái thằng này lấy đâu ra động cơ vĩnh cửu vậy? Yêu đương tiếp xăng cho việc học à? Định không cho người khác sống hả?! Súc vật! Đúng là súc vật mà!”
Dương Trạch và Trần Minh Vũ biết nói gì đây, bọn họ cũng ghen tị chết đi được ấy chứt
“Đây chính là sức mạnh của tình yêu!”
“Giải mã đi, Lão Nguyên vào lớp trọng điểm cũng là vì Lê Tri thôi.”
Hà Chi Ngọc đứng bên cạnh nghe vậy, mặt mày lập tức lộ vẻ khổ sở.
Không được, không được.
Cần đây không thể ăn cẩu lương nữa.
Từ khi Thẩm Nguyên và Lê Tri công khai mối quan hệ, hai người này bắt đầu phát đường với tần suất chóng mặt.
Hà Chi Ngọc cảm thấy mình ăn hơi nhiều rồi.
Mà Thẩm Nguyên thì chẳng hề hay biết điều đó.
Trang lịch ngày được khoanh đỏ chót – ngày hai mươi mốt tháng một, như ngọn hải đăng kiên định đứng sừng sững ở cuối cuốn sách núi biển, soi sáng từng phút giây phấn đấu của cậu.
Quyết tâm cùng nhau nhen nhóm vì ước định chung, hóa thành sự tập trung cao độ, từng giờ từng phút khắc sâu trên mỗi tờ bài thi ngập tràn câu trả lời, kiên định tiến bước về đích đến.
Tiếng chuông báo kết thúc giờ tự học buổi tối giống như một viên sỏi ném vào mặt hồ tĩnh lặng của sự tập trung cao độ, đột ngột phá tan sự tĩnh mịch trong phòng học.
“Đổi chỗ! Đổi chỗ!”
Tiếng ồn ào như thủy triều dâng lên, tiếng bàn ghế xê dịch rầm rầm.
Tiếng các bạn học thu dọn đồ đạc trong nháy mắt lấp đầy không gian.
Thẩm Nguyên chậm rãi đặt bút xuống, thở một hơi đài nhẹ nhõm, trạng thái tập trưng cao độ như hòa làm một thể với bài thi tan rã ầm ầm, như thể bị rút đi xương sống.
Một cảm giác mệt mỏi mãnh liệt, muộn màng ập đến, quét sạch toàn thân cậu trong nháy mắt.
Cậu như thể vừa được vớt lên từ đáy nước sâu, ánh mắt mơ hồ trong một khoảnh khắc, phần gáy và bả vai truyền đến những cơn đau nhức rõ rệt.
Thẩm Nguyên cảm thấy thái dương giật giật, cả người như bị rút cạn sức lực trong chốc lát, thậm chí có thể cảm nhận được rõ ràng sợi dây cung căng thẳng trong tinh thần hải lỏng lẻo sau khi thả ra mang đến cảm giác "vù vù".
“Ách……”
Trong cổ họng cậu vô thức bật ra một tiếng rên khẽ, vô thức đưa tay xoa xoa vầng trán nhức nhối.
Ánh mắt trước đó còn sắc bén như dao, giờ phút này có vẻ hơi mờ mịt và trì trệ, nhìn những bóng dáng bạn học xung quanh đang thu dọn đồ đạc rời đi, phảng phất cách một lớp thủy tinh mờ.
Lê Tri ngồi ở dãy bàn bên cạnh chú ý tới sự uể oải của cậu, lo lắng nghiêng đầu nhìn: “Sao thế? Làm bài đến choáng váng à?”
Nhưng cơn mệt mỏi mãnh liệt này đến nhanh, đi cũng rất nhanh.
Ngay khi Lê Tri vừa dứt lời, theo nhịp thở của Thẩm Nguyên, cảm giác hôn mê và nặng nề do tinh lực bị vắt kiệt tan biến nhanh chóng như thủy triều rút.
Cơn đau nhức bả vai dịu đi rất nhiều, thái đương giãn ra, cảnh tượng trước mắt cũng nhanh chóng khôi phục sự rõ ràng sắc bén.
Gần như chỉ trong vài nhịp thở, Thẩm Nguyên cảm thấy cơ thể khô cạn của mình được lấp đầy nhanh chóng, tư duy một lần nữa trở nên rõ ràng nhạy bén.
Trung cấp tinh lực dồi dào đang phát huy tác dụng.
Tốc độ phục hồi sau khi tiêu hao vượt xa lẽ thường.
Thẩm Nguyên lắc đầu, xua tan đi tia trì trệ cuối cùng.
Cậu quay đầu nhìn Lê Tri, nở một nụ cười: “Không sao, chỉ là vẫn đang nghĩ xem bài vừa rồi làm thế nào thôi. Đổi chỗ trước đãt”
Thẩm Nguyên nói xong, nhanh chóng thu dọn đống bài thi, bài tập sách và giấy nháp chất cao như núi trên bàn, cảm giác nặng nề kéo dài vừa rồi biến mất không dấu vết.
Khác với sự dễ dàng của Thẩm Nguyên, A Kiệt vừa nãy còn than vãn Thẩm Nguyên là súc vật đang ủ rũ cúi đầu, uể oải dọn dẹp bàn.
Và khi khóe mắt của cậu liếc thấy trạng thái hồi phục đầy máu của Thẩm Nguyên, cậu suýt chút nữa nghẹn thở: “Đệt?! Mày bay liên tục thế này là người à? Thảo nào mày bảo mày có thể tăng level, mày mẹ nó là gan to bằng trời!”
Thẩm Nguyên mặc kệ cậu, nhanh nhẹn kéo khóa cặp “soạt” một tiếng, sau đó đứng dậy đẩy bàn đến cạnh bàn của Lê Tri.
“Tèn tenl Tái hợp thể! Bạn trai đẹp trai nhất của cậu đã trở lại rồi đây!”
Lời nói mang theo sự tươi sáng đặc trưng của tuổi trẻ và mong muốn được cô nhìn chăm chú, nóng hổi phả vào tai.
Nụ cười sớm đã ẩn giấu trên khóe miệng cô gái nhỏ, giờ phút này như ánh nắng xuyên qua sương sớm, nở rộ rạng rỡ trong nháy mắt.
Cô không vội nói chuyện, mà chống cằm, nghiêng đầu nhìn cậu.
Ngón tay thon dài trắng nõn tùy ý gõ nhẹ bên má.
Đôi mắt trong veo cong thành hai vầng trăng khuyết xinh đẹp, bên trong lấp lánh còn hơn cả ánh đèn trong phòng học, như ẩn giấu vô số ngôi sao nhỏ.
Ánh mắt thiếu nữ như hóa thành sợi tơ mềm mại, nhẹ nhàng quấn quanh Thẩm Nguyên.
Sau đó, Lê Tri hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói không lớn, nhưng đủ để Thẩm Nguyên bên cạnh nghe rõ, mang theo một chút quyến rũ trong trẻo và sự truy vấn trực tiếp.
“Vậy… bạn trai đẹp trai nhất này…”
Âm cuối của cô kéo dài một chút, như lông vũ khẽ vuốt ve màng nhĩ: “… Khi ngồi tách ra, có nhớ bạn gái không nha?”
Thiếu nữ hỏi han một cách tự nhiên, lại bất ngờ không kịp chuẩn bị.
“Oanh ——!”
Câu nói nhẹ nhàng này như nhấn nút tạm dừng không gian phòng học.
Những âm thanh ồn ào xung quanh như thể bị rút đi trong nháy mắt.
Thế giới biến thành một bộ phim câm khổng lồ.
Cần như tất cả những bạn học nghe thấy câu nói này, động tác trên tay, âm thanh trong miệng, biểu cảm trên mặt, tất cả đều như bị đóng băng vào khoảnh khắc này.
Lại nữa?!
Trong hai tuần qua, hai người này đã hóa thành cỗ máy phát đường cao độ, khiến cho những người xung quanh ăn đến đường huyết vượt chỉ tiêu rồi.
Sau một hồi ngưng trệ ngắn ngủi, là tiếng gầm thét tập thể như sóng thần trào dâng.
“Giết chó a a a a a ——!!!”
“Tha cho tôi đi! Xin các người làm người đi màiÍ1”
“Quá mẹ nó tàn bạo! Mới vừa tan học thôi đó uy!”