Cuối cùng, nàng hít sâu một hơi, dường như đã hạ quyết tâm.
Lọn tóc tơ kề sát má Thẩm Nguyên khẽ động đậy, không còn chỉ là những vuốt ve trấn an.
Đôi mắt sáng trong phủ một tầng hơi nước, nàng nhìn thẳng vào chàng thiếu niên vẫn còn vùi đầu nơi cổ mình, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Giọng nói thiếu nữ mang theo chút ngượng ngùng, nhưng lại dứt khoát vang lên:
“…… Còn có thể là vì cái gì chứ?!”
Giọng Lê Tri nhỏ hắn đi, chỉ vừa đủ lọt vào tai Thẩm Nguyên.
“Đương nhiên là vì thích cậu rồi, đồ ngốc!”
Nói xong, Lê Tri như trút hết can đảm, trán cô lại một lần nữa chạm mạnh vào đỉnh đầu Thẩm Nguyên.
Ngón tay cũng không còn vô thức vuốt ve, mà mang theo chút xấu hổ, giận dỗi và nũng nịu, véo nhẹ vào bắp tay Thẩm Nguyên.
“Lần này…… Lần này cậu hài lòng chưa?!”
Vòng tay Thẩm Nguyên ôm cô bỗng siết chặt hơnl
Như muốn đem tất cả bất an xuyên qua năm tháng vừa rồi, cùng tình yêu mãnh liệt lúc này, nghiền nát vào thân thể mềm mại ấm áp này.
Lực tay của chàng trai mạnh đến nỗi Lê Tri khẽ rên lên trong ngực hắn, các đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
Gương mặt hắn vẫn vùi sâu nơi cổ cô, tham lam hít lấy hương đào thoang thoảng cùng cảm giác an toàn độc nhất vô nhị.
Nhưng khoảnh khắc ngọt ngào ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Một tiếng "A" thảm thiết, mang theo nổi đau xé lòng của cơn gió lạnh đầu đông phương Nam, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
“A ————!!!”
A Kiệt ôm đầu, vẻ mặt thống khổ và bi phẫn, chỉ thẳng vào đôi uyên ương khó rời kia.
“Đồ ác nhân! Đồ ác nhân a!!”
Tiếng gào thét xé tan cả lớp học của A Kiệt như một gáo nước lạnh.
Lê Tri giật mình, lập tức bị kéo ra khỏi sự đắm chìm hoàn toàn.
Cô chợt nhận ra tư thế ôm nhau trước mặt bao người của cả hai dễ gây chú ý đến mức nào.
“Ấy!”
Thiếu nữ hốt hoảng như nai con, vùng vẫy trong vòng tay Thẩm Nguyên, xấu hổ vì bị bắt gặp bí mật, ngón tay mảnh khảnh bấm mạnh vào cánh tay đang ôm eo cô của Thẩm Nguyên.
“Đủ chưa hả?! Mau buông tay!”
Cô hạ giọng, vừa gấp gáp vừa ra lệnh, cố che giấu sự bối rối dưới lớp vỏ xấu hổ mỏng manh: “Mọi người nhìn kìaft”
Cánh tay Thẩm Nguyên dường như còn luyến tiếc sự mềm mại, các đốt ngón tay vẫn căng chặt không chịu buông lỏng.
Nhưng Lê Tri tăng thêm lực véo: “Thẩm Nguyên!”
Lời thúc giục đầy xấu hổ của cô gái cuối cùng cũng khiến cánh tay Thẩm Nguyên nới lỏng.
Hắn hít sâu một hơi, như muốn kìm nén muôn vàn cảm xúc trào dâng trong lồng ngực, rồi chậm rãi buông tay đầy luyến tiếc, thân thể cũng lùi lại một chút.
Ngay lúc Lê Tri chuẩn bị nghiêm mặt ngồi thăng, giả vờ như vừa rồi chỉ là hắn đơn phương lên cơn, vừa ngước mắt lên, định trừng cái tên ngốc kia một trận thì cả người cô bỗng khựng lại.
Ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ, nghiêng nghiêng chiếu lên gương mặt Thẩm Nguyên.
Trên gương mặt ấy, đường nét căng thẳng đến mức có chút gượng gạo.
Điều khiến trái tim Lê Tri như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt là vệt nước mắt từ khóe mắt Thẩm Nguyên chảy xuống, càng thêm nổi bật trên làn da hơi tái nhợt.
Vệt nước mắt chưa khô, phản chiếu ánh sáng tạo nên một vệt óng ánh.
Thẩm Nguyên...... khóc?
Cảm giác rung động nghẹn ngào mà cô cảm nhận được khi chàng trai vùi đầu vào cổ mình…… giờ phút này đã có câu trả lời cụ thể.
Không phải giả vờ khóc để trêu chọc, không phải làm nũng thái quá, mà là dấu vết còn sót lại sau khi cảm xúc vỡ òa.
Kinh ngạc và xót xa lấn át tất cả xấu hổ.
Lê Tri nhìn chàng thiếu niên hiếm khi lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt, vẻ mặt dữ dằn chuẩn bị sẵn mắc kẹt trên mặt, môi khẽ mấp máy, nhưng không thốt nên lời.
Cô vô thức rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt, đôi mắt trong veo không chớp, khóa chặt trên gương mặt Thẩm Nguyên, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc và mờ mịt.
Lê Tri không hiểu Thẩm Nguyên đang che giấu điều gì trong lòng.
Vì sao chỉ một câu nói của cô lại có thể khiến hắn rơi lệ.
“Cậu ngốc này, sao lại khóc vậy?”
Thẩm Nguyên lắc đầu, bàn tay che lên tay Lê Tri đang lau nước mắt cho mình, đặt bàn tay nhỏ bé cầm khăn giấy lên gương mặt ẩm ướt của hắn.
Làn da mềm mại trong lòng bàn tay cô áp sát vào nước mắt của hắn, như một bàn ủi nóng trên mặt băng.
“Không sao……”
Chàng trai gượng gạo thốt ra những lời lầm bầm, chóp mũi cọ mạnh qua cổ tay cô nơi mạch đập đang nhảy nhót, tham lam hít lấy hương đào thoang thoảng.
Khi ngẩng đầu lên, đáy mắt cuồn cuộn sóng ngầm đã được nụ cười quen thuộc che phủ, như thể vệt nước mắt vừa rồi chỉ là ảo giác do ánh đèn lay động.
“Chỉ là…… vui quá thôi.”
Giữa dư âm ồn ào náo động, cánh cửa phòng học nặng nề "kẹt kẹt" một tiếng bị đẩy mạnh ra.
Lão Chu chắp tay sau lưng đứng ở cửa, ánh mắt sau cặp kính như đèn pha, đảo qua toàn bộ lớp 305 một cách chính xác, cuối cùng khóa chặt vào A Kiệt vẫn còn đang ôm đầu kêu gào.
Lông mày ông cau lại, khóe miệng mím chặt thành một đường nghiêm khắc.
“Chu Thiếu Kiệt!”
“Tôi ở văn phòng đã nghe thấy cậu ầm ĩ rồi!”
Phòng thí nghiệm rộng lớn ngay lập tức chìm vào tĩnh mịch.
A Kiệt nhanh chóng rụt cổ lại, cầu cứu nhìn Dương Trạch bên cạnh, chỉ nhận được cái nhún vai cùng khuôn mặt cố gắng nghẹn đỏ của cậu ta.
Ánh mắt sắc bén của Lão Chu không hề mềm mỏng vì vẻ sợ sệt của A Kiệt, lạnh lùng quét một vòng quanh lớp.
“Đừng tưởng rằng thi cuối kỳ xong là có thể xả hơi! Nhìn lên tường xem! Nhìn xem còn bao nhiêu ngày nữa là thi đại học!”
Lão Chu thu hồi ánh mắt khỏi A Kiệt, chuyển hướng toàn bộ lớp học, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cảm giác kiểm soát tuyệt đối.
“Còn năm phút nữa là vào học. Tôi hy vọng khi tôi quay lại, tôi sẽ thấy học sinh lớp 12 đang ôn tập nghiêm túc.”
Nói xong, Lão Chu không nhìn ai nữa, dứt khoát quay người, đóng sầm cửa lại. Âm thanh dứt khoát và mạnh mẽ ấy như một chiếc thước vô hình, giáng mạnh vào thần kinh của mỗi học sinh.
Tiếng ma sát của bản lề cửa vang lên chói tai trong không khí tĩnh lặng.
Sau vài giây im lặng quỷ dị, trong lớp học vang lên những tiếng thở khe khẽ, mang theo chút ý vị sống sót sau tai nạn.
Thẩm Nguyên và Lê Tri, những người vốn còn đang đắm chìm trong cảm xúc vừa mới công khai, nhanh chóng liếc nhìn nhau, như thể vừa rồi dính lấy nhau là hai người khác.
Thẩm Nguyên đưa tay lên, như không có chuyện gì sờ lên bên má vừa được Lê Tri lau nước mắt, rồi nhanh chóng móc bài kiểm tra vật lý từ trong cặp ra, động tác có chút gượng gạo.