“Đâu có nhanh vậy, đây là thi liên trường mài! Thành phố tổ chức chứ có phải trường tổ chức đâu. Chuyện chấm thi tụi này không liên quan.”
Trong một khu dân cư ở Kỵ Dương, Dương Dĩ Thủy vừa tắm xong đang dưỡng da.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn, giọng Thẩm Nguyên thở dài bất lực vọng ra từ loa.
“Vậy phải bao lâu nữa?”
“Ông cậu ơi! Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai! Chuyện này đâu có liên quan đến tớ!” Đại biểu tỷ tỏ vẻ hết sức bất lực.
“Vậy có khoảng thời gian nào không?”
“Đại ca! Cậu là đại ca của tớ đó! Cậu mới thi xong hôm qua mà!”
Đại biểu tỷ liếc xéo rồi đắp mặt nạ lên: “Chắc khoảng năm ngày, dù sao trước ngày công bố điểm chuẩn thì cũng có thôi. Gấp gáp vậy làm gì?”
Đầu dây bên kia, Thẩm Nguyên im lặng.
Dương Dĩ Thủy thoa mặt nạ, mắt láo liên, nhớ lại chuyện Thẩm Nguyên hôm nay long trọng đăng đàn "khoe" cửu cung cách trên vòng bạn bè.
Thằng nhóc Thẩm Nguyên này, hôm nay khác thường, cứ hỏi han thúc giục kết quả thị...
Khóe miệng cô ta cong lên, nụ cười ranh mãnh không giấu nổi, dù đang đắp mặt nạ.
“Khoan đã…”
Dương Dĩ Thủy kéo dài giọng, trong giọng nói đầy vẻ tò mò, hóng hớt và nghiền ngẫm.
“Thẩm Nguyên, cậu gấp gáp thúc giục kết quả thi như vậy…”
Cô ta cố ý dừng lại, rồi cười đầy ẩn ý, hỏi gần từng chữ:
“Chẳng lẽ muốn tranh thủ thời gian lấy điểm, đi khoe với nhạc phụ tương lai, à không, để thể hiện, thể hiện tốt một chút hả?”
“Phụt… Khụ khụ khụ!”
“Dương Dĩ Thủy! Cậu muốn gì hả!”
Đầu bên kia điện thoại lập tức vọng lại tiếng Thẩm Nguyên bị sặc nước bọt ho sặc sụa, rồi im bặt, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề và lúng túng.
“Hắc hắc hắc,” Dương Dĩ Thủy cười đến mặt nạ sắp rách ra, như thể đã thấy biểu đệ đỏ mặt tía tai ở đầu dây bên kia.
“Bị tớ nói trúng rồi hả?”
“Cậu vừa tuyên bố xong với Lê Bảo nhà cậu, bước tiếp theo liền nhớ đến việc tăng thiện cảm với Lê thúc hả? Chậc chậc, có chí tiến thủ ghê! Biết dùng thành tích làm nước cờ đầu cơ đấy?”
“Hồ, nói hươu nói vượn gì đó!”
Giọng Thẩm Nguyên cuối cùng cũng vang lên, mang theo chút gượng gạo trấn tĩnh, nhưng không giấu được vẻ bối rối khi bị nói trúng tim đen.
“Tớ là quan tâm học hành! Thuần túy quan tâm tình hình học tập của mình! Lão trượng nhân, nhạc phụ gì chứ... Cậu đừng có đồn bậy! Tớ chỉ hỏi thôi, hỏi không được à?“
“Được được được, cậu quan tâm học hành, tốt nhất là cậu thật sự chỉ quan tâm học hành thôi.”
Dương Dĩ Thủy nín cười, ngữ điệu trêu chọc, đầy ý "tớ hiểu, tớ biết hết".
“Vậy thì học sinh ba tốt quan tâm học tập như ngài cứ kiên nhẫn chờ thêm năm ngày nữa đi nhé, ngoan ~ Khi nào có kết quả thì nhớ báo cáo trước tiên cho Lê Bảo nhà cậu đó.”
“À đúng rồi, cũng đừng quên báo cáo thành quả ‘học tập’ cho đại biểu tỷ đây nữa nha! Yêu cậu nhiều ~”
Đại biểu tỷ vừa đứt lời.
“Tút… Tút… Tút…”
Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, Dương Dĩ Thủy hình dung ra cảnh thằng nhóc Thẩm Nguyên xấu hổ tắt máy bỏ chạy.
Đại biểu tỷ rốt cục nhịn không được cười phá lên, khiến mặt nạ trên mặt hằn thêm mấy nếp nhăn.
“Thằng nhóc này, còn giấu giếm với bà đây…”
Đại biểu tỷ lắc đầu: “Ôi cái mùi vị yêu đương chua chát này! Khi nào thì tình yêu của tỷ tỷ A Tây mới đến đâyyy!”
Thẩm Nguyên nghiến răng với chiếc điện thoại đã đen màn hình, như thể đại biểu tỷ đang trốn sau màn hình cười trộm hắn.
Bực bội nhét điện thoại vào túi, Thẩm Nguyên đưa tay xoa vành tai nóng bừng.
Trên mặt cậu thiếu niên là vẻ lúng túng không chịu nổi khi bị người ta vạch trần tính toán, nhưng vẫn cố gắng trấn định.
“Xoát thiện cảm với Lão Lê gì chứ, cậu biết cái gì! Tớ hoàn toàn là đơn thuần, thuần túy hiếu kỳ về điểm số của mình thôi, không được à? Thi liên trường toàn thành phố đó!”
Thẩm Nguyên lầm bầm, rồi ngả người xuống giường.
“Quan tâm học tập… Thôi đi, tớ chỉ là muốn hôn Lê Bảo thôi. Giả bộ làm gì chứ.”
Khóe miệng căng cứng của cậu thiếu niên cuối cùng vẫn không thể kìm nén mà cong lên một độ cong nhỏ.
Đúng lúc này, một hình ảnh bất ngờ ập đến trong đầu.
Là cái đêm hỗn loạn và nóng bỏng ấy.
Lê Tri đột ngột xích lại gần, khuôn mặt mang theo chút lạnh lùng, đôi môi mềm mại khắc lên khóe miệng cậu, cái cảm giác ngứa ngáy như tuyết tan.
Còn có đôi mắt sáng lạ thường của cô lúc đó vì khẩn trương và ngượng ngùng, hàng mi dài gần như quét qua cằm cậu…
Cái cảm giác máu huyết sôi trào, âm thanh nổ vang khi bị cô hôn môi lúc đó, giờ phút này như dây leo ký ức bò trở lại, thậm chí còn tươi tắn và sống động hơn.
Thẩm Nguyên chỉ cảm thấy cổ họng bỗng dưng căng lên.
Cậu thiếu niên bất giác nhắm mắt lại, đầu ngón tay vô thức vuốt nhẹ khóe môi, nơi giờ phút này dường như vẫn còn lưu lại xúc cảm kỳ diệu của khoảnh khắc ấy.
Trong bóng tối, gương mặt Lê Tri gần trong gang tấc, đôi môi hồng mọng nước, hơi thở nhẹ nhàng...
Tất cả đều rõ mồn một.
Không còn là cái chạm môi vụng về và ngoài ý muốn, lần này là cậu chủ động.
Hơi thở của cậu, mang theo sự chuyên chú tuyệt đối và không cho phép cự tuyệt, nặng nề chụp lên, chăm chú cướp lấy cái nguồn ngọt ngào mềm mại hơi lạnh.
Không còn là khóe môi, mà là…
Hình ảnh trong ảo tưởng có lực trùng kích quá mạnh, giác quan bị khuếch đại vô hạn.
Hơi thở bỗng trở nên vừa trầm vừa gấp, nhịp tim thùng thùng rung động trong căn phòng tĩnh lặng, chấn động đến cậu đau cả màng nhĩ.
Cái khát vọng tột cùng do tưởng tượng mang lại, như ngọn lửa hoang thiêu đốt đồng cỏ, thiêu đến cậu miệng đắng lưỡi khô, ngay cả đầu ngón tay cũng có chút run lên.
Bóng tối dường như biến thành cái lồng giam nóng hổi, siết chặt cái ảo ảnh kiều diễm đến cực hạn vừa rồi, khắc sâu vào võng mạc không thể xóa nhòa.
Cái xúc cảm ấm áp mềm mại khi môi kề môi trong tưởng tượng được khuếch đại vô hạn, ngay cả hơi thở trong veo giữa răng môi cô cũng dường như rõ ràng quanh quẩn ở chóp mũi cậu.
Cậu thậm chí có thể phác họa ra độ cong hơi trễ xuống của đôi môi hồng nhuận khi bị cậu chiếm lấy...
Ảo tưởng càng sâu hơn một bước, gần như muốn lao nhanh ra như con ngựa hoang đứt cương.
“Không được! Dừng lại!”
Cậu thiếu niên gầm khẽ với chính mình trong lòng, siết chặt ga giường dưới thân như người chết đuối vớ được cọc.
Thẩm Nguyên đột ngột mở mắt ra, lồng ngực kịch liệt phập phồng, như vừa chạy xong một ngàn mét nước rút, hầu kết khó khăn nhấp nhô mấy lần mới miễn cưỡng đè xuống cái khô nóng gần như muốn xông ra khỏi lý trí.
Đôi mắt trong veo và vẻ ngượng ngừng của cô gái hiện lên trong đầu cậu.
Thẩm Nguyên đột ngột ngồi dậy, co một chân lên, đặt cánh tay lên đầu gối, vùi mặt nóng bừng vào khuỷu tay.