Vô thức, Lê Trì khép hai chân lại.
Nhưng rất nhanh, cảm giác hụt hẫng thoáng qua liền bị một xúc cảm mãnh liệt khác lấn át.
Ngắm nhìn Thẩm Nguyên đang tập trung cao độ, dồn hết tâm trí vào công việc, nhớ lại mục tiêu 665 phần mà cô đã đặt ra cho anh, khóe miệng Lê Trì bất giác cong lên, ánh mắt chan chứa vẻ dịu dàng.
Sự chuyên chú của anh lúc này chính là lời đáp trả mạnh mẽ nhất cho lời hứa, sự tận tâm này thậm chí còn vượt xa sức hút của tuổi trẻ.
Cảm giác thỏa mãn lặng lẽ thay thế sự hụt hẫng nhỏ bé, lan tỏa trong lòng Lê Trì, khiến cô càng thêm trìu mến ngắm nhìn Thẩm Nguyên đang cắm cúi bên bàn viết.
Lê Trì cầm lấy ly kem Thẩm Nguyên đưa, chậm rãi thưởng thức từng chút một.
Cái lạnh và vị ngọt tan ra trên đầu lưỡi, xua tan bớt cái lạnh lẽo của căn phòng cuối đông.
Cô nhìn Thẩm Nguyên bên cạnh, anh hơi nhíu mày, ngòi bút trong tay thoăn thoắt lướt trên trang nháp, tạo nên những tiếng sột soạt rất khẽ.
Sự chuyên tâm và nghiêm túc của anh khiến nụ cười trên môi Lê Trì không thể ngừng lại.
Chẳng mấy chốc, ly kem đã cạn đáy.
Lê Trì đặt nhẹ chiếc cốc xuống, rút khăn giấy lau tay cẩn thận.
Sau đó, cô không làm phiền Thẩm Nguyên nữa, mà chậm rãi lấy từ trong túi xách một chồng bài tập – đó là bài tập Tết Nguyên Đán của cô.
Mấy ngày nay Lê Trì không có thời gian làm chúng.
Không khí học tập trong phòng càng thêm đậm đặc.
Dưới ánh đèn, Thẩm Nguyên cúi đầu đắm mình trong biển đề tự nhiên, còn Lê Trì ngồi bên cạnh anh, hơi cúi đầu, vài sợi tóc lòa xòa trên gò má, cô cũng bắt đầu chuyên chú viết viết tính tính.
Chi có tiếng giấy bút ma sát khe khẽ và tiếng gió thỉnh thoảng vọng vào từ ngoài cửa sổ, cùng nhau dệt nên buổi chiều tĩnh lặng nhưng tràn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ và ấm áp này.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, cho đến khi Thẩm Nguyên hoàn thành xong một tờ bài tập.
Anh đặt bút xuống, xoa xoa cổ tay mỏi nhừ, trong lòng dâng lên cảm giác thành tựu – giải xong đề khiến tinh thần anh phấn chấn.
Nhưng khi ngước mắt lên, anh mới nhận ra Lê Trì đã nhẹ nhàng làm xong ba tờ bài tập bên cạnh!
Tốc độ làm bài này…
Dù Thẩm Nguyên có khả năng tập trung cao độ, nhưng về tốc độ làm bài, Lê Trì rõ ràng vượt trội hơn hắn.
Nét bút trôi chảy và khả năng lĩnh hội cao giúp cô giải quyết các bài toán một cách dễ dàng.
Tất nhiên, còn một lý do nữa là vì Lê Trì đã tự mình làm qua một lần khi kiểm tra bài của Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên nhìn cô gái xinh đẹp đang vùi đầu thu dọn bài tập, liền không có ý định làm phiền cô, mà rút ngay một tờ bài tập từ chồng đề dày cộp và bắt đầu giải.
Dưới hiệu quả của sự tập trung cao độ, Thẩm Nguyên nhanh chóng trở lại trạng thái chăm chú làm bài.
À, tất nhiên là trước khi làm bài, Thẩm Nguyên đã tranh thủ liếc nhìn đôi chân dài của Lê Trì một cái.
Lê Trì làm xong bài hóa cuối cùng, nhẹ nhàng xoa xoa cổ tay hơi mỏi, ngồi lâu bên bàn khiến cô cảm thấy một chút mệt mỏi.
Ánh mắt cô tự nhiên rơi vào Thẩm Nguyên đang múa bút thành văn bên cạnh.
Ngắm nhìn gương mặt tập trung và ngòi bút gần như không ngừng nghỉ của anh, cảm giác thỏa mãn sinh ra từ sự chuyên chú của anh trong lòng Lê Trì càng thêm sâu sắc.
Cô tiện tay cầm lấy tờ bài Thẩm Nguyên vừa làm xong để ở bên cạnh, kiểm tra từng câu một.
Lướt qua từng đáp án rõ ràng, khóe miệng Lê Trì bất giác cong lên.
Sự tiến bộ của Thẩm Nguyên là rất rõ rệt.
Bây giờ, anh không chỉ làm nhanh hơn, trình bày rõ ràng hơn, mà độ chính xác cũng rất cao.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những con chữ nắn nót trên bài, Lê Trì hơi nghiêng đầu nhìn chàng bạn trai đang tập trung bên cạnh.
Hài lòng, cô nhẹ nhàng đặt bài thi về chỗ cũ, ngón tay nhỏ nhắn chống cằm, ngắm nhìn gương mặt tập trung của Thẩm Nguyên, suy nghĩ lại lặng lẽ bay xa, mang theo một chút ngọt ngào khó phát hiện.
“Cậu nhóc này... Hoàn thành chăm chỉ như vậy, lát nữa nên thưởng cho cậu ấy cái gì đây?”
Thẩm Nguyên thoăn thoắt làm bài trước mắt.
Thỉnh thoảng có chỗ bị tắc, nhưng sau một hồi suy nghĩ, anh lại tìm ra được mạch hướng giải quyết.
Lê Trì nhìn những bài Thẩm Nguyên đã làm, thỉnh thoảng nhíu mày, nhưng phần lớn là mỉm cười khẳng định mạch tư duy của anh.
Thời gian trôi qua, khi đồng hồ điểm chín giờ rưỡi, Thẩm Nguyên cuối cùng cũng giải xong tờ bài tập thứ hai.
“Ngô _—__?
Thẩm Nguyên duỗi người một cái, sau đó quay đầu nhìn Lê Trì.
“Lê Bảo, tờ này em cũng làm xong rồi.”
Chưa đợi Thẩm Nguyên đòi thưởng, Lê Trì nhẹ nhàng ấn cổ tay anh xuống.
Cô đặt tờ bài tập trong tay lên bàn Thẩm Nguyên: “Đừng mừng vội, tờ này tự mình sửa lại những câu sai, tổng kết rõ ràng lỗ hổng trong mạch tư duy.”
Thẩm Nguyên liếc nhìn đầu ngón tay Lê Trì đang chỉ vào câu sai nào đó trong bài, ngước mắt lên đổi diện với đôi mắt hơi nhíu mày nhưng lại mỉm cười của cô.
Anh há hốc miệng định mặc cả, nhưng thấy Lê Trì gõ gõ ngón tay lên bàn.
Thẩm Nguyên lập tức im bặt.
Yết hầu Thẩm Nguyên nhấp nhô hai lần, đành chịu rút từ trong túi xách ra cuốn vở bài sai, tiếng giấy soạt soạt vang lên giữa tiếng Lê Trì hừ nhẹ: “Phân loại bài sai phải theo điểm kiến thức, chỗ nào bỏ sót trình tự thì dùng bút đỏ bổ sung.”
“Biết rồi, biết rồi.”
Thấy Thẩm Nguyên bắt đầu sửa bài sai, Lê Trì cầm lấy tờ bài tập thứ hai của Thẩm Nguyên...
Một lát sau, Thẩm Nguyên đặt bút xuống, theo yêu cầu của Lê Trì, anh đã phân loại và sửa xong những lỗi sai trong tờ bài tập đầu tiên.
Nhưng chưa đợi Thẩm Nguyên nghỉ ngơi một lát, Lê Trì đã đặt một tờ bài tập khác xuống trước mặt anh.
Thẩm Nguyên kinh ngạc nhìn Lê Trì, chỉ thấy cô hơi hếch cằm.
Ý tứ rất rõ ràng.
Thẩm Nguyên mím môi, điều chỉnh tư thế, chuẩn bị cầm lấy tờ bài tập thứ hai và bắt đầu sửa những lỗi sai trên đó.
Ngay lúc này, Lê Trì ngồi bên cạnh bỗng nhiên phát ra một tiếng rất khẽ: “Ưm…”
Thẩm Nguyên vô thức quay đầu nhìn cô.
Chỉ thấy Lê Trì khẽ nhíu mày, một bàn tay trắng nõn đặt lên phần đùi ngoài của cô, nơi được che phủ bởi chiếc quần tất đen dày dặn, nhẹ nhàng xoa xoa.
Ánh mắt cô vẫn dán vào những bài sai mà Thẩm Nguyên vừa sửa xong, hàng mi dài rũ xuống, dường như chỉ đang tập trung suy nghĩ về bài tập.
Tiếp đó, cô cực kỳ tự nhiên đi chuyển bàn tay đang xoa chân, dường như vô tình nghiêng người.
Một giây sau, một hình ảnh khiến Thẩm Nguyên cứng đờ tại chỗ diễn ra.
Đôi chân dài được bao bọc trong chiếc quần tất đen của Lê Trì cứ thế không báo trước giơ lên.