“Ưm... Có thể đặt ở chỗ khuất khuất một chút được không?”
Lê Tri vờ vịt quan sát giá sách của Thẩm Nguyên, như vậy, cho dù Thẩm Nguyên có quay lại, cô cũng có thể nói là đang tìm sách đọc.
Lê Tri đứng trên ghế, mắt mở to, cẩn thận xem xét từng quyển sách trên giá.
Không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào, thậm chí cả những chỗ khuất nhất, cô đều nhón chân, hoặc đứng hẳn lên ghế để dò xét.
Nhưng Lê Tri thất vọng, mỗi quyển sách đều được xếp chỉnh tề, khít khao dán vào nhau, không hề có một khe hở nào, càng không thể có chỗ giấu đồ.
“Thật sự không có sao?“ Lê Tri lẩm bẩm, trong lòng có chút không cam tâm.
Ngay lúc đó, một giọng nói bất ngờ vang lên: “Tìm gì đấy?”
Thanh âm đột ngột khiến Lê Tri giật mình kêu lên, cô lập tức ngồi phịch xuống ghế.
Lê Tri vội quay sang, thấy Thẩm Nguyên đang cầm hộp pizza, tựa người vào khung cửa, trên mặt mang vẻ tươi cười như có như không.
“Cậu...” Nhịp tim Lê Tri tăng tốc, khẩn trương đến mức lắp bắp: “Cậu về mà không gây ra tiếng động gì thế?”
Khóe miệng Thẩm Nguyên hơi nhếch lên, nở một nụ cười nhàn nhạt: “Có tiếng chứ, chỉ là cậu không nghe thấy thôi.”
Nói xong, Thẩm Nguyên bước vào thư phòng, chậm rãi tiến lại gần Lê Tri.
Lê Tri vô thức rụt người lại, giữ khoảng cách với Thẩm Nguyên.
Ánh mắt cô lảng tránh, không dám đối diện với anh.
“Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tớ đâu, cậu đang tìm gì thế?” Giọng Thẩm Nguyên vang lên bên tai Lê Tri, mang theo ý trêu chọc.
Lê Tri hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại.
Cô hất cằm, ra vẻ bình tĩnh đáp: “Tìm sách ấy mà, hơi chán, không tìm được cuốn nào muốn đọc.”
“Xin cậu đấy, chỗ này của tớ không phải thư viện!”
Thẩm Nguyên đưa chiếc pizza sầu riêng nóng hổi cho Lê Tri, đầu ngón tay vô tình chạm vào lòng bàn tay ấm áp của cô.
“Ăn lúc còn nóng đi, ăn khuya mà lạnh bụng không tốt.”
Lê Tri cảm nhận được động tác nhỏ của Thẩm Nguyên, cố ý dùng đầu ngón tay gãi nhẹ vào mu bàn tay anh khi nhận lấy, đuôi mắt cong lên đầy tinh nghịch.
Cô mở hộp pizza, lộ vẻ hài lòng khi ngửi thấy mùi thơm.
Cô cắn một miếng pizza, phô mai kéo thành sợi dài mỏng, dính bên môi như mèo ăn vụng thành công.
Thẩm Nguyên dựa vào bàn đọc sách nhìn cô nhai pizza, ánh mắt từ khóe môi dính bánh của cô trượt xuống đầu gối được bao bọc trong chiếc quần tất đen.
Nơi đó còn lưu lại những nếp nhăn nhỏ do anh vừa xoa bóp.
Anh chợt nhận ra mình đang ngẩn ngơ nhìn chân bạn gái, vội dời mắt và chạm phải ánh mắt ngước lên của Lê Tri.
“Nhìn gì đấy?” Lê Tri nuốt thức ăn, liếm sạch phần sốt còn dính trên đầu ngón tay.
Yết hầu Thẩm Nguyên khẽ động, ra vẻ trấn định nhìn xuống chân cô: “Đang nghĩ, tớ có được thưởng tiếp không?”
“Cậu mơ đẹp đấy.”
Lê Tri chậm rãi cắn thêm một miếng pizza, liếc nhìn vẻ mặt như cười như không của Thẩm Nguyên.
Cô lập tức hừ một tiếng.
Nhưng những lời định nói ra lại biến thành một kiểu khác.
“Bất quá... nể pizza, miễn cưỡng cho cậu xoa thêm một lúc nữa.”
Lê Tri chưa dứt lời, Thẩm Nguyên đã cúi người về phía trước.
Bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng giữ lấy mắt cá chân Lê Tri đang đặt trên thành ghế, đầu ngón tay vô tình lướt qua làn da mịn màng nơi mép quần tất, khơi gợi một cơn run rẩy nhỏ khó nhận thấy ở cả hai người.
Lê Tri vô thức muốn rụt chân lại, nhưng bị lòng bàn tay ấm áp mà kiên định của anh giữ chặt.
“Đừng nhúc nhích.” Giọng Thẩm Nguyên khàn đi vài phần, mang theo ham muốn chiếm giữ không cho phép cãi lời.
Anh hơi dùng sức, nhấc bắp chân được bọc trong chiếc quần tất đen lên, quen thuộc đặt lên đùi mình.
Quần tất hơi nhung cọ xát vào quần bông, phát ra tiếng sột soạt nhỏ, đặc biệt rõ ràng trong căn phòng đột nhiên tĩnh lặng.
Sau đó, Thẩm Nguyên lặp lại chiêu cũ, đặt nốt chân kia của Lê Tri lên đùi mình.
Lê Tri khẽ rên, vành tai càng thêm đỏ ửng, nhưng cuối cùng vẫn không tránh thoát.
Cô quay mặt đi, cắn một miếng pizza, mái tóc xõa xuống che khuất nửa mặt.
Khóe môi cô còn dính vụn pizza, khi ngón tay giữa của Thẩm Nguyên ấn lên bắp chân căng cứng của cô, vụn bánh khẽ run lên rồi rơi xuống.
Thẩm Nguyên cúi đầu, ánh mắt nặng trĩu rơi vào đường cong mềm mại phía dưới đầu gối.
Đầu ngón tay anh lần theo đường cong trơn tru vuốt xuống, lực đạo vừa phải, xoa tan sự mỏi mệt do ngồi lâu.
Anh có thể cảm nhận rõ ràng sự căng cứng rồi từ từ thả lỏng của cơ bắp dưới lòng bàn tay, cách lớp quần tất đen bí ẩn mà quyến rũ, cảm giác ấm áp liên tục lan tỏa từ điểm tiếp xúc đến tim, khuấy động cả một vùng xuân thủy.
Thiếu niên hơi khom người, tư thái chuyên chú như đang miêu tả một món trân bảo hiếm có.
Mỗi lần đốt ngón tay ấn xuống đều khiến mũi chân Lê Tri khẽ co lại và thư giãn, mũi quần tất lơ lửng khẽ động theo nhịp điệu của anh, lặng lẽ vẽ vài vòng trong nhịp thở hòa lẫn của cả hai.
Thẩm Nguyên thăm dò ấn lên phía trên đầu gối, lần này, Lê Tri không hề từ chối.
Nhưng ngay khi tay Thẩm Nguyên vừa chạm vào chiếc quần tất ấy...
Điện thoại di động của Lê Tri bỗng sáng lên, phát ra một tiếng “leng keng” rõ ràng, phá tan bầu không khí ái muội trong thư phòng.
Âm thanh đột ngột phá vỡ không gian ngọt ngào, Lê Tri và Thẩm Nguyên cùng cứng đờ.
Cô vô thức rụt mắt cá chân đang bị Thẩm Nguyên giữ chặt lại, ngồi thẳng người.
Gương mặt cô vẫn còn ửng đỏ, nhưng ánh mắt đã trở nên tỉnh táo, pha lẫn chút bối rối khi bị bắt gặp.
Cô nhanh chóng cầm điện thoại lên mở khóa.
Thẩm Nguyên biết tin nhắn đó là của ai.
Vẻ mặt của Lê Tri đã nói cho anh biết.
“Bố tớ...”
Nhìn vẻ bất lực của Lê Tri khi trả lời tin nhắn, sự thất vọng vì bị gián đoạn trong lòng Thẩm Nguyên nhường chỗ cho một cảm xúc mạnh mẽ hơn.
Bất đắc dĩ.
Bất đắc dĩ trước sự bất lực phản kháng tương lai nhạc phụ.
Thẩm Nguyên bất lực thu tay lại, gãi đầu, khóe miệng mím lại, nở một nụ cười vừa ảo não vừa bất đắc dĩ.
Anh im lặng thở dài.
Tin nhắn của Lão Lê đến thật đúng lúc!
Ông ấy có phải đã đặt camera giám sát trong phòng mình rồi không!
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri vội vàng thu dọn túi xách, mặc áo khoác.
Hai người mang theo ánh mắt vừa tiếc nuối vừa bất lực tạm biệt rồi rời đi.