Tháng mười, gió đêm vẫn thổi mạnh như cũ, nhưng hai người sóng vai đi bên nhau lại chẳng hề cảm thấy lạnh lẽo.
Đầu ngón tay Thẩm Nguyên vô thức khẽ vuốt ve mu bàn tay Lê Tri, xúc cảm mịn màng mềm mại khiến hắn có chút bối rối, nhưng lại cảm thấy vô cùng chân thực.
Lê Tri thì mải miết suy nghĩ, chỉ thỉnh thoảng liếc trộm người bên cạnh một cái, rồi vội vàng dời mắt, vành tai mỏng đỏ ửng dưới ánh đèn đường như chưa từng thôi.
Đêm càng khuya, khu dân cư càng tĩnh mịch.
Những cư dân về muộn thưa thớt ban nãy giờ đã biến mất, chỉ còn lại mấy ngọn đèn đường kiên trì chiếu sáng, cùng tiếng côn trùng kêu râm ran.
Thẩm Nguyên cảm thấy Lê Tri nhẹ nhàng cào lòng bàn tay mình, hắn quay sang nhìn nàng.
"...... Sao vậy?"
Lê Tri không nói, chỉ khẽ nâng bàn tay đang bị hắn nắm chặt, tay kia lấy điện thoại ra xem giờ.
10:01.
Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt.
Thẩm Nguyên giật mình, vô thức nắm chặt tay nàng.
Lê Tri khẽ nói, giọng mang theo chút bâng khuâng khó nhận ra: "Phải về rồi."
Thẩm Nguyên gật đầu, khe khẽ thở dài.
Cảm giác tĩnh mịch và bình yên khi nắm tay vừa rồi tựa như một viên sỏi ngọt ngào ném xuống hồ nước, những gợn sóng nhẹ nhàng còn chưa kịp tan đi, đã phải vội vã khép lại.
Thẩm Nguyên trầm giọng đáp: "Ừ."
Nhưng chân không hề tăng tốc, chỉ siết chặt bàn tay Lê Tri trong tay mình, như thể có thể kéo dài khoảnh khắc quý giá này.
Lê Tri cảm thấy đầu ngón tay mình được Thẩm Nguyên bao trùm hoàn toàn, một sự siết chặt vững chãi, mang theo chút bướng bỉnh không muốn buông tay.
Nàng không nói gì nữa, mặc hắn nắm tay, bước chân theo hắn gần hơn một chút, hướng về phía nhà mình.
Khoảng cách mấy chục mét từ đường mòn đến cổng nhà bỗng trở nên ngắn ngủi lạ thường.
Đèn hành lang cảm ứng sáng lên, thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo.
Bước vào không gian thang máy có phần trống trải, cái lạnh của đêm và sự tĩnh lặng trong phòng bỗng bao trùm lấy cả hai.
Dưới ánh đèn, tư thế nắm tay của họ trở nên có chút trần trụi.
Lê Tri dường như bị ánh đèn này "đốt nóng", vô thức muốn rụt tay về.
Thẩm Nguyên siết chặt tay nàng hơn một chút, ngăn cản phản ứng theo bản năng của nàng.
Hắn nghiêng mặt nhìn nàng, ánh mắt giao nhau.
Ánh mắt Lê Tri chạm phải ánh mắt hắn, gò má vừa hạ nhiệt lại lặng lẽ ửng hồng, nàng né tránh, nhưng cuối cùng không cố gắng thoát ra nữa.
Bảng điều khiển thang máy hiển thị con số đang chậm rãi di chuyển từ trên cao xuống.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi chờ đợi, hai người đứng cạnh nhau, không ai nói gì.
Lê Tri có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ từ ngón tay Thẩm Nguyên, xúc cảm thô ráp của lớp chai mỏng, và hơi ấm rịn ra từ lòng bàn tay hắn.
Một tiếng "keng" nhỏ vang lên, cửa thang máy từ từ mở ra.
Âm thanh ấy như một tín hiệu nhỏ bé nhưng rõ ràng.
Thẩm Nguyên đưa tay ấn nút 19A.
Khi cửa thang máy khép lại, tiếng vo vo khe khẽ và ánh sáng từ bảng điều khiển trở thành bối cảnh duy nhất trong không gian hẹp.
Cảm giác phong bế khuếch đại những cảm xúc khó tả và sự quyến luyến.
Trong khoảnh khắc thang máy bắt đầu di chuyển lên trên, Thẩm Nguyên cảm nhận được bàn tay Lê Tri, bàn tay vốn chỉ bị động nằm trong lòng bàn tay hắn, chủ động, khẽ khàng nắm ngược lại ngón tay hắn.
Lực đạo rất nhẹ, như lông vũ lướt qua, nhưng mang theo một chút ấm áp và đáp lại.
Hành động tinh tế ấy như một dòng nước ấm, trong nháy mắt xua tan đi sự hụt hẫng khó nói và cảm giác phải chia lìa.
Cảm nhận nhiệt độ truyền đến từ đầu ngón tay.
Trong không gian thẳng đứng ngắn ngủi dẫn đến cánh cửa mỗi người, sự quyến luyến "không thể không về nhà" dường như được vuốt ve bởi sự mềm mại và sự đáp lại thầm lặng trong lòng bàn tay.
Không khí không còn mang sự ăn ý thầm lặng như khi tản bộ, mà mang theo chút ngượng ngùng, và tiếng tim đập rõ ràng, lấn át cả tiếng thang máy vận hành.
Chuyến đi mười mấy giây ngắn ngủi về đến trước cửa nhà bỗng trở thành một khoảng thời gian bí mật được phép tồn tại, được kéo dài.
Thang máy dừng lại êm ái, khi cửa trượt ra, ánh đèn trắng lạnh lẽo của hành lang tràn vào, phá tan cảm giác phong bế ngắn ngủi trong thang máy.
Thẩm Nguyên có thể cảm thấy nhiệt độ giữa các ngón tay hơi căng lên, rồi lại lặng lẽ buông lỏng.
"Đến rồi."
"Ừ."
Như đã hẹn trước, cả hai cùng bước ra khỏi thang máy, chân chạm xuống mặt đất nhẫn bóng, tạo ra tiếng vọng rất nhỏ.
Vừa ra khỏi thang máy, ngón tay Lê Tri không chút do dự trượt khỏi lòng bàn tay Thẩm Nguyên, động tác nhẹ nhàng như lá rụng về cội, không mang theo một chút gượng ép.
Thẩm Nguyên cũng thuận theo nhịp điệu ấy, bàn tay tự nhiên buông ra, đầu ngón tay cuối cùng lướt nhẹ trên mu bàn tay nàng.
Khi Lê Tri lấy túi xách xuống từ vai, Thẩm Nguyên vừa hay đưa tay đỡ lấy.
Sự ăn ý thầm lặng vờn quanh giữa hai người.
Thẩm Nguyên lên tiếng: "Tớ về làm thêm bài tập đây.”
"Ừ," Lê Tri ngước nhìn Thẩm Nguyên: "Nhớ nghỉ ngơi."
Đôi mắt Thẩm Nguyên sáng lên khi nghe thấy câu nói ấy, như thể bắt được một tín hiệu thú vị.
"Biết biết."
Sự dịu dàng vừa rồi dưới lầu bỗng chốc bị thay thế bởi vẻ quen thuộc, có chút lì lợm của Thẩm Nguyên.
Thân hình thiếu niên hơi nghiêng về phía trước, tiến lại gần Lê Trí hơn một chút, trên mặt lại nở nụ cười nham nhớ: "Ồ — — Lê Bảo, đây là...... Quan tâm tớ à?"
Lê Tri nhìn bộ dạng đắc ý "như cũ" của hắn, bực mình liếc xéo một cái.
"Mau làm bài đi! Đã muốn làm thì làm nửa tờ thôi, sáng mai đưa tớ xem."
Tiếng cửa đóng nhẹ vang lên, giọng nói thanh lãnh của Lê Tri bị ngăn cách bên trong.
Thẩm Nguyên đứng tại chỗ, xoa cằm, vẫn cười hắc hắc hai tiếng với cánh cửa đóng kín, lúc này mới hài lòng quay người về nhà.
Về đến nhà, Thẩm Nguyên liền gặp phải ánh mắt đò xét của mẹ.
"Con với Lê Tri ở trường trao đổi bài tập một chút ạ."
Nghe Thẩm Nguyên nói, bà Trương Vũ Yến lập tức thu hồi ánh mắt.
"Đi nghỉ sớm đi con."
Thẩm Nguyên gật đầu: "Biết rồi ạ ~"
Tiếng vừa dứt, ánh mắt sắc bén của bà Trương lại đổ xuống.
"Uống trộm Cocacola hả?"
Thẩm Nguyên vội vàng giải thích: "Con thề, đồ uống trong nhà con thề con uống!"
Bà Trương Vũ Yến hừ lạnh một tiếng: "Cần con thề à? Ngoài đồ uống có ga, con còn biết uống cái gì?"
"Trà...... Trà chanh đá?" Thẩm Nguyên dè dặt giải thích.
"Cút!”
"Vâng ạ!"
Được mẹ đại nhân ban chỉ, Thẩm Nguyên như trút được gánh nặng trở về phòng.
Vừa vào phòng, Thẩm Nguyên đã ngửi thấy mùi quen thuộc.
Lại đến giờ dọn dẹp cho mèo rồi.
Đánh nó cũng vô dụng, cách duy nhất là rửa sạch khay cát rồi thay cát mới.
Mèo Sa Tệ có chút mắc bệnh sạch sẽ.
Nếu có thể, nó thậm chí còn muốn đi vệ sinh riêng cơ.
Sau khi thu dọn cho mèo xong, Thẩm Nguyên liền lôi bài tập ra bắt đầu giải.
Sáng sớm ngày thứ hai, 5 giờ 10 phút.
Vào những ngày cuối tuần tháng mười, ngoài cửa sổ vẫn là bầu trời ảm đạm.
Lê Tri cuộn mình trong chăn, ngủ say sưa, mái tóc đen mềm mại xõa tung trên gối, trên má còn hằn vết nhẹ của gối.
Điện thoại di động trên đầu giường rung ong ong, màn hình sáng lên, tiếng chuông đột ngột phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.