Chuyện này, Thẩm Nguyên nghe được từ Hào Kiệt Ca.
Một học sinh trường khác, nghỉ hè đi làm thêm ở công trường của chú, khuân gạch với mục đích rèn luyện sức khỏe. Nhưng khuân được hai ngày thì phải nhập viện.
Thật là không như ý muốn.
“Không sao, cậu nằm viện tớ đến thăm.”
“Vậy tớ đi ngay đây.”
Lê Tri liếc Thẩm Nguyên: “Có nặng không đấy?”
“Không sao, chút đồ này đối với tớ chẳng đáng gì.”
“Vậy cậu cứ vác tiếp đi.”
Năm phút đi bộ trôi qua rất nhanh.
Hôm nay tan học, Thẩm Nguyên đã báo với nhà là không về ăn tối.
Trương Vũ Yến định hỏi thêm, nghe Thẩm Nguyên nói là đi cùng Lê Trị, bà lập tức gửi luôn phong bao lì xì 200 tệ.
Số tiền này nếu Thẩm Nguyên tự đi ăn thì tuyệt đối không có đâu.
Thật là thực tế.
Thẩm Nguyên ngửi thấy mùi hương của Lê Tri.
Lần nữa đến nhà Lê Tri, Thẩm Nguyên quen đường quen nẻo, tự giác mang đồ vào bếp, rồi quăng cặp sách vào thư phòng.
Xong xuôi, Thẩm Nguyên hấp tấp chạy vào bếp.
Khi Thẩm Nguyên rón rén bước vào bếp, ánh mắt cậu vô tình chạm ngay ánh mắt Lê Tri, cô đang cúi đầu buộc dây tạp dề.
Dây tạp dề màu xanh nhạt tựa như dải lụa mềm mại, quấn quanh eo thon của cô, thắt thành một chiếc nơ bướm xinh xắn.
Khi cô đưa tay hất mái tóc dài ra sau tai, Thẩm Nguyên không khỏi ngây người.
“Chuyên nghiệp quá, Lê Bảo.”
Thẩm Nguyên cười nhìn Lê Tri: “Đề nghị cứ mặc thế cho tớ ngắm mãi.”
Vừa dứt lời, Lê Tri đã cầm dao phay vờ chém cậu.
“Còn lảm nhảm nữa là tớ băm cậu ra xào rau đấy!”
“Tớ có giúp gì được không?” Thẩm Nguyên nịnh nọt hỏi.
Lê Tri lắc đầu: “Cậu ra ngoài chơi đi, món Tây Thi đậu hũ thôi mà, tớ tự làm được.”
Thẩm Nguyên không bỏ cuộc, tiếp tục: “Tớ chuẩn bị nguyên liệu được mà. Thịt băm các thứ, tớ có thể băm. Thái rau củ cũng được luôn.”
Thấy Thẩm Nguyên nhiệt tình như vậy, Lê Tri bất đắc dĩ thở dài: “Vậy cậu đi rửa rau đi.”
“Bao trên người tớ!”
Nhìn vẻ nhiệt tình, hăng hái của Thẩm Nguyên, Lê Tri khẽ lẩm bẩm: “Cậu mà tích cực thế này, hay là làm luôn cả món đi cho rồi.”
Thẩm Nguyên nghe vậy, vội vàng lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Khó lắm, cái này phải đợi đến khi nào cậu thắng tớ đã, mới đến lượt tớ làm.”
Lê Tri tức giận trừng Thẩm Nguyên, trách móc: “Cậu đấy, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến cá cược. “
Thẩm Nguyên nghe xong, lập tức kêu oan: “Ấy ấy ấy, ban đầu có phải tớ muốn cược cái vụ 650 tệ đâu!”
Chưa kịp nói hết câu, mặt cậu đã bị Lê Tri hắt một vốc nước, chỉ nghe Lê Tri quát: “Sao cậu lắm lời thế! Mau đi làm việc của cậu đi!”
Thẩm Nguyên cúi đầu im lặng, chỉ cặm cụi làm công đoạn chuẩn bị.
Bóc măng, ngâm mộc nhĩ, ngâm nấm hương, thái hạt lựu, băm thịt, thái hành, cắt đậu hũ thành miếng vuông, pha bột năng.
Cứ như vậy, Thẩm Nguyên hì hục trong bếp hơn mười phút, cuối cùng cũng xử lý xong xuôi mọi nguyên liệu, bày biện chúng ra bàn một cách chỉnh tề. Lê Tri đứng bên cạnh nhìn, thấy Thẩm Nguyên thuần thục hoàn thành những công việc này, cô hài lòng gật đầu.
Ở nhà Lê Tri, tuy chủ yếu là Lão Lê nấu cơm, nhưng đôi khi công đoạn sơ chế nguyên liệu đều do lão mụ đảm nhiệm.
Một người thái, một người nấu và rửa bát.
Dù sao, trong quá trình nấu nướng, thời gian sơ chế thường tốn nhiều nhất.
Hai người bọn họ bây giờ, thật ra rất giống cách làm của ba mẹ ở nhà, chỉ là đổi vai cho nhau thôi.
Nghĩ đến đây, Lê Tri bỗng giật mình bởi ý nghĩ của mình.
Cái này, cái này là cái quái gì thế này!
Phi phi phi!
“Xong rồi, Lê Đại Trù, đến lượt cậu ra tay.”
Tiếng Thẩm Nguyên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Lê Tri.
Mỹ thiếu nữ ngẩng đầu nhìn Thẩm Nguyên, chuẩn bị đuổi cậu ra ngoài.
“Vậy cậu ra ngoài trước đi.”
“Sao? Món Tây Thi đậu hũ của Lê Thị là bí mật gia truyền gì à?”
Lê Tri gật đầu: “Không thể cho cậu thấy quá trình tớ bỏ độc.”
Thẩm Nguyên nhún vai: “Vậy thì xem biểu hiện của tớ vậy.”
Nói rồi, Thẩm Nguyên rời khỏi bếp, ngồi tựa vào bàn ăn, ánh mắt xuyên qua cửa kính phòng bếp, dừng trên người Lê Tri.
Nhìn mỹ thiếu nữ đang nhóm lửa, đổ dầu vào chảo, Thẩm Nguyên trong lòng có chút cảm xúc.
Lê Tri có vẻ không phải lần đầu nấu ăn, thao tác rất thuần thục, hơn nữa trông rất bình tĩnh.
Thẩm Nguyên vẫn còn nhớ dáng vẻ lóng ngóng của mình khi mới vào bếp.
Nhìn Lê Tri cho từng nguyên liệu vào nồi, khóe miệng Thẩm Nguyên bất giác cong lên, đuôi mắt vì nụ cười mà hơi rũ xuống, tựa như đường phèn tan chảy trong ánh đèn ấm áp.
Cuối cùng, mọi cảm xúc đều tan vào những nếp nhăn nơi khóe mắt, ngay cả bóng đổ của hàng mi rủ xuống cũng dịu dàng đến khó tin.
Nấu ăn cũng không cần quá tập trung, nhất là với món canh rau này, Lê Tri có nhiều thời gian để chú ý đến những thứ khác.
Khi Lê Tri đều đặn khuấy vòng tròn nước canh bằng chiếc sạn gỗ, cô bỗng cảm thấy ánh mắt bên ngoài cửa kính quá nóng bỏng.
Nhờ động tác điều chỉnh lửa, Lê Tri hơi nghiêng người, liếc nhìn thấy chàng trai đang chống cằm, ghé sát vào bàn ăn.
Hơi nóng hổi trong nháy mắt lan từ vành tai đến xương quai xanh, cơ bắp khuấy nước canh bất giác siết chặt.
` đất 1 “Nhìn cái gì đấy!
Lê Tri quay đầu trừng Thẩm Nguyên.
“Nhìn người bỏ độc chứ sao.”
Thẩm Nguyên gật đầu khẳng định: “Cảm giác kỹ thuật bỏ độc của cậu đỉnh thật, tớ thấy mình sắp trúng độc đến nơi rồi.”
Lê Tri liếc Thẩm Nguyên, giơ cao chiếc sạn gỗ rồi lại tập trung vào nồi.
Nêm nếm gia vị xong, Lê Tri đổ nước bột năng vào, lượng vừa đủ để nước canh sánh lại là được.
Rắc thêm chút hành lá, bát Tây Thi đậu hũ hoàn thành.
Lê Tri quay đầu nhìn Thẩm Nguyên: “Tự đi múc đi.”
Thẩm Nguyên bước những bước chân nhẹ nhàng, đẩy cửa kính bước vào, hơi nóng bốc lên mang theo hương thơm ngào ngạt của đậu hũ xộc thẳng vào mặt.
“Trông ngon miệng quá, Bảo.”
“Làm việc đi.”
Lê Tri khoanh tay tựa vào một bên, dây tạp dề theo nhịp thở khẽ rung.
Thẩm Nguyên múc canh đậu hũ xong thì bưng ra bàn.
Lê Tri nhanh chóng lấy bát đũa.
“Nếm thử đi, món Tây Thi đậu hũ mà cậu mong ngóng.”
Thẩm Nguyên cầm lấy chiếc muôi lớn, không đợi được nữa, bắt đầu múc đậu hũ vào bát.
“Sai rồi, Lê Bảo, thứ tớ mong ngóng không phải Tây Thi đậu hũ, mà là món Tây Thi đậu hũ do cậu nấu.”
Thẩm Nguyên múc một muôi canh đậu hũ trong veo, khoa trương hít sâu một hơi, tiếng thìa chạm vào bát sứ kêu leng keng, múc đầy một muôi.
Thẩm Nguyên thổi phù phù rồi húp một ngụm.
Vị ngon khỏi phải bàn, nhìn độ sánh của món Tây Thi đậu hũ là biết không thể tệ được.
Lê Tri nhìn Thẩm Nguyên húp một ngựm canh đậu hữ, cô vừa định hỏi xem mùi vị thế nào, thì thấy Thẩm Nguyên đột nhiên ôm ngực.
Tay trái run rẩy bám lấy mặt bàn, tay phải chỉ vào bát canh đậu hũ.
“Cái này, cái này trong canh… có độc…”
Thấy vậy, Lê Tri khoanh tay đứng nhìn Thẩm Nguyên diễn, chỉ thấy cậu ta vừa nói vừa nói rồi đột nhiên nhắm mắt ngửa ra sau.
“Tớ biết rồi! Đây chính là động tâm độc dược!”