Trong phòng tắm, dòng nước xối xả đổ xuống, gột rửa thân thể Thẩm Nguyên, cuốn đi cái lạnh buốt của cơn mưa.
Dòng nước ấm áp chảy dọc theo bờ vai vạm vỡ, xuôi xuống tấm lưng rộng lớn, săn chắc, lướt qua vòng eo rắn rỏi.
Giọt nước lăn dài theo những đường cơ bắp cuồn cuộn.
Đường cong cánh tay hiện rõ, đặc biệt là nửa cánh tay vừa bị Lê Tri nắm lấy, da thịt ửng hồng dưới làn nước nóng.
Cơ thể được hệ thống cường hóa cân đối và tràn đầy sức mạnh.
Cảm giác chăng tốn công sức mà có được này thật sự quá tuyệt vời.
Nghĩ đến hệ thống này dành cho Thẩm Nguyên tuổi 35, chỉ có thể nói "Thống tử" thật vĩ đại, không còn gì để nói!
35 tuổi mà không có bụng bia đã hơn khối người rồi.
Lại còn tám múi cơ bụng, quả là khoa trương.
Thẩm Nguyên ngửa đầu để dòng nước dội thẳng vào mặt và gáy. Trong làn hơi nước mờ ảo, những gì vừa xảy ra lại không ngừng hiện lên trong đầu anh.
Nhắm mắt lại, không còn là cơn mưa lạnh lẽo, mà là bóng hình nhỏ bé nép sát vào anh dưới ô.
Cảm giác nặng trĩu nhưng ấm áp trên vai vẫn còn vương vấn.
Cái tựa đầu có phần chủ động của Lê Tri...
Thẩm Nguyên không ngờ rằng Lê Tri lại thực sự để anh ôm cô.
Hương thơm thoang thoảng từ mái tóc cô gái, trong làn hơi nước ẩm ướt của phòng tắm dường như càng rõ rệt, thậm chí còn đậm hơn cả lúc trong mưa.
Thẩm Nguyên đưa tay lau mặt, cười lắc đầu.
"Không được nghĩ nữa, càng nghĩ càng sai."
"..."
"Mà khoan... mấy hôm nay Lê Bảo có vẻ chủ động quá nhỉ? Có phải là sắp đến tháng không?"
Trong lúc Thẩm Nguyên suy nghĩ, Lê Tri cũng đang ở trong phòng tắm.
“Trời mưa lạnh quá, nhân tiện tắm luôn trước khi 'đì' tới."
Lê Tri vặn nước nóng, hơi nước lập tức lan tỏa, phủ một lớp sương mờ lên tấm gương phòng tắm, làm mờ đi khuôn mặt ửng hồng của cô.
Dòng nước ấm áp vuốt ve làn da se lạnh, xua tan cái lạnh của đêm mưa, nhưng cũng khơi dậy một cảm giác nóng rực, bồn chồn trong lòng.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, những hình ảnh mà cô cố gắng đè nén lại hiện lên vô cùng rõ nét.
Sự ấm áp và cảm giác an toàn từ cánh tay Thẩm Nguyên vòng qua vai cô dưới ô...
Cái ôm trước khi đi ngủ hôm qua, và cả cái ôm trước khi đến trường tối nay...
Và cả chuyện dưới ô nữa... Khi Thẩm Nguyên cẩn thận đưa tay ôm lấy cô lần nữa, cô đã không hề né tránh, ngược lại...
Ngược lại còn nép sát vào anh hơn!
Tại sao cô lại làm như vậy? Sao lại chủ động làm những chuyện như thế? Thật khác thường!
Hoàn toàn không giống cô bình thường!
"Ô....
Lê Tri khẽ rên rỉ một tiếng đầy bực bội, như đang chống lại chính mình.
Một lúc sau, cô ngẩng đầu, mặc cho dòng nước gột rửa khuôn mặt.
"A! Kệ đi! Tắm thôi!"
Cô gái tắm không quá nhanh.
Để đảm bảo không bị lạnh sau khi tắm, Lê Tri đã bật sẵn chế độ sưởi trong phòng và phòng tắm.
Lê Tri vẫn luôn rất sợ những cơn đau bụng bất chợt khi "đèn đỏ" ghé thăm.
Cô gái đang sấy tóc trước gương bỗng nhiên bừng tỉnh.
Nhìn vào tấm gương mờ hơi nước, cô tìm thấy một lời giải thích hợp lý nhất cho những hành vi "lỡ dại" của mình mấy ngày nay.
Lê Tri diễn giải với chính mình trong gương bằng một giọng gần như chắc chắn:
"Chắc chắn rồi, chắc chắn là do sắp đến kỳ kinh nguyệt!”
"Đều tại 'đèn đỏ'!" Lê Tri lẩm bẩm, như vớ được cọc mà bấu víu, "Nếu không ai lại làm chuyện mất mặt này chứ..."
Cô không vội chọn đồ ngủ trong tủ như mọi khi, mà cầm lấy điện thoại.
Khi nhìn thấy tin nhắn Wechat của Thẩm Nguyên, Lê Tri hừ nhẹ một tiếng, không trả lời ngay mà mang theo một niềm vui khó tả, đi chọn đồ ngủ.
Sau khi thay đồ xong, Lê Tri mới cầm điện thoại lên trả lời Thẩm Nguyên.
Hơn nữa, sau khi trả lời, Lê Tri không vội thoát Wechat mà chờ đợi vài giây.
Khi nhìn thấy dòng chữ "đối phương đang nhập tin nhắn..." hiện lên trong khung chat, khóe miệng cô gái khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
Nhưng giây tiếp theo, nụ cười của Lê Tri tắt ngấm.
"A!!"
Cô gái vội vàng vùi mình vào trong chăn.
Lê Tri chợt nhận ra, hình như cô đang mong chờ tin nhắn trả lời của Thẩm Nguyên.
"Đều tại 'đèn đỏ'! Sao lại phải có kinh nguyệt chứ!"