Ngay khi Thẩm Nguyên vừa hỏi xong, ánh mắt anh không rời khỏi Lê Tri.
Cô gái cuộn tròn trong chăn không hề nhúc nhích, cũng không lên tiếng từ chối hay đồng ý.
Sự ngạc nhiên, ngượng ngùng và do dự không dám trả lời tùy tiện đan xen tạo thành một sự im lặng đáp lại.
Ngay khi Thẩm Nguyên nghĩ rằng cô sẽ dùng sự im lặng để đáp lại thì—
Thiếu nữ trước mặt vùi mình hoàn toàn vào trong chăn, rồi từ trong đống chăn đó đột nhiên phát ra một tiếng nghẹn ngào không rõ, nhỏ đến mức như tiếng lông vũ bị vò nát:
“...Cứ ôm như vậy đi.”
Giọng nói bị lớp bông lọc cho mềm mại, nhẹ nhàng, lại như tia lửa đột ngột đốt cháy không khí ngưng đọng.
Dù chỉ có bốn chữ ngắn ngủi, nhưng ý của Lê Tri đã rất rõ ràng.
Ánh mắt Thẩm Nguyên rơi vào chiếc kén chăn hơi rung rẩy trên giường, thân thể cuộn tròn của cô gái dưới ánh đèn tạo thành một bóng dáng nhỏ bé.
Yết hầu anh khẽ động, cánh tay vươn ra dừng lại trong không khí nửa giây, cuối cùng mang theo sự kiên quyết không thể chối từ chậm rãi thu lại.
Đầu ngón tay chạm vào lớp chăn ấm áp trước, rồi cả bàn tay nhẹ nhàng áp lên tấm lưng cong của cô.
Mắt cá chân cô khẽ rụt vào trong chăn vô tình cọ vào chân anh, truyền đến một sự run rẩy rất nhỏ qua lớp vải.
Khi lòng bàn tay anh hoàn toàn che phủ bờ vai căng cứng dưới lớp chăn, anh cảm nhận rõ ràng thân thể cuộn tròn của cô rung mạnh một cái, rồi như bị rút hết khí lực, im lặng ngã vào lòng anh.
Mặt Lê Tri càng vùi sâu vào trong chăn của Thẩm Nguyên, hơi thở nóng hổi mờ mịt bốc lên trong khoảng không gian nhỏ hẹp giữa hai người.
Trong khoảnh khắc Thẩm Nguyên ôm chặt cô, tất cả những cảm xúc không biết phải đặt vào đâu trong bóng tối ầm ầm sụp đổ, cuối cùng nặng nề rơi vào cái ôm khiến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn này.
Thời gian lặng lẽ trôi đi trong nhiệt độ sát gần và nhịp tim mất kiểm soát.
Thân thể căng cứng ban đầu của Lê Tri, trong vòng tay ấm áp và an tâm của Thẩm Nguyên, đồng thời lại thêm cảm giác giam cầm hoảng hốt, từng chút một bị mài mòn đi những góc cạnh.
Dòng lũ ngượng ngùng ban đầu như muốn nổ tung, dường như cũng bị vòng vây liên tục này thuần phục thành những gợn sóng nhỏ, bất an vuốt ve bên trong lồng ngực.
Sự dây dưa thân thể quá dài và chặt chẽ này khiến nhiệt độ trong không gian chật hẹp không ngừng tăng lên, hơi nóng trên gương mặt không những không rút đi mà còn thấm sâu vào tận xương tủy.
Cứ như đã qua một thế kỷ dài đằng đẵng, hoặc có lẽ chỉ có vài chục giây ngắn ngủi.
Sự bất an vì ngượng ngừng cuối cùng vẫn lấn át cảm giác an toàn vừa mới có được.
Lê Tri rốt cục không nhịn được, từ trong khe hở của chăn tràn ra một tiếng hỏi thăm yếu ớt mang theo giọng nghẹn ngào dính dính:
“…Được… được chưa?”
Giống như là không thể chịu đựng thêm nữa, lại như đang khao khát một sự cho phép giải thoát cô khỏi sự ngọt ngào này.
Thẩm Nguyên ôm cô không hề nhúc nhích, thậm chí trong khoảnh khắc nghe thấy tiếng hỏi han mơ hồ lọt vào tai, anh còn ôm chặt cô hơn một chút.
“Chưa.” Giọng thiếu niên mang theo một sự ngoan cố gần như mất tiếng, rõ ràng vang lên bên tai cô.
Hai chữ này dường như mang theo dấu vết nóng hổi khó phai, in sâu vào lý trí vốn đã bỏng rát của Lê Tri.
Một chút dũng khí vừa mới góp nhặt được trong nháy mắt tan biến, thay vào đó là sự xấu hổ, giận dữ và bực bội mãnh liệt hơn.
Mỹ thiếu nữ cách lớp chăn, dùng đầu đỉnh vào vị trí ngực của Thẩm Nguyên một cách bất lực nhưng đầy giận dữ.
Mang theo sự bối rối vì bị trêu chọc và sự ngượng ngùng đậm đặc không tan ra, giọng cô run rẩy nhưng cố gắng lớn tiếng: “Buông ra đồ ngốc! Bên trong nóng lắm!”
Giọng nói mang theo chút ý vị làm nũng, giống như một tia chớp nhỏ, trong nháy mắt phá vỡ dòng nước ấm áp mập mờ giằng co giữa hai người.
Lồng ngực Thẩm Nguyên khẽ rung lên, phát ra một tiếng cười khẽ trầm thấp đầy dung túng.
Anh chung quy vẫn không nỡ để cô khó chịu đến hỏng mất.
Cánh tay ôm Lê Tri chậm rãi thả lỏng lực đạo.
Cảm nhận được sự trói buộc được giải trừ, chỉ nghe thấy một loạt tiếng sột soạt rất nhỏ.
Một giây sau, một cái đầu nhỏ như vừa thoát khỏi mặt nước chưi ra từ khe hở của chăn.
Tóc Lê Tri có vẻ hơi rối, vài sợi nghịch ngợm dính vào thái dương và gò má đỏ bừng.
Gương mặt thiếu nữ giờ phút này đỏ bừng nóng hổi, từ xương gò má lan đến tận vành tai, ngay cả chiếc mũi nhỏ nhắn và đôi môi hơi hé mở thở dốc cũng bị nhuộm dần bởi màu đỏ này.
Trán và thái dương thậm chí còn rịn mồ hôi, vài lọn tóc ẩm ướt dán vào tóc mai và gáy đỏ ửng của cô, tăng thêm vài phần quyến rũ.
Đôi mắt ướt át, ngập nước hấp tấp ngước lên, nhanh chóng liếc nhìn Thẩm Nguyên ở cự ly gần.
Lê Tri gấp rút hít thở không khí mới mẻ, đôi môi khẽ hé mở gấp gáp mấp máy, dường như vừa bừng tỉnh từ một giấc mộng quá nóng bỏng.
Nhưng dù vậy, cô vẫn không thể nhịn được mà mắng Thẩm Nguyên một câu.
“Sa Tệ! Suýt chút nữa bị cậu làm ngạt chết rồi!”
Nghe thấy Lê Tri nói vậy, trên mặt Thẩm Nguyên thoáng hiện lên một nụ cười cưng chiều.
Ánh mắt Thẩm Nguyên rơi vào gương mặt đỏ đến kinh người, dường như một giây sau liền muốn ngất đi của cô, yết hầu anh im lặng khẽ nhúc nhích.
Khuôn mặt của thiếu nữ bị "chưng chín" điểm tô này khiến sự nóng rực trong đáy mắt anh không những không nguội đi mà còn lắng đọng thành một màu tối sâu thẳm hơn.
Anh chỉ lẳng lặng nhìn cô, nhìn cô vì "nóng" mà khí phừng phừng, cục xúc bất an điều chỉnh hô hấp.
Màu đỏ ửng kia quá đỗi tươi tắn, quá đỗi động lòng người.
“…Lê Bảo.”
Nghe thấy Thẩm Nguyên nói, Lê Tri ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên mặt thiếu niên treo nụ cười, ôn hòa mà kiên định diễn giải: “Em thật sự rất xinh đẹp.”
Hô hấp Lê Tri trì trệ, như bị lời nói thăng thắn này sấy khô.
Mặc dù lời này Thẩm Nguyên đã nói rất nhiều lần rồi, nhưng có lẽ là vì không khí lúc này, Lê Tri lại có chút ngượng ngùng.
Thiếu nữ lập tức ngoảnh mặt sang một bên, cằm lại vô ý thức hơi nâng lên mấy phần, tóc mai ướt mồ hôi cũng không ngăn được sự đắc ý bỗng nhiên dâng lên.
Một tiếng lẩm bẩm mang theo chút âm cuối giấu không được sự đắc ý từ trong cổ họng bật ra: “Nói cái gì nói nhảm, Sa Tệ Thẩm Nguyên.”
“Nói em đẹp!” Thẩm Nguyên lại lặp lại một lần.
Thấy Thẩm Nguyên như vậy, Lê Tri ngửa đầu hướng về phía anh trùng điệp "hừ” một tiếng.
“Không cần cậu nói!”
Thẩm Nguyên lắc đầu, trong giọng nói mang theo chút kiên định: “Vậy vẫn muốn nói.”
“Tùy cậu!”
Không khí lại một lần nữa ngắn ngủi yên lặng, chỉ còn lại tiếng hít thở có chút dồn dập của Lê Tri.
Cô đưa tay vuốt mồ hôi trên thái đương và tóc mai, những sợi tóc ướt át kề sát vào gò má đỏ bừng của cô, xúc cảm vô cùng rõ ràng.
Cảm giác oi bức từ trong chăn mang ra, giờ phút này trở nên càng thêm sền sệt khó chịu.
Thiếu nữ cảm thụ được chiếc áo lót hơi ướt mồ hôi của mình, chiếc mũi nhỏ nhắn vô thức hít hà, dường như có thể ngửi được hơi thở nóng hừng hực bị che đậy trong chăn thấm vào da.
Dư vị của cái ôm ngột ngạt lại khiến người ta sợ hãi vừa rồi chưa tan, bây giờ lại bị cảm giác khó chịu dính dính trên cơ thể thay thế một phần.
Lê Tri nhíu đôi lông mày tú khí, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã ửng đỏ dường như vì mất kiên nhẫn mà tăng thêm vài phần bực bội.
Cô đột nhiên vén một góc chăn đắp trên đùi, động tác mang theo chút vội vàng và ghét bỏ:
“Đồ Thẩm Nguyên thối tha, đều tại cậu!”
“Nóng chết mất! Trong chăn làm tớ bí mồ hôi hết cả người, dính dính khó chịu chết đi được!”
“Còn thối nữa! Rốt cuộc cậu bao lâu rồi không phơi chăn màn!”
Giọng nói của thiếu nữ mang theo chút oán trách, lại trộn lẫn chút kiều nhuyễn và giọng mũi chưa hoàn toàn rút đi, nghe thấy vậy nụ cười trên mặt Thẩm Nguyên càng đậm.
Lê Tri vừa nói, vừa chống tay xuống giường tránh ra, thoát khỏi chiếc lồng giam mập mờ khiến nhịp tim cô mất kiểm soát và khiến toàn thân cô nóng ẩm này.
“Tớ muốn về nhà!”
Cô nói rất nhanh, như thể vừa tìm được một cái cớ hoàn hảo.
“Người khó chịu chết đi được, tớ muốn đi tắm.”
Lời còn chưa dứt, đôi bàn chân bọc tất trắng tinh đã nhanh chóng rút ra khỏi chiếc chăn còn hơi ấm, mũi chân vội vàng mò về đôi dép lê dưới mép giường.
Ánh mắt Thẩm Nguyên theo sát động tác của cô, thấy tóc mai ướt mồ hôi của cô vẫn dính vào gò má ửng đỏ.
Thiếu niên chống đầu gối đứng dậy, giọng nói mang theo chút khàn khàn chưa tan: “Ừ, nên đi tắm rồi.”
Thẩm Nguyên đưa Lê Tri đến cửa nhà, trong đoạn đường ngắn ngủi, cả hai đều ăn ý không lên tiếng.
Vừa bước ra khỏi cổng nhà Thẩm Nguyên hai bước, giọng nói của thiếu nữ bỗng dừng lại.
“Này……”
Lê Tri không quay đầu lại, giọng nói buồn buồn tan vào lòng Thẩm Nguyên, “...Lát nữa nhớ đến ăn cơm tối đấy.”
Thẩm Nguyên lên tiếng.