Thẩm Nguyên nhếch miệng cười khẩy, lời của "đại biểu tỷ" hắn hoàn toàn không để vào tai.
"Đại ân không biết báo đáp thế nào, cuối tuần trà sữa em bao chị hết!"
Nghe vậy, Dương Dĩ Thủy vội xua tay: "Thôi thôi, chị hơi mập rồi."
"Ấy chà, dáng người tỷ em vô địch, căn bản không cần kiêng khem gì hết!"
Dương Dĩ Thủy cười ha ha: "Được được được, không nói nhiều nữa, nếu không có gì thì cầm lấy rồi đi đi."
Thẩm Nguyên gật đầu, Dương Dĩ Thủy liền bảo chủ quán gói ghém lại.
Hai người rời khỏi trung tâm trang sức, trên đường về tiện thể ghé vào một tiệm KFC ăn tạm hamburger cho xong bữa trưa. Trước khi quay lại trường, Thẩm Nguyên còn ghé tiệm trà sữa ở cổng trường mua mấy cốc.
Khi Thẩm Nguyên mang trà sữa về đến trường thì vừa vặn hết giờ nghỉ trưa.
"Lê Tri!"
Lê Tri đang làm bài, ngẩng đầu lên thấy Thẩm Nguyên đưa tới một cốc trà sữa.
Cô nàng nhận lấy, tiện miệng hỏi: "Vừa nãy cậu đi đâu vậy?”
"Mẹ tớ sắp sinh nhật, nhờ chị tớ đặt trước ít đồ."
Thẩm Nguyên vừa nói vừa giơ cao món quà trên tay.
Lê Tri không hỏi Thẩm Nguyên mua gì, dù sao đó là quà cho mẹ cậu.
Khi Thẩm Nguyên về chỗ, cậu lại bị A Kiệt tra hỏi một trận, và câu trả lời của Thẩm Nguyên vẫn như cũ.
Đúng vậy, đều là quà cho mẹ mà.......
Chiều thứ năm có tiết thể dục.
Sau khi chạy xong, Thẩm Nguyên thấy Lê Tri đang đi về phía sân vận động.
Cậu nhanh chóng len qua đám đông tiến đến bên cạnh cô, tự nhiên huých khuỷu tay vào tay cô.
"Muốn đi đâu không?"
Lê Tri quay sang nhìn cậu, ánh mắt trong veo thoáng vẻ dò hỏi, rồi khẽ gật đầu: "Ừ."
Nói xong, Lê Tri nhìn Hà Chi Ngọc.
Nhà văn nhỏ dù rất tiếc, nhưng nghĩ đến hội trưởng đại nhân đang nằm bẹp ở phòng học, cô bé vẫn quyết định đi bầu bạn với hội trưởng.
"Hai cậu đi đi, tớ đi xem Bội Bội thế nào."
Lê Tri gật đầu, ba người chia tay.
Thẩm Nguyên và Lê Tri tách khỏi đám đông đi về phía sân vận động, sóng vai tản bộ vô định trên bãi tập rộng lớn.
Chiều cuối tháng mười, ánh nắng chiếu xuống đường bằng còn vương chút hơi ấm, xung quanh là tiếng ồn ào náo nhiệt của các lớp khác đang hoạt động.
"Sinh nhật dì tớ nên tặng gì?" Lê Tri hỏi.
"Tùy cậu thôi, thật ra cái gì cũng được."
Thẩm Nguyên nhếch miệng: "Tớ nghĩ cậu mà tặng cái bút chì, mẹ tớ cũng sẽ vui lắm."
"Tớ hỏi nghiêm túc đấy, đừng có ngắt lời."
"Tớ cũng đang trả lời nghiêm túc mà."
Thấy Lê Tri hơi trợn mắt, Thẩm Nguyên miễn cưỡng nói: "Thôi được rồi, cậu tặng mấy món đồ chơi vui vui ấy, mẹ tớ thích mấy thứ kỳ quái cổ quái."
"Hỏi cậu khác gì hỏi không." Lê Tri lắc đầu, "Thôi, tớ tự nghĩ vậy. Cậu mua gì?"
"Dây chuyền, dây chuyền ngọc trai."
Lê Tri gật gù, không nói gì thêm.
Đang trò chuyện thì Lê Tri liếc mắt nhìn xung quanh.
Cô dừng bước, ngước mắt nhìn quanh, giọng mang theo chút hiểu ra và trêu chọc: "Thẩm Nguyên, cậu định dẫn tớ đi đâu đấy? Hình như chúng ta hơi xa sân vận động rồi."
Thẩm Nguyên không dừng bước, nghiêng đầu nhìn Lê Tri, cười tỉnh bơ: "Ờ, thế thì tốt chứ sao?"
Cậu hất cằm, chỉ về phía sân vận động đang có vẻ chen chúc, giải thích:
"Cậu nhìn xem, trên bãi tập đông nghịt người. Hơn nữa, dù sao cũng là giờ thể dục, thầy cô cũng chăng quản lý sát sao thế đâu, có điểm danh tập hợp gì đâu, toàn thời gian tự do hoạt động."
"Chúng ta tìm chỗ nào yên tĩnh hơn đi, chẳng hơn là ở trên sân vận động người chen người à?"
Trong giọng Thẩm Nguyên có chút dụ dỗ.
Lê Tri hừ nhẹ một tiếng, hơi hếch cằm lên, mắt liếc về phía con đường nhỏ rợp bóng cây cách đó không xa.
Khóe miệng cô gần như không thể nhận ra cong lên, nhưng lại cố ý quay mặt đi.
"Hừ, tùy cậu, nhưng đừng đi xa quá đấy, lát nữa tớ còn muốn đi siêu thị ăn kem.”
Lê Tri chậm rãi theo Thẩm Nguyên rẽ vào con đường vắng vẻ phía sau trường, bước chân nhẹ nhàng như đang dẫm lên nhịp điệu.
Hai người nhanh chóng rời xa sự ồn ào của sân vận động, bước lên con đường không một bóng người.
Đường mòn bị những hàng cây cao lớn che khuất, ánh nắng chiều xuyên qua cành lá hắt xuống những vệt sáng lốm đốm, mặt đất phủ đầy lá rụng, bước chân khẽ vang lên xào xạc.
Thẩm Nguyên và Lê Tri sóng vai bước đi, ban đầu giữ một khoảng cách vi diệu, Thẩm Nguyên thỉnh thoảng liếc trộm khuôn mặt nghiêng của Lê Tri dưới ánh mặt trời.
Do dự một chút, đầu ngón tay Thẩm Nguyên khẽ động đậy.
Ngay khi Lê Tri ngẩng đầu nhìn hàng cây bên đường, Thẩm Nguyên thuận thế vươn tay, lặng lẽ tìm đến tay trái của Lê Tri.
Nhưng cô nàng phát hiện ra ngay lập tức, rụt tay lại nhanh như chớp, giật lùi lại nửa bước như thể bị điện giật, đồng thời nhíu mày trừng mắt Thẩm Nguyên.
"Cậu làm gì đấy?" Giọng cô nhỏ nhưng sắc lạnh cảnh cáo, "Đi đứng đàng hoàng, đừng có nghĩ vớ vẩn! Đây là trường học!"
Lời lẽ rõ ràng là từ chối, nhưng đôi tai ửng đỏ lại tố cáo sự ngượng ngùng của cô.
Nhìn vẻ mặt của Lê Tri, Thẩm Nguyên biết rõ, chuyện nắm tay ở trường xem ra là bất khả thị.
Thẩm Nguyên giơ hai tay lên đầu hàng: "Em sai rồi, lần sau không dám."
"Hừ! Cậu tốt nhất là thật sự không dám đấy!"
Lê Tri lặng lẽ tăng tốc bước chân, bỏ lại bóng lưng cho cậu.
Thẩm Nguyên đuổi theo, nhìn cái cổ ửng hồng của cô, không nhịn được cười.
Nhưng khi cười Lê Trị, Thẩm Nguyên hoàn toàn không nhận ra, trái tim mình lúc này đang đập nhanh đến mức nào.......
Tiếng chuông báo giờ tự học buổi tối vang lên, báo hiệu một ngày học tập tạm thời kết thúc.
Dù sao sau khi về nhà, Thẩm Nguyên vẫn phải tiếp tục học bài.
Thu dọn sách vở, cẩn thận cất kỹ hộp quà đựng dây chuyền ngọc trai và kẹp tóc, Thẩm Nguyên đến cửa lớp đợi Lê Tri.
Trực nhật sinh mở cửa sổ, gió đêm thổi tan đi bầu không khí ngột ngạt cả ngày trong tòa nhà.
Lê Tri thu dọn xong sách vở, xách cặp tiến về phía Thẩm Nguyên, động tác nhẹ nhàng, mái tóc đen dài khẽ lay động trên vai.
"Đi thôi." Thẩm Nguyên tự nhiên nhận lấy cặp sách, hai người sóng vai hòa vào dòng người tan học.
Xung quanh toàn là học sinh túm năm tụm ba, tiếng cười nói, tiếng va chạm của cặp sách vang lên không ngớt.
Vừa ra khỏi trường được mấy bước, cánh tay Thẩm Nguyên bất giác tiến gần đến Lê Tri, đầu ngón tay thăm dò lướt qua không khí, ngày càng gần mu bàn tay cô.
Lê Tri như thể có mắt ở tay, chưa đợi Thẩm Nguyên đến gần đã quay phắt lại, cảnh giác hỏi: "Định làm gì?"
Giọng cô mang theo cảnh cáo.
"Khụ," Thẩm Nguyên bị bắt quả tang, vành tai hơi nóng lên, nhưng ngoài miệng lại không chịu thua, "Chỉ là...... Vận động ngón tay, không được à?"
"Bớt đi." Lê Tri không chút nể nang vạch trần, "Thẩm Nguyên, tớ nói cho cậu biết, đừng có được voi đòi tiên! Cậu muốn......"
Cô nàng nuốt hai chữ "nắm tay" xuống bụng, rồi tiếp tục: "Tóm lại về đến khu nhà rồi tính! Ở ngoài đừng hòng! Đừng hòng vượt qua ranh giới cuối cùng!"
Cô sải bước đi nhanh hơn, giọng nói theo gió đêm bay vào tai Thẩm Nguyên.
"Đồ được voi đòi tiên!”
Nhìn bóng lưng Lê Tri, Thẩm Nguyên cười lắc đầu.
Cái gì mà ranh giới cuối cùng, nghiêm trọng hóa vấn đề quá rồi.
Đuổi kịp cô, Thẩm Nguyên cười giải thích: "Thật sự là ngón tay khó chịu, tự học buổi tối làm bài lâu quá, đương nhiên phải vận động một chút chứ."
Mặt Lê Tri lập tức nở một nụ cười hiền hòa: "Muốn tớ giúp cậu vận động một chút đúng không?"
"Vậy cũng không phải là không được......" Thẩm Nguyên ấp úng.
"Cút!"
"Dạ vâng."
Bị Lê Tri quát một tiếng, Thẩm Nguyên ngoan ngoãn ngay.
Hai người im lặng đi trên đường, ăn ý hướng về phía khu nhà.
Đi ngang qua khu bán đồ ăn đêm, Thẩm Nguyên định hỏi cô có muốn ăn gì không, nhưng Lê Tri không hề ngoảnh lại, sải bước đi tiếp.
Xem ra cảm giác ăn quá no hôm qua vẫn còn ám ảnh cô nàng.
Không ăn đồ ăn đêm, thiếu đi hương vị thức ăn và ràng buộc của bát đũa, trong không khí chỉ có gió đêm se lạnh và tiếng bước chân của cả hai.
Tiếng máy quét thẻ ở cổng khu nhà vang lên, ánh đèn vàng ấm trải rộng dưới chân thành một dải ngân hà quen thuộc.
Sự ồn ào bị ngăn cách bên ngoài, thế giới dường như trở nên tĩnh lặng hơn.
Không nói một lời, Thẩm Nguyên vừa bước chân lên con đường dành cho người đi bộ lốm đốm bóng cây, bàn tay đang dò dẫm trong túi đã không thể chờ đợi đưa ra, cực kỳ tự nhiên, mang theo sự kiên định không cho phép từ chối, nắm lấy bàn tay đang buông lỏng bên người của Lê Tri.
Các ngón tay của Lê Tri hơi co lại, như thể bị nhiệt độ nóng bỏng kia làm giật mình, nhưng lại mở ra dưới lực nắm chặt của cậu.
Trong gió đêm, cô khẽ thở dài, pha lẫn sự bất đắc dĩ và một chút gì đó đã sớm biết trước.
"Selan."
Thẩm Nguyên không đáp, chỉ lặng lẽ nắm tay Lê Tri.
Ánh đèn đường kéo dài bóng của hai người, hình đáng những bàn tay nắm chặt nhau lay động trong ánh sáng, lặng lẽ tuyên bố bí mật ngầm hiểu duy nhất thuộc về đêm khuya.
Sự ngầm hiểu này bị phá vỡ khi Lê Tri phát hiện điện thoại đã điểm 10 giờ 05 phút.
"Ối giời ơi? Đi đi đi, nhanh về thôi."
Hai người gần như đồng thời tăng tốc bước chân, Thẩm Nguyên nắm chặt tay Lê Tri, nhanh chóng tiến về phía tòa nhà.
Vừa đi, Thẩm Nguyên vừa nói: "Hôm qua tớ nói với mẹ tớ là sau khi tan học tớ ở lại lớp hỏi cậu bài, hôm nay cậu cũng có thể nói với bố mẹ cậu như vậy."
Đây gọi là thông đồng, nếu xét về mặt pháp luật.
Lê Tri nhìn vẻ mặt căng thẳng của Thẩm Nguyên, bỗng nhiên khúc khích cười.
"Cậu cười gì đấy?" Thẩm Nguyên nghi hoặc nhìn Lê Tri.
Cô hơi nghiêng đầu, ý cười từ khóe môi lan đến tận đuôi mắt: "Thì buồn cười thôi, liên tiếp hai ngày về muộn, vẫn là cùng một lý do, cậu không thấy buồn cười à?"
Cô nàng chớp chớp mắt, đôi mắt lấp lánh ánh trêu tức.
Gần như ngay khi Lê Tri vừa dứt lời, Thẩm Nguyên bỗng nhiên dừng bước, mượn đà kéo cô về phía mình.
Cậu giơ cao tay Lê Tri lên, để hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.
"Lý do không hợp lý?" Yết hầu cậu khẽ động, giọng nói rất thấp, âm cuối lại treo lên một chút tinh nghịch.
"Vậy dứt khoát thế này ——" cậu lắc lắc hai bàn tay đang đan chặt vào nhau, ánh đèn đường hắt bóng hai bàn tay chồng lên nhau xuống mặt đất, lay động theo động tác của cậu, "Tớ trực tiếp nắm tay cậu về nhà, nói với mọi người, đây chính là lý do chúng ta về muộn?"
Nghe thấy lời Thẩm Nguyên, con ngươi Lê Tri đột ngột co lại, vành tai phút chốc nóng bừng.
Cô thậm chí không kịp mắng chửi cậu, một tay đã phản xạ có điều kiện giơ lên, vung thăng vào cánh tay Thẩm Nguyên.
"Cậu bị điên à!" Cô nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ, nhưng lực đạo ở cổ tay lại rất hời hợt —— bàn tay bị cậu nắm lấy kia vẫn không hề giãy giụa.
Thẩm Nguyên chịu một đòn không đau không ngứa, ngược lại nhếch miệng cười.
Cậu cúi người sát lại gần tai cô, dùng giọng nói trầm thấp, hơi thở nóng rực phả vào: "Sợ rồi à? Vậy thì ngoan ngoãn thông đồng với tớ đi!"
Nhiệm vụ: 1w/1w(đã hoàn thành )
Phần thưởng: Đặt mua cuồng nhiệt (đã hoàn thành )
Buổi tối có việc, tăng thêm sẽ không có vào ngày mai nhé