Lần này, Lê Tri thậm chí không kịp trách mắng, chỉ có thể căng cứng người, bất lực cảm nhận dòng nước ấm từ đầu ngón tay Thẩm Nguyên liên tục truyền đến, nhanh chóng lan khắp bàn chân trái.
Thẩm Nguyên tập trung vào động tác dưới tay, ánh mắt cúi xuống nhìn "hiện trường gây án" bị chăn che khuất, khóe miệng cong lên.
Dưới lực xoa bóp của Thẩm Nguyên, hai bắp đùi thon dài, cân đối của Lê Tri đột nhiên căng ra.
Đôi chân ban nãy còn buông thõng bên mép giường, giờ phút này như dây đàn kéo căng, đường cong bắp chân hiện rõ dưới lớp chăn mỏng, trôi chảy và đầy sức sống.
Bên đùi phải đã hồi phục cảm giác, thôi thúc Lê Tri muốn co chân lên đạp cho tên kia một cước.
N: đa lệ ^ 4 ~ ~ lệ ^ x ^ _.^" lộ TS À Mười đầu ngón chân trắng nõn khẽ nhón lên trong chăn, nhưng cô cố đè nén sự xấu hổ này.
Chỉ còn ngón chân đơn phương hung hăng móc lấy ga giường bên dưới.
Thẩm Nguyên dường như cảm nhận được động tĩnh từ bàn chân mềm mại, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Trước ánh mắt dò xét của Lê Tri, Thẩm Nguyên đột ngột dừng lại, hơi nhíu mày, ánh mắt lướt qua hình dáng mơ hồ hằn lên trên chăn.
"Tch, vướng chăn rồi..."
Giọng anh có chút cố tình làm khó dễ, khóe miệng lại ẩn chứa nụ cười như có như không: "Che hết huyệt đạo, nhìn không rõ gì cả.”
Vừa dứt lời, chưa đợi Lê Tri phản ứng, ngón tay thon dài của anh đã nắm lấy một góc chăn.
Chỉ một động tác nhẹ nhàng, tấm vải mềm mại phủ trên chân Lê Tri bị vén lên một cách bất ngờ.
Mất đi lớp che chắn, không khí lạnh tràn đến bao phủ đôi chân và bắp chân đang được ủ ấm của Lê Tri.
Do lúc trước tay chân không yên, Thẩm Nguyên đã vén ống quần Lê Tri lên khi xoa bóp bắp chân cô, khiến bắp chân trắng nõn giờ phơi bày trước mắt anh.
Còn trong tầm mắt Lê Tri, là bàn tay Thẩm Nguyên vẫn còn đặt trên mu bàn chân cô.
"A!" Lê Tri khẽ kêu lên.
Xấu hổ và kinh ngạc ập đến như thủy triều, trong nháy mắt đốt cháy vành tai cô.
Phản xạ có điều kiện, cô rụt chân lại, mắt cá chân dùng sức muốn thoát khỏi tay Thẩm Nguyên, nhưng dư âm tê dại vẫn còn khiến cô càng thêm khó chịu.
"Tê... Ô..."
Lê Tri khó chịu rên ri, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó.
Cơn tê dại khiến đôi mày thanh tú của cô cau chặt, hàng mi dài run rẩy vì khó chịu.
Cô gái vô thức thở dốc, đôi môi căng mọng khẽ hé mở, lộ vẻ đáng thương.
Vẻ giận dỗi giả vờ tan biến trước phản ứng sinh lý bất ngờ, chỉ còn lại nét chật vật khiến người ta thương xót.
Thẩm Nguyên nhìn thấy dáng vẻ này, đáy mắt càng thêm ý cười.
"Đã bảo đừng động đậy mà, chưa hết tê đã đòi chạy rồi? Ngoan ngoãn nằm im."
Với giọng điệu không cho phép từ chối, Thẩm Nguyên càng siết chặt mắt cá chân mảnh khảnh của Lê Tri, ngón tay cái xoa nhẹ bên cạnh như trấn an.
"Thẩm Nguyên! Đồ xấu xa!"
Lê Tri vừa vội vừa giận, chỉ tay vào chàng trai đang tỏ vẻ vô tội.
Thẩm Nguyên nhíu mày, thản nhiên nhìn Lê Tri, không hề tỏ ra ăn năn: "Tôi chỉ đang giúp em mát-xa thôi."
“Mát-xa kiểu gì mà vén cả chăn lên!” Lê Tri vặn hỏi.
"Không vén thì làm sao thấy huyệt đạo?"
"Không thấy? Không thấy sao anh không cởi luôn cả tất ra mà nhìn cho đã?!"
Không khí dường như ngưng đọng trong giây lát.
Lê Tri nói xong mới nhận ra mình vừa nói gì, mặt đỏ bừng, hận không thể cắn đứt lưỡi.
Thẩm Nguyên nhìn đáng vẻ xù lông lại bối rối của cô, ý cười trong đáy mắt như muốn trào ra.
Anh thậm chí còn cúi xuống nhìn bàn chân cô đang được bọc trong tấm ga trắng, như thể thật sự cân nhắc "đề nghị" của cô.
Trong không khí ngượng ngùng này, ngón tay Thẩm Nguyên đột nhiên rời khỏi mắt cá chân, trượt xuống mép chiếc tất trắng tinh.
Động tác của anh cố tình chậm rãi, ngón cái lướt nhẹ qua đường viền tất, làm bộ muốn kéo lên.
Tim Lê Tri đập loạn xạ, xấu hổ và kinh hãi như dòng điện chạy khắp cơ thể.
“Thẩm Nguyên! Đừng mà... Đừng..."
Giọng cô gái đột ngột cao vút, pha lẫn tiếng thở dốc và khẩn cầu vội vã, đôi mày vốn nhíu lại vì tê dại giờ thêm phần luống cuống.
Thẩm Nguyên khựng lại, đầu ngón tay vẫn ôm lấy mép tất, đối diện với đôi mắt hoảng hốt của cô.
"Hả? Không phải vừa nãy ai đó bảo tôi nhìn cho đã sao?"
"Không có!"
Mặt Lê Tri đỏ bừng, vội vàng phản bác: "Mới... mới không có! Em có nói thế bao giờ, chắc là anh tự nghĩ ra thôi!"
Giọng cô mang theo chút xấu hổ và ngoan cố, vành tai ửng đỏ càng thêm rõ rệt.
Lời vừa dứt, sau một hồi lâu hồi phục, cơn tê dại trên chân cô bỗng tan biến, như dây cung bị buông lỏng.
Trong lòng mừng rỡ, thừa dịp cơ thể nhẹ nhõm, cô nhanh chóng rụt chân về, cố thoát khỏi sự khống chế của Thẩm Nguyên.
Nhưng ngay khi cô rút chân lại, ngón tay Thẩm Nguyên đang đặt trên mép tất thuận thế khẽ móc.
Đường viền trắng bị lòng bàn tay anh giữ chặt, chiếc tất theo đà trượt xuống, tuột khỏi mắt cá chân mảnh khảnh của Lê Tri.
Bàn chân ngọc mềm mại lộ ra trong không khí lạnh.
Cảnh tượng này, như thể Lê Tri chủ động cởi tất.
Lê Tri kêu lên một tiếng, xấu hổ đến mức muốn thu mình thành một cục, cắn môi dưới đầy ảo não, vội vàng dùng chân còn lại che đi bàn chân trần.
Thẩm Nguyên nhìn thấy dáng vẻ bối rối nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ của cô, bật cười thành tiếng, đáy mắt ngập tràn ý cười.
"Anh cười gì chứ! Trả tất lại cho eml”
Lời vừa dứt, Thẩm Nguyên đã vê vê chiếc tất trắng trong tay, xoay nhẹ một cách linh hoạt.
Khi cô gái đưa tay muốn giật lại, anh đột ngột xoay cổ tay, giấu chiếc tất vào lòng bàn tay rồi đưa ra sau lưng, nghiêng người về phía trước, bao trọn lấy thân hình đang co rúm của cô.
"Gấp gì chứ?" Anh cười khẽ, hơi thở phả vào vành tai ửng hồng của cô, "Chẳng phải tự em cởi ra sao?"
"Em... Em có đâu! Mau trả em!"
Lê Tri chìa tay ra trước mặt Thẩm Nguyên, vành tai nóng bừng.
"Không cho."
Lê Tri không chịu bỏ cuộc, kiên quyết vươn tay giật lại.
"Thẩm Nguyên đáng ghét! Trả em!"
Cô gái ngồi trên ghế, vòng eo thon gọn đột nhiên nhô về phía trước, ngón tay như móng vuốt, vội vã chụp lấy cổ tay Thẩm Nguyên đang giấu sau lưng.
Khi Lê Tri nhoài người tới giật chiếc tất, chân ghế ma sát với sàn nhà tạo ra tiếng chói tai.
Nửa người cô đã lơ lửng giữa khe hở giữa giường và ghế, đầu ngón tay chỉ còn cách cổ tay Thẩm Nguyên một chút.
Nhưng Thẩm Nguyên đã đoán trước, nắm chặt chiếc tất trong tay, nâng cao lên.