Lê Tri cuối cùng vẫn quyết định giữ kín chuyện này.
Cũng chẳng cần tốn nhiều công sức, chỉ cần bịt miệng con bé Hà Chi Ngọc là xong.
Còn về Quý Ninh Ninh, vẫn là câu nói ấy, làm người phải biết chừng mực.
Đôi khi rõ ràng không phải chuyện của mình thì cũng đừng xía vào.
Mà nói đi nói lại, chuyện thanh mai trúc mã của hai người kia, ai biết được họ có tình cảm với nhau không?
Nếu không có tình cảm thì sao ngày nào cũng cùng nhau đến trường, cùng nhau ăn cơm được?
Thôi đi.
Giả vờ ngây ngô làm gì?
Có thời gian đó, chi bằng học thuộc từ vựng còn hơn.
Về phần Lê Tri bịt miệng Hà Chi Ngọc thế nào ư? Chuyện đó đơn giản thôi.
Con bé vốn dĩ đã sợ Lê Tri vì trót viết truyện đồng nhân thanh mai trúc mã, Lê Tri chỉ cần bảo nó quên chuyện đó đi là xong, đễ như ăn kẹo.
Một buổi trưa ngắn ngủi, không thành vấn đề.
Đến khi tiếng chuông vào học vang lên, Lê Tri như nghe thấy tín hiệu giải thoát.
Vẫn là nên tập trung học hành, đừng nghĩ nhiều làm gì.
Còn Thẩm Nguyên, thật ra cậu chẳng hề hay biết chuyện gì xảy ra.
Giờ nghỉ trưa, Thẩm Nguyên thấy Lê Tri ra khỏi lớp, nhưng cậu không hề nghĩ rằng "Lê Bảo" của mình lại bị con bé lớp 10 chặn lại, càng không thể ngờ Lê Tri lại dùng lý do đó để từ chối.
Thẩm Nguyên mải miết giải đề suốt cả buổi trưa.
Quyển Chu Thiếu Kiệt thì cả buổi trưa không chợp mắt, đến tiết Anh văn buổi chiều thì bị lớp trưởng lôi ra đứng cuối lớp.
Thật ra nếu là mấy môn khác, A Kiệt ngủ gật cũng chẳng ai để ý.
Nhưng trớ trêu thay, A Kiệt lại ngủ gật ngay trong tiết Anh văn của lớp trưởng.
Đây gọi là gì?
Đây chính là khiêu khích trắng trợn!
Đáng đánh!
Thế là trong cả tiết học, lớp trưởng liên tục gọi A Kiệt lên trả lời câu hỏi.
Nếu không phải chuông reo đúng lúc, A Kiệt chắc chắn bị vặn đến trầm cảm luôn rồi.
Vừa về đến chỗ ngồi, A Kiệt nhìn Thẩm Nguyên vẫn tỉnh táo như sáo, không nhịn được hỏi: "Nguyên, mày không ngủ trưa, không buồn ngủ à?”
"Không buồn,"
Thẩm Nguyên tỉnh bơ đáp: "18 tuổi là tuổi ăn tuổi ngủ! Buồn ngủ cái gì!"
A Kiệt nhìn Thẩm Nguyên một hồi, rồi liếc nhìn thời khóa biểu.
Tiết Vật lý, tốt rồi, ngủ thôi.
Vừa nhìn thấy thời khóa biểu, A Kiệt gục đầu xuống ngủ ngay.
Thấy A Kiệt vừa gục đầu đã ngủ say, Thẩm Nguyên nhếch mép cười gian.
Cậu lén đến gần tai A Kiệt, nhẹ nhàng nói: "Vậy tao bắt đầu học bài đây."
Nghe tiếng sột soạt giải đề, A Kiệt u oán mở mắt.
"Đồ Sa Tệ Thẩm Nguyên, chúc mày thi cử thất thường."
"Điểm tổng thất thường của tao vẫn cao hơn mày."
"Chậc!"
A Kiệt lập tức tỉnh ngủ: "Ông đây sẽ cho mày thấy thực lực của thánh tử khoa học tự nhiên!"
Nhìn A Kiệt hừng hực khí thế trở lại, Thẩm Nguyên khóe miệng nhếch lên.
Một mình học, đâu có vui bằng lôi kéo thằng bạn cùng bàn đang thèm ngủ cùng học, đúng không?
"Nguyên, tao đói quá.”
Đến tiết tự học thứ hai, A Kiệt thật sự không thể nào cưỡng lại cơn buồn ngủ nữa.
Thẩm Nguyên cũng không ép A Kiệt học cùng: "Ngủ đi ngủ đi, tỉnh rồi về."
Nghe vậy, A Kiệt yên tâm ngủ một giấc tới tận khi hết giờ tự học.
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, A Kiệt cũng thoải mái duỗi người.
"Về nhà ngủ tiếp."
Lời còn chưa dứt, A Kiệt đã nghe thấy tiếng Thẩm Nguyên vang bên tai.
"Nhanh, bố mày sắp ra rồi."
"Đệt! Mày..."
A Kiệt vừa định nói gì đó thì thấy Thẩm Nguyên liếc mắt ra hiệu về phía Trác Bội Bội.
A Kiệt lập tức ngậm miệng.
Tuy miệng A Kiệt đã im, nhưng Thẩm Nguyên thấy rõ cậu vẫn đang chửi thầm.
"Mày còn chửi à?"
"Tao có chửi đâu!"
Thẩm Nguyên chỉ thẳng mặt A Kiệt: "Mắt mày đang chửi tao đấy! Thôi, không thèm nói chuyện với loại tâm hồn dơ bẩn như mày, tao đi tìm Lê Bảo đây."
Nói rồi, Thẩm Nguyên đẩy mông A Kiệt vào bàn, nghênh ngang đi ra ngoài.
A Kiệt tức giận ngồi chửi rủa tại chỗ.
"Bảo, em định tặng quà cho mẹ anh á? Anh thấy không cần đâu."
Trên đường về nhà, nghe Thẩm Nguyên nói vậy, Lê Tri nghi hoặc hỏi: "Sao thế?"
"Mẹ anh mai đi chơi rồi, cuối tuần sau mới về."
"Hả?” Lê Tri ngớ người, nhưng rồi cũng chấp nhận sự thật này.
"Vậy để bác về rồi em tặng cũng được."
"Ôi, đúng là Lê Bảo của anh, thật dịu dàng, anh cảm động muốn khóc luôn."
Lời vừa dứt, Thẩm Nguyên đã kêu đau một tiếng.
Lê Tri không nương tay đá vào bắp chân cậu một cái.
Cô nàng hung đữ cảnh cáo: "Còn giở trò nữa thì đừng hòng!”
Đừng hòng cái gì, Thẩm Nguyên đương nhiên biết.
Vì để được nắm tay Lê Bảo, Thẩm Nguyên lập tức ngoan ngoãn, im thin thít trên suốt quãng đường còn lại.
Thấy Thẩm Nguyên ngoan ngoãn hẳn, khóe môi Lê Tri cong lên, lộ ra vẻ đắc ý.
Hừ, còn không phải chịu thua chị đây à!
Khi cả hai bước vào khu dân cư, tay Thẩm Nguyên tự nhiên quấn lấy tay Lê Tri.
Bàn tay ấm áp áp vào nhau, những ngón tay quen thuộc tìm kiếm khoảng trống, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đan chặt vào nhau.
Lê Tri không từ chối, ngược lại còn nhẹ nhàng cọ ngón tay vào đốt ngón tay Thẩm Nguyên.
Bàn tay hai người lặng lẽ nắm chặt dưới ánh đèn mờ ảo, như thể tất cả sự thân mật bị kìm nén ban ngày, đều được giải phóng và khẳng định trên con đường nhỏ về nhà, trong cái ôm im lặng này.
Bước đi trong khu dân cư, Thẩm Nguyên lên tiếng: "Hôm nay em về sớm nhé."
"Ừm?"
Nghe ra sự nghi hoặc trong giọng Lê Tri, Thẩm Nguyên vội giải thích: "Mẹ anh không nói mấy giờ bay, anh sợ bà ấy bay chuyến đêm, ngủ sớm thì lỡ mất."
Lê Tri gật đầu: "Ừm, vậy em về sớm."
Thẩm Nguyên nghe Lê Tri đồng ý thì thở phào nhẹ nhõm, bờ vai căng thẳng cũng thả lỏng, như trút được gánh nặng trong lòng.
Hai người tiếp tục nắm tay nhau, bước đi trên con đường nhỏ lấp lánh ánh đèn, chậm rãi tiến đến chân tòa nhà.
Khi bước ra khỏi thang máy, hai người lại ngầm tách tay ra.
Trước khi chia tay, Lê Tri đứng ở cửa, quay đầu nói nhỏ với Thẩm Nguyên: "À, bảo với bác là quà em mua chưa đến kịp, mấy hôm nữa em bù sau nhé, nhưng gửi lời chúc mừng sinh nhật trước giúp em nha."
"Sao em không tự đến?"
Lê Tri nhíu mũi: "Em đến nhà anh là lại không nhịn được mà sờ Miêu Miêu, mà có mấy phút để sờ thôi, vẫn là đợi chủ nhật đi. Chủ nhật em được nghỉ em đến sờ."
"Với lại, không mang quà gì, vẫn hơi ngại."
“Thôi được, tùy em. Lát anh bảo.”
Lê Tri nhẹ nhàng gật đầu, rồi mở cửa vào nhà.
Thẩm Nguyên vừa vào nhà, dưới ánh đèn sáng trưng trong phòng khách, bà Trương Vũ Yến đang cúi người, bận rộn với chiếc vali đang mở toang.
Bà vừa gấp quần áo và đồ dùng cá nhân, bên cạnh còn để mấy lọ nhỏ xinh xắn.
"Mẹ, mẹ vẫn đang dọn dẹp ạ? Mai mấy giờ bay ạ?" Thẩm Nguyên vừa quan sát mẹ vừa hỏi.
Bà Trương Vũ Yến không ngẩng đầu lên, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng có chút thúc giục: "Đang vội đây. À, thằng nhóc về vừa khéo, giúp mẹ xem nên mang bộ nào thì đẹp."