Giấu kín tâm tình ấy, Lê Tri lên khán đài, tìm một chỗ dễ thấy ngồi xuống.
Tiếng thông báo kiểm tra thiết bị phát thanh vang vọng bên đường chạy nhựa plastic.
Thẩm Nguyên thi đấu nội dung 3000 mét, nằm trong tổ thứ nhất, đang cùng nhóm học sinh tiến về đường chạy.
Một tân binh lớp 10 có chút lo lắng, lên tiếng: "Học trưởng, các anh từng chạy 3000 mét chưa ạ?"
"Chưa, lần đầu," một nam sinh lớp 12 đáp.
"Không chạy nổi có bị quê không?”
Nghe vậy, cả nhóm cười ồ.
Một học sinh năng khiếu thể thao vỗ vai cậu nhóc lớp 10:
"Ngại gì chứ, em đứng được ở đây đã là hơn người rồi! Cứ cố gắng chạy hết sức đi, dù em có về cuối cùng, anh tin mọi người vẫn sẽ cổ vũ em."
Cậu nhóc lớp 10 nghe vậy, mặt rạng rỡ hẳn lên.
Tiếng súng lệnh vang lên, trên đường chạy 3000 mét, vài bóng người nhanh chóng bứt tốc.
Thẩm Nguyên không vội dẫn đầu mà chọn vị trí phía sau.
Dù sao cậu không có nhiều kinh nghiệm chạy 3000 mét, không biết phân bổ sức lực thế nào nên quyết định bám theo phía sau học sinh năng khiếu thể thao.
Thẩm Nguyên nhanh chóng chạy ngang qua khán đài lớp 15, bên tai vang lên những tiếng cổ vũ.
Ánh mắt Thẩm Nguyên chợt dừng lại trên một bóng hình quen thuộc.
Nhìn Lê Tri hơi hếch cằm, Thẩm Nguyên mỉm cười.
3000 mét, 7 vòng rưỡi.
Thẩm Nguyên nhanh chóng chạy được 3 vòng rưỡi.
Khi cậu một lần nữa chạy ngang qua khán đài lớp 15, bước chân vẫn vững vàng, duy trì khoảng cách khoảng hai mét với học sinh năng khiếu thể thao.
Thấy Thẩm Nguyên vẫn giữ vị trí thứ hai, đám đông lớp 15 bắt đầu xôn xao bàn tán.
"Ghê! Lão Nguyên bá đấy!"
A Kiệt nhìn Thẩm Nguyên vẫn còn vẻ mặt thoải mái, không khỏi ngạc nhiên.
Tôn Hiển Thánh lắc đầu nói: "Mấy đứa mà đá cầu lông với Lão Nguyên trong giờ thể dục là biết, thằng đấy trâu bò lắm, ba bốn đứa mình thay nhau đánh nó mới thấy thấm."
Khi vòng chạy bước sang vòng thứ 5, cậu tân binh lớp 10 đã đỏ mặt, thở dốc nặng nhọc như kéo bễ.
Lúc này, học sinh năng khiếu thể thao đã vượt lên trước cậu.
Vừa qua vòng, học sinh năng khiếu thể thao nhanh chóng nói vọng lại: "Cố lên!"
Cậu nhóc lớp 10 chưa kịp phản ứng thì nghe tiếng cổ vũ thứ hai.
Chưa kịp nói gì thì đã thấy Thẩm Nguyên và học sinh năng khiếu thể thao lao vút về phía trước.
Vòng thứ 6 rưỡi.
Lần nữa chạy ngang qua khán đài, Thẩm Nguyên không thấy bóng dáng Lê Tri đâu.
"Chắc là đi vệ sinh rồi."
Thẩm Nguyên nghĩ thầm, vẫn tiếp tục bám theo sau lưng học sinh năng khiếu thể thao.
Chạy đường dài khiến Thẩm Nguyên bắt đầu thấm mệt.
Nhưng dường như cậu vẫn chưa đến giới hạn.
"Kỹ năng của Thống Tử vẫn đỉnh thật!"
Thẩm Nguyên nghĩ đến Thống Tử đã lâu không lên tiếng, có lẽ lần trước rút ký ức của Lê Tri khiến nó hơi đuối sức.
"Thống Tử ca mau khỏe lại nha! Kỹ năng anh cho dùng ngon quá!"
Thẩm Nguyên vừa nghĩ thì thấy học sinh năng khiếu thể thao phía trước bắt đầu tăng tốc.
Ngay lập tức, Thẩm Nguyên cũng tăng tốc theo.
Liếc thấy bóng Thẩm Nguyên, học sinh năng khiếu thể thao buột miệng "vãi" rồi bắt đầu dốc toàn lực.
Thẩm Nguyên cũng đồng thời tăng tốc.
Dù học sinh năng khiếu thể thao có rèn luyện ngày qua ngày, nhưng tiếc thay, Thẩm Nguyên có hack.
Học sinh năng khiếu thể thao nghiến răng dốc sức tăng tốc trong 100 mét cuối cùng, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
Thẩm Nguyên vừa định huy động cơ bắp toàn thân đuổi theo thì bất chợt liếc thấy Lê Tri đang đứng ở vạch đích, tóc rối bị gió thổi tung.
Ngọn lửa nhiệt huyết bùng nổ trong lồng ngực chàng trai.
Bước chân vốn đã trùng xuống bỗng trở nên nhẹ bằng, cậu như được tiêm một liều doping, lực đạp mạnh đến nỗi hạt nhựa plastic văng tưng tóe.
Học sinh năng khiếu thể thao chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập bên tai.
Kinh ngạc ngoái đầu lại, cậu thấy mồ hôi trên thái dương Thẩm Nguyên lấp lánh như kim cương vỡ, cổ nổi gân xanh.
Tư thế bứt tốc của hai chàng trai như muốn xé toạc không khí.
"Tít ——"
Tiếng chuông của đồng hồ bấm giờ điện tử xé tan sự ồn ào náo nhiệt.
Thẩm Nguyên loạng choạng lao qua vạch đích, mũi giày của học sinh năng khiếu thể thao chỉ cách vạch trắng nửa gang tay.
Thấy Thẩm Nguyên cán đích trước, lớp 15 bùng nổ tiếng reo hò nhiệt liệt.
Thẩm Nguyên loạng choạng chạy thêm một đoạn rồi dừng lại.
"Ghê, ông bạn, cậu..."
Học sinh năng khiếu thể thao thở hổn hến, chưa kịp nói gì thì thấy một nữ sinh đứng trước mặt Thẩm Nguyên.
"Cậu..."
Cô mím môi cố gắng bình tĩnh, rụt rè đưa chai nước, lời nói bị nhấn chìm trong tiếng reo hò cổ vũ Thẩm Nguyên.
"Thẩm Nguyên! Thẩm Nguyên!"
"Lê Bảo, cứu tớ!"
Nhìn Thẩm Nguyên lúng túng, Lê Tri nở nụ cười rạng rỡ.
Còn học sinh năng khiếu thể thao, lộ vẻ cô đơn.
Má nó...
Trên khán đài, chiếc điện thoại chụp ảnh của Hà Chi Ngọc vừa kịp ghi lại khoảnh khắc Thẩm Nguyên vượt qua vạch đích, ánh mắt hướng về Lê Tri ——
Giống như thiên thạch xuyên qua tầng khí quyển, cuối cùng tìm thấy vùng biển muốn đáp xuống.
Trong khu vực nghỉ ngơi phía sau, lớp 15 chiếm một góc nhỏ, ghép những chiếc bàn lại thành một chiếc bàn tạm thời.
Thấy Thẩm Nguyên được dìu về, lớp trưởng Từ Tử Quỳnh lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
"Chuyện gì thế này?"
"Thẩm Nguyên nhất tổ 3000 mét nhất danh!" Trần Minh Vũ nhanh chóng giải thích.
Nghe vậy, lớp trưởng vội bịt miệng: "Giỏi vậy á?"
“Thả ra thả ra, cho tớ nghỉ ngơi chútÍ” Thẩm Nguyên giãy giụa nói.
Nghe vậy, A Kiệt và những người khác đỡ Thẩm Nguyên xuống.
Thẩm Nguyên nhanh chóng tìm một chiếc ghế ngồi xuống nghỉ ngơi: "Nước đâu?"
A Kiệt định đi lấy thì thấy một bàn tay đưa tới trước mặt Thẩm Nguyên: "Này."
Thấy Lê Tri trước mặt Thẩm Nguyên, A Kiệt lặng lẽ nháy mắt với mấy chiến hữu, cả bọn nhanh chóng rời đi một cách ý tứ.
Lê Tri đặt chai nước suối khoáng lên bàn, kéo ghế ngồi cạnh Thẩm Nguyên.
Hương đào trên người thiếu nữ hòa lẫn với mùi mồ hôi sau vận động của chàng trai trong không khí nóng bức.
Trên đường chạy phía xa vang lên tiếng súng báo hiệu xuất phát của tổ thứ hai nội dung 3000 mét nam.
Cô gõ ngón tay lên mặt bàn, nhìn mái tóc rối ướt đẫm mồ hôi của Thẩm Nguyên dính trên cổ áo.
Cô gái hiếm khi chủ động khen ngợi: "Giỏi lắm, cú bứt tốc cuối cùng ấn tượng thật đấy."
Thẩm Nguyên vặn nắp chai uống từng ngựm nước, yết hầu nhấp nhồ, nước rò ri theo cẰm trượt xuống.
Đột nhiên, chiếc ghế dưới mông Thẩm Nguyên phát ra tiếng cọt kẹt chói tai, cả người cậu nghiêng sang trái ba mươi độ.
"Ái ui, vừa rồi xoay người như lúc đánh cầu vợt làm đau cổ rồi."
Đôi mắt Lê Tri nhìn cái đầu xù xì đang thăm dò dựa về phía vai mình, những sợi tóc bốc hơi nóng phả vào tai cô.
Khi thái dương Thẩm Nguyên sắp chạm vào lớp vải đồng phục, cậu chợt thấy Lê Tri cầm một tờ giấy trắng đặt lên vai.
Thấy vậy, Thẩm Nguyên hiểu ra, Lê Tri đây là ngầm cho phép.
Thấy Lê Tri như vậy, Thẩm Nguyên ngược lại hơi căng thẳng.
Cơ thể chàng trai căng như dây cung, đường cong cổ run nhẹ vì cố gắng giữ lực.
Từng đốt sống lưng trượt dần xuống ghế, rồi đột ngột dừng lại khi sắp chạm vào tờ giấy trắng trên vai cô gái, cả người duy trì một sự cân bằng vi diệu.
"Không phải bảo đau eo à?"
Tiếng Lê Tri vang lên bên tai: "Đây là quan tâm bệnh nhân."
Nghe vậy, Thẩm Nguyên cuối cùng cũng nhẹ nhàng tựa đầu lên vai Lê Tri.
Hương đào trên tóc cô gái ập vào mặt, khiến tim Thẩm Nguyên hồi hộp đập.
Thẩm Nguyên liếm môi, giọng khô khốc: "Cậu có biết vì sao tớ chạy nhanh vậy không?"
"Không biết, cảm giác vinh dự tập thể bùng nổ?"
Thẩm Nguyên khẽ cười trong mũi: "Không phải.”
"Vì tớ muốn là người đầu tiên xông tới trước mặt cậu."
Phía sau bức tường cách đó mười lăm mét, Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội bịt chặt miệng nhau, cả hai kìm nén đến vai run rẩy.
Bên cạnh hai người, lớp trưởng, lớp phó học tập và ủy viên gần như dính sát vào nhau, mặt đối mặt.
Có phải tôi đang ăn cơm tró không vậy?
Nhiệm vụ: 1w/1w_ ( đã hoàn thành )
Ban thưởng: Hung hăng đặt mua ( đã hoàn thành )