“Các ngươi!II” Tiếng rống đầy bi phẫn của Chu Thiếu Kiệt vang vọng trên sân tập.
Những ngày tập lái xe trôi qua nhanh chóng giữa bóng cây nhãn rợp mát và tiếng động cơ vù vù.
Thẩm Nguyên và Lê Tri vẫn giữ vững được sự thuần thục và khả năng lĩnh hội đáng ghen tị mà Chu Thiếu Kiệt luôn thầm ước ao.
Mỗi lần lùi chuồng chính xác, mỗi lần đỗ xe song song trơn tru đều nhận được ánh mắt tán thưởng của huấn luyện viên, trong khi Chu Thiếu Kiệt chỉ biết vò đầu bứt tai kêu rên.
Dương Trạch và Trần Minh Vũ tập trung tuyệt đối, Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội cười khúc khích, cùng với sự kiên trì của A Kiệt – “ông hoàng tắt máy”, tất cả hòa quyện thành bản hòa tấu mùa hè quen thuộc trên sân tập.
Hôm nay, buổi tập lái xe kết thúc sớm hơn mọi khi một chút.
Ánh nắng trưa mang theo sự ấm áp lười biếng, kéo dài bóng dáng Thẩm Nguyên và Lê Tri sóng vai trên con đường trong khu dân cư.
Bóng cây vẫn bao phủ, lọc bớt phần lớn cái nóng, chỉ để lại những đốm sáng lốm đốm nhảy nhót trên mặt đường nhựa.
Trong không khí tràn ngập mùi hương tươi mát đặc trưng của cỏ cây bốc hơi dưới ánh nắng, cùng với sự tĩnh lặng của buổi chiều nghỉ ngơi.
Hai người nắm chặt tay nhau, bước đi chậm rãi, tận hưởng khoảnh khắc thư thái này.
Sự tập trưng và ồn ào náo nhiệt trên sân tập dường như đã bị bỏ lại phía sau, nhịp chân lúc này toát lên vẻ thư thái của sự trở về nhà.
“Hôm nay em lái nhuần nhuyễn hơn hẳn.”
Lê Tri nghiêng đầu nói với Thẩm Nguyên: “Em cảm giác bây giờ đi thi sát hạch là có thể qua bài thi số 2 rồi!”
“Vậy thì cuối cùng cũng không cần nghe A Kiệt kêu gào cái xe nát nữa.” Thẩm Nguyên cảm khái.
Lê Tri nghĩ đến cảnh tượng trên sân tập, không nhịn được cong mày cười, nụ cười nhỏ trong ánh nắng càng thêm rạng rỡ.
“Không nghe thấy hắn kêu rên, biết đâu lại thấy hơi lạ?”
Trong giọng nói trêu đùa của cô gái, có sự quen thuộc với những ồn ào thường nhật và một chút luyến tiếc.
Trong lúc nói chuyện, tòa nhà đã ở ngay trước mắt.
“Keng!”
Cửa thang máy mở ra ở tầng 19A.
Vừa đẩy cửa nhà, không khí mát mẻ hòa quyện với mùi hương quen thuộc ùa vào.
Thẩm Nguyên đẩy cửa phòng.
Đón chào họ vẫn là hai bóng hình vẫy đuôi mừng rỡ.
“Meo ~”
Nháo Nháo nhẹ nhàng nhảy xuống bệ cửa sổ, bước những bước nhỏ thanh lịch, chủ động đến bên chân Lê Tri, dùng cái đầu xù lông cọ cọ vào ống quần cô.
Lê Tri cười xoay người, ngón tay thuần thục gãi cằm Nháo Nháo, khiến nó phát ra những tiếng gừ gừ thỏa mãn.
Cô ngẩng đầu nhìn lên bệ cửa sổ, dịu dàng nói với Tam Canh vẫn ngồi ngay ngắn: “Tam Canh, chúng ta về rồi.”
Tam Canh vẫy vẫy cái đuôi nhọn, coi như đáp lại, ánh mắt dừng lại trên người họ một lát, rồi lại chuyên chú ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Hơi lạnh từ máy điều hòa xua tan đi chút nóng bức cuối cùng, hai người có chút mệt mỏi ngồi xuống bên giường.
Lê Tri thuận thế ngả người ra sau, vùi vào chiếc gối mềm mại, thở dài nhẹ nhõm, nhắm mắt lại cảm nhận khoảnh khắc thư giãn này.
Thẩm Nguyên thì tựa vào đầu giường, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc xõa tưng của cô.
Ánh nắng ngoài cửa sổ vừa vặn, xuyên qua lớp kính ấm áp chiếu vào, trong phòng một mảnh tĩnh mịch, chỉ có tiếng gừ khe khẽ của Nháo Nháo và tiếng ve kêu mơ hồ ngoài cửa sổ.
Đúng lúc này, một tiếng chuông điện thoại di động thanh thúy phá vỡ sự yên tĩnh, là điện thoại của Lê Tri.
Lê Tri khẽ động đậy mí mắt, cầm lấy điện thoại.
“Alo?” Cô nhấc máy, giọng nói mang theo chút lười biếng sau khi vừa mới thả lỏng.
“Chào bạn, có phải Lê Tri không ạ?” Đầu dây bên kia là một giọng nam.
“Ừ, tôi là Lê Tri.”
“Tôi là nhân viên bưu điện. Xin hỏi bây giờ bạn có ở nhà không? Thư thông báo trúng tuyển của bạn đã đến, cần bạn tự mình đến ký nhận. Mang theo chứng minh thư nhé!”
Đôi mắt Lê Tri mở to ngay lập tức, vẻ lười biếng vừa rồi biến mất không còn, thay vào đó là ánh sáng lấp lánh. “A! Vâng vâng! Tôi ở nhà!” Cô lập tức ngồi bật dậy, giọng nói mang theo sự vui sướng không thể kìm nén.
“Tôi xuống ngay đây! Ở cổng Đông khu dân cư đúng không ạ?”
"Đúng vậy!"
Lê Tri cúp điện thoại, chộp lấy cánh tay Thẩm Nguyên: “Thẩm Nguyên! Thẩm Nguyên! Thư thông báo đến rồi! Chiết Đại! Ở trạm bưu điện!”
Thẩm Nguyên nhìn vẻ vui mừng của cô, đáy mắt cũng tràn đầy ý cười, đang chuẩn bị trêu chọc cô vài câu ——
Điện thoại của anh cũng vang lên ngay sau đó.
Thẩm Nguyên cúi đầu nhìn, cũng là một số lạ ở địa phương.
Anh nhíu mày nhìn Lê Trị, ra hiệu cô im lặng, rồi nhấc máy: “Alo?”
“Chào bạn, có phải Thẩm Nguyên không ạ?” Đầu dây bên kia là giọng nam tương tự.
“Đúng, tôi là Thẩm Nguyên.”
“Chào bạn, tôi là nhân viên bưu điện. Xin hỏi bây giờ bạn có ở nhà không? Thư thông báo trúng tuyển của bạn đã đến, cần bạn tự mình đến ký nhận.”
Khóe miệng Thẩm Nguyên càng lúc càng cong lên, không đợi đối phương nói xong đã cười đáp: “Biết rồi, tôi đến lấy ngay đây, mang theo chứng minh thư đúng không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Tốt, cảm ơn.”
Điện thoại tắt máy.
Trong phòng im lặng trong một giây, rồi lập tức bị niềm vui sướng lớn lao lấp đầy.
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri đang cầm điện thoại, nụ cười trên mặt hai người rạng rỡ như được sao chép.
“Đi thôi?” Thẩm Nguyên đưa tay về phía Lê Tri, giọng nói không giấu được sự hăng hái.
“Đi nhận thư thông báo trúng tuyển của chúng ta.”
“Ừ!” Lê Tri gật đầu mạnh mẽ, đặt tay vào lòng bàn tay ấm áp của anh.
Hai người nhìn nhau cười, mọi mệt mỏi đều tan biến bởi lá thư thông báo sắp cầm trên tay.
Họ nắm tay nhau, bước chân nhẹ nhàng hướng ra cổng, chuẩn bị đón nhận lá thư tượng trưng cho một khởi đầu mới.
Nhanh chóng mang theo chứng minh thư, Lê Tri và Thẩm Nguyên xuống dưới lầu bằng thang máy.
Mặt kính sáng bóng phản chiếu hình ảnh hai bàn tay đan xen chặt chẽ, cùng với nụ cười phấn khích giống nhau trên khuôn mặt.
Thang máy dừng lại êm ái.
Lê Tri không nhịn được lay lay cánh tay Thẩm Nguyên: “Cuối cùng cũng đến!”
“Ừ,” Thẩm Nguyên đáp, cúi đầu nhìn cô, đáy mắt tràn đầy sự dịu dàng và mong chờ.
Cửa thang máy mở ra ở tầng một.
Ánh nắng chiều rực rỡ tràn vào sảnh, mang theo hơi ấm dễ chịu.
Cây xanh trong khu dân cư rợp bóng mát, tiếng ve kêu vẫn rộn rã.
Hai người không hề dừng lại, nắm tay nhau bước nhanh qua sảnh mát mẻ, đẩy cánh cửa kính của tòa nhà.
Hơi nóng mang theo hương vị mùa hè ập vào mặt, nhưng giờ phút này cái nóng đó dường như cũng trở thành chất xúc tác cho niềm vui.
Ở cổng Đông khu dân cư, Thẩm Nguyên và Lê Tri nhanh chóng nhìn thấy nhân viên bưu điện.
Một chiếc xe xích lô điện màu xanh lá cây của bưu điện dừng dưới bóng cây.
Người nhân viên bưu điện mặc đồng phục đang đứng cạnh xe, tay cầm hai chiếc túi chuyển phát nhanh màu đỏ bắt mắt, phía trên in huy hiệu trường đại học và chữ mạ vàng.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá nhãn, hắt những đốm sáng lốm đốm lên mặt đường nhựa, và cả lên hai chiếc túi chuyển phát nhanh chứa đựng vô vàn sự chờ đợi.