Không khí căng thắng đến mức tưởng chừng có thể vắt ra nước.
Thẩm Nguyên đón nhận ánh mắt rạng rỡ của Lê Tri. Sự pha trộn giữa mong đợi và lo lắng trong đáy mắt cô tựa như hòn đá cuội ném xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lan tỏa trong lòng hắn, đồng thời xoa dịu đi chút gợn sóng nhỏ bé cuối cùng còn sót lại.
Ánh mắt hắn liếc nhanh qua những bóng lưng căng thẳng của các bậc phụ huynh phía sau, rồi lại dừng trên gương mặt Lê Tri.
Khóe miệng chàng trai chậm rãi cong lên thành một nụ cười mỏng manh, nhưng vô cùng kiên định.
Trong sự nín thở chăm chú của mọi người, Thẩm Nguyên khẽ gật đầu.
"Được."
Thanh âm trầm thấp rơi vào căn phòng tĩnh lặng, vang vọng rõ ràng như tiếng ngọc châu rơi trên bàn.
Chữ "được" ấy, là đáp ứng lời thỉnh cầu của Lê Tri, là đáp lại sự mong đợi trong mắt nàng, là lời tuyên bố cho tương lai chung của cả hai.
Năm ngón tay từ từ siết chặt.
Sau đó, dưới sáu cặp mắt nóng rực dõi theo, Thẩm Nguyên đưa tay...
Không hề do dự, không chút chần chừ.
Hắn nâng quyển sách đang che đậy "tuyên án vận mệnh" lên một cách trang trọng.
Trang sách cọ xát vào màn hình, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ.
Ánh sáng trắng lạnh từ màn hình, theo chuyển động của quyển sách, từng chút một hé lộ thành tích của Thẩm Nguyên.
Ánh mắt nín thở xuyên qua vầng sáng, vội vã tìm kiếm tung tích những con số, trái tim đập mạnh vào lồng ngực, tạo nên những tiếng vọng trầm muộn.
Điều đầu tiên đập vào mắt là dòng chữ ở cuối phiếu điểm, vị trí nổi bật nhất— —
Tổng điểm: 6......
Quyển sách chỉ mới dịch chuyển khoảng một phần ba, con số "6" vô cùng quan trọng ở hàng đầu tiên như ánh bình minh buổi sớm, không chút che giấu phơi bày giữa không trung.
Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình hắt lên con số "6" rõ mồn một ấy, tựa như chiếc đinh hải thần châm, neo chặt những tâm tư đang cuồng loạn trong nháy mắt.
Động tác của Thẩm Nguyên không hề dừng lại, ngón tay vững vàng đè lên mép sách, tiếp tục di chuyển xuống với tốc độ kiên định và chậm rãi.
Trong đôi mắt sâu thắm của hắn phản chiếu con số "6” đang nhảy nhót, khóe miệng vẫn giữ nụ cười kiên định, lặng lẽ tuyên cáo sự mở ra của một chương mới.
Ngay khi ngón tay Thẩm Nguyên vững vàng đè lên mép sách, chuẩn bị tiếp tục di chuyển xuống với tốc độ kiên định và chậm rãi, công bố toàn cảnh tổng điểm——
"Khoan đã!"
Dương Dĩ Thủy giơ điện thoại di động lên, tay khua khoắng, màn hình hơi nghiêng về phía mặt Thẩm Nguyên, cố gắng thu được khu vực phía trên màn hình.
Trong giọng nói cô mang theo chút vội vã và tò mò, phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt: "Thẩm Nguyên! Khoan đã! Tổng điểm từ từ đã! Xem phía trên kìa! Điểm từng môn thế nào?! Ngữ văn? Toán học? Tiếng Anh? Khoa học tự nhiên?!"
Câu hỏi đồn dập của cô tựa như hòn đá ném xuống mặt hồ, lập tức khuấy động những gợn sóng trong bầu không khí căng cứng của thư phòng.
Ánh mắt của mọi người, bao gồm Lê Tri đang nín thở chờ đợi và bốn vị phụ huynh, đều vô thức rời khỏi con số "6" cô độc, tập trung vào nửa trên của màn hình.
Nơi đó, có lẽ đang trưng bày những mảnh ghép quan trọng cấu thành tổng điểm này.
Động tác của Thẩm Nguyên khựng lại đôi chút vì sự ngắt lời đột ngột của Dương Dĩ Thủy.
Ngón tay đang dịch chuyển quyển sách của hắn lơ lửng giữa không trung, ánh mắt sâu thẳm nhanh chóng lướt qua khu vực phía trên màn hình.
Dường như chỉ cân nhắc trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia hiểu rõ lướt qua đáy mắt hắn, lập tức thuận theo đề nghị này.
Hắn không vội công bố tổng điểm, mà giữ quyển sách ở vị trí chỉ lộ ra con số "6", không dịch chuyển xuống nữa.
Đầu ngón tay hắn hơi nhấc lên, dịch chuyển quyển sách che chắn lên một khoảng lớn hơn, chính xác phơi bày hoàn toàn khu vực hiển thị thành tích cụ thể của từng môn học.
Ánh sáng trắng lạnh rõ ràng chiếu rọi bốn hàng số liệu vô cùng quan trọng:
Ngữ văn: 125 điểm
Toán học: 132 điểm
Tiếng Anh: 148 điểm
Khoa học tự nhiên: 28... điểm
Hô——!
Gần như cùng lúc với khi bốn hàng số này nhảy vào tầm mắt, bầu không khí ngột ngạt bấy lâu như tìm được chỗ vỡ đê, mấy tiếng thở dài kéo dài và thoải mái đồng thời vang lên trong căn phòng nhỏ.
Từ Thiền, người đang nắm chặt thành ghế của Lê Tri, đột nhiên buông tay ra, tay bà khẽ run rẩy, trên mặt bà thoáng hiện lên niềm vui sướng và sự xúc động khó tả:
"Tốt... Thật tốt! Điểm này... Ổn, ổn rồi!"
Ba môn điểm cao này, cùng với điểm số khoa học tự nhiên hé lộ một nửa, đã định ra khúc nhạc dạo thành công cho kỳ thi đại học của Thẩm Nguyên.
Trương Vũ Yến và Lão Thẩm thậm chí còn nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự vui mừng tột độ trong mắt đối phương.
Trương Vũ Yến tay ôm ngực, thở phào một hơi thật dài, dường như muốn trút bỏ tất cả những căng thẳng đã dồn nén trước đó, trên mặt là vẻ vui sướng như trút được gánh nặng.
Lão Thẩm thì vỗ mạnh vào lưng Thẩm Nguyên.
Ngay cả Lão Lê, người luôn nghiêm nghị, giờ phút này cũng không kìm được mà thả lỏng khóe miệng đang căng cứng, lông mày giãn ra.
Sự nỗ lực của Thẩm Nguyên ông đều biết, nhưng khi thành tích điểm cao cứng rắn này thực sự bày ra trước mắt, sự xem xét kỹ lưỡng cố hữu cuối cùng cũng hóa thành sự hài lòng thực chất.
"125+132+148... Riêng ba môn này đã 405 rồi?!"
Dương Dĩ Thủy, người đang cầm điện thoại di động, phản ứng nhanh nhất, cô thấp giọng kêu lên, trong giọng nói tràn đầy sự kinh ngạc, hơi thở vừa nãy còn ngưng trệ giờ phút này đã thông thuận, trên mặt là sự hưng phấn và kiêu hãnh không hề che giấu.
“Nhìn nhìn nhìn nhìn, Thẩm Nguyên! Lúc đó còn kêu ca với tôi hảlf”
Lê Tri ngồi bên cạnh Thẩm Nguyên, khi nhìn thấy ba con số chói lọi kia, khóe môi mím chặt bấy lâu cuối cùng cũng không kìm được mà giương lên, vẽ nên một đường cong tươi tắn và kiêu hãnh.
Sự lo lắng trong đáy mắt nàng bị sự vui sướng tột độ thay thế, dường như còn vui hơn cả khi chính nàng được điểm cao.
Bờ vai căng cứng của thiếu nữ hoàn toàn thả lỏng, nắm đấm vô thức siết chặt cũng lặng lẽ buông ra.
Áp lực nặng nề khiến người ta khó thở bao phủ trong thư phòng, bởi vì thành tích điểm cao vững chắc của ba môn này mà đột nhiên tan biến, trong không khí tràn ngập sự nhẹ nhàng, vui mừng và ấm áp tràn đầy hy vọng.
Trên mặt Thẩm Nguyên cũng lộ ra một nụ cười thoải mái, hắn hít sâu một hơi, ngón tay lại một lần nữa đặt lên quyển sách nhỏ đang che đậy thông tin mấu chốt, chuẩn bị hé lộ toàn cảnh thành tích cuối cùng.
Khoa học tự nhiên: 281 điểm
Tổng điểm: 686 điểm
"686!!"
Dương Dĩ Thùy là người đầu tiên hô lên, trong giọng nói tràn đầy kinh hỉ và kích động, cô hưng phấn vung tay xuống cánh tay, màn hình rung lắc dữ dội.
"Ôn ổn! Đến lúc đó tôi đi hỏi thử, điểm này vào Chiết Đại chắc chăn ổn rồi!”