Nàng cẩn thận thu nhặt những kỷ niệm ấy vào một chiếc lọ thủy tỉnh trong suốt, biến nó thành bình ký ức đặc biệt dành riêng cho mùa hè này.
Thẩm Nguyên không rời tay chiếc máy ảnh, ống kính như nối dài tâm ý, tham lam đuổi theo bóng hình linh hoạt nhảy nhót trên nền xanh biếc bao la.
Anh ghi lại khoảnh khắc nàng xoay người, khuôn mặt nghiêng đầy tập trung, hàng mi dài rũ xuống, một sợi tóc tinh nghịch trượt xuống gò má.
Anh chụp lại nụ cười kinh ngạc rạng rỡ khi nàng tìm thấy vỏ sò xinh đẹp, còn chói lóa hơn cả ánh mặt trời.
Anh dừng lại khoảnh khắc nàng nhấc váy, rón rén bước xuống vùng nước nông, để những con sóng nhỏ vỗ về mắt cá chân, vẻ hồn nhiên ấy thật mới lạ.
Khi Lê Tri nổi hứng chơi đùa, cô nghịch ngợm đá tung bọt nước, những giọt nước trong veo dưới nắng mặt trời khúc xạ thành cầu vồng, vương lên váy áo và bắp chân cô. Thẩm Nguyên nhanh tay bấm máy, lưu giữ lại nụ cười khúc khích của nàng khi bị anh chọc ghẹo.
Biển xanh, trời xanh, cát trắng, tất cả đều trở thành tấm toan tự nhiên của nàng. Và mỗi bức ảnh dưới ống kính của Thẩm Nguyên đều là báu vật vô giá trong lòng anh. Có những lúc chẳng muốn ra ngoài, cả hai lại nằm dài trước cửa sổ khách sạn, trò chuyện vu vơ đủ thứ chuyện, từ những kỷ niệm thời thơ ấu đến những ước mơ mơ hồ về cuộc sống đại học.
Hoàng hôn dát vàng, khi mặt trời thu lại vẻ chói chang ban ngày, chầm chậm lặn xuống mặt biển, cả thế giới chìm trong một sắc màu ma mị tuyệt đẹp.
Bầu trời rực rỡ như gấm vóc thêu, chuyển từ vàng óng, cam hồng sang tím đậm, xanh điện, tầng tầng lớp lớp, chói lọi đến tận cùng.
Mặt biển bừng sáng, tựa dung nham đang chảy, lấp lánh vô vàn mảnh vụn vàng, trải dài đến tận chân họ.
“Thẩm Nguyên, mau lên!”
Tiếng Lê Tri bị gió biển cuốn đi thật xa.
Cả hai cùng bước xuống vùng nước cạn ấm áp dư vị của ánh chiều tà.
Lê Tri cố tình dùng sức đạp nước, tạo nên những màn nước lấp lánh ánh sáng, rồi cười vang chạy trốn, tránh né đòn trả đũa của Thẩm Nguyên.
Bọt nước bắn tung tóe, ướt đẫm y phục, nhưng vẫn không thể dập tắt niềm vui thuần khiết ấy.
Những giọt nước trong veo khúc xạ ánh hoàng hôn cuối ngày, nhảy nhót quanh họ, như thể cả hai đang được bao phủ trong một vầng hào quang vàng mơ ảo.
Trên bờ cát, hai hàng dấu chân đuổi bắt in sâu rồi lại nhạt dần, kéo dài về phía xa, rồi bị thủy triều êm ái kiên nhẫn xóa nhòa.
Chơi mệt, họ lại ngồi sóng vai trên bãi cát khô ráo, lặng yên ngắm nhìn vầng thái dương đỏ rực chìm dần vào lòng biển, chỉ còn lại ánh tà huy tráng lệ rực cháy trên đường chân trời và mặt nước.
Thẩm Nguyên vòng tay ôm lấy nàng, để nàng thoải mái tựa vào lồng ngực anh.
Chóp mũi anh vương vấn mùi hương đặc biệt của nàng, hòa quyện giữa kem chống nắng và gió biển.
Gió biển trở nên mát rượi, mang theo hơi ấm đễ chịu mơn man hai gò má.
Anh sẽ thì thầm vào tai nàng, trong khoảnh khắc dường như tách biệt khỏi thế giới, kể về những ước mơ về tương lai.
Mường tượng về những con đường rợp bóng cây trong khuôn viên trường đại học, về những buổi cuối tuần cùng nhau cắm cúi trong thư viện, thậm chí là về một tương lai xa hơn, một góc nhỏ thuộc về riêng họ, thuộc về họ và chú mèo Kitty.
Giọng anh trầm ấm và dịu dàng, hơi thở nóng hổi phả vào tai nàng, khiến nàng nhột nhạt.
“Nhột quá…”
Lê Tri rụt cổ lại khi Thẩm Nguyên cố ý thổi hơi vào tai, hờn dỗi né tránh, gương mặt đã ửng hồng dưới ánh chiều tà.
Nhưng sự né tránh ấy giống như một lời mời gọi e ấp, nàng cuối cùng vẫn sẽ nhẹ nhàng tựa đầu vào hõm vai hoặc lồng ngực anh.
Thân thể thiếu nữ luôn vô thức xích lại gần hơn.
Thẩm Nguyên cảm nhận được sự đáp lại thầm lặng của nàng, vòng tay ôm chặt lấy cô, trao lên đỉnh đầu nàng một nụ hôn dịu dàng.
Tiếng nhịp tim của cả hai hòa vào tiếng sóng biển rì rào, tạo thành bản nhạc riêng tư độc nhất vô nhị giữa đất trời.
Vệt sáng cuối cùng cũng biến mất sau đường chân trời, màu xanh điện thăm thăm bắt đầu thống trị bầu trời và đại dương, điểm xuyết vài vì sao lấp lánh.
Những khoảnh khắc tản mát trong ngày dài và bóng đêm dịu dàng ấy, giống như những tiếng cười vui họ để lại trên bờ cát, khắc sâu rõ nét, tràn đầy hormone thanh xuân và sự ngọt ngào của tình bạn thuở thanh mai trúc mã.
Nhưng dù tươi đẹp đến đâu, những dấu ấn ấy cuối cùng cũng sẽ bị thủy triều mỏi mệt cuốn trôi, chỉ còn lại hình dáng mơ hồ và hơi ấm trong lòng.
Đó chính là bức tranh chân thực nhất về những ngày cuối hè.
Mỗi khoảnh khắc đều vô cùng quý giá, mỗi khoảnh khắc cũng đều lặng lẽ trôi tuột qua kẽ tay.
Dấu chân in sâu trên cát là hình ảnh cụ thể của tuổi trẻ, còn thủy triều cuốn đi là ẩn dụ cho thời gian không thể đảo ngược.
Những tiếng cười, những cuộc đuổi bắt, những cái tựa đầu, những lời thì thầm, như những hạt cát mịn lấp đầy bãi biển mùa hè này, nhưng lại vô tình, theo nhịp sóng biển, âm thầm tan biến.
Để lại cho chương cuối của những ngày hè đặc biệt ấy, một lớp khung vàng vĩnh hằng ấm áp và lãng mạn.
Ánh nắng ngoài cửa sổ trở nên gay gắt hơn, báo hiệu những ngày hè tàn.
Chuyến du lịch ven biển đã kết thúc, chiếc vali lại một lần nữa được mở ra trên tấm thảm trong phòng Thẩm Nguyên, báo hiệu điểm khởi đầu tiếp theo đang đến gần – ngày khai giảng.
Thẩm Nguyên và Lê Tri ngồi sóng vai trên thảm, xung quanh chất đầy đủ thứ đồ đạc.
Giấy báo trúng tuyển, chứng minh thư và các loại giấy tờ quan trọng được cẩn thận cất trong một tập tài liệu, đặt ở vị trí dễ thấy nhất.
Lê Tri đang gấp gọn mấy bộ quần áo mới mà dì Dương Thủy tặng, cẩn thận bỏ vào một góc vali. Những bộ trang phục mang theo ký ức về năm nhất ấy, là hành trang đầu tiên mà cô muốn mang đến ngôi trường mới.
“Cái đèn bàn này có mang không? Nghe nói ký túc xá giường tầng có bàn học bên dưới.” Thẩm Nguyên cầm một chiếc đèn bàn kiểu dáng đơn giản, cân nhắc.
Lê Tri chưa kịp trả lời thì từ chiếc ghế sofa bên cạnh đã vọng lại một giọng nói lười biếng, pha chút khó chịu:
“Tchi ”
Cả hai cùng quay lại nhìn, chỉ thấy Dương Dĩ Thủy đang ngồi ngả ngốn trên ghế sofa, tay bưng một bát nhỏ nho đã rửa sạch, thong thả đưa từng quả vào miệng, ăn rất ngon lành.
Cô bắt chéo chân, khẽ lắc lư đôi dép lê.
“Tôi nói hai người này.” Dương Dĩ Thủy nuốt xuống quả nho, ngón tay chỉ vào đống đồ lỉnh kỉnh trên mặt đất.