Trong không gian chỉ còn lại hơi thở nóng rực, hỗn loạn quấn lấy nhau, mang theo vị ngọt ngào đặc trưng nơi răng môi thiếu nữ và mùi hương sạch sẽ quen thuộc trên người hắn, dệt thành một tấm lưới kín không kẽ hở, cùng hai trái tìm đang đập rộn ràng chìm sâu vào biển cả thuộc về riêng họ.
Rời môi, cả hai đều thở dốc.
Dưới ánh đèn vàng ấm, mắt hai người vẫn dính chặt lấy nhau, như còn chìm đắm trong sự dịu dàng vừa rồi.
Thẩm Nguyên khẽ chạm trán mình vào trán Lê Tri, chóp mũi cọ nhẹ chóp mũi xinh xắn của nàng, nhìn gò má ửng hồng của mỹ nhân, trái tim trong lồng ngực vẫn còn xao xuyến, dư vị ngọt ngào kéo dài.
Lê Tri khẽ rung động hàng mi dài.
Gương mặt trắng nõn của thiếu nữ tựa như được tô điểm bằng loại son phấn hảo hạng, còn kiều điễm hơn cả hoa trà mới nở.
Nàng hơi mím môi, ngực vẫn còn phập phồng vì nụ hôn sâu vừa rồi, trong đôi mắt trong veo thoáng nét ngượng ngùng sau sự mê ly, nhưng vẫn cố chấp không rời mắt, dũng cảm nhìn lại hắn.
Sự ấm áp lặng lẽ trôi giữa hai người, hơn vạn lời nói.
Vài giây sau, chút hơi nước trong đáy mắt Lê Tri mới tan ra, hóa thành ánh sáng vụn mềm mại.
Nàng khẽ hít hít cái mũi nhỏ nhắn, bỗng bật cười khúc khích, mang theo chút hoài niệm và dịu dàng: “Này, Thẩm Nguyên……”
Giọng nàng mềm hơn bình thường, pha chút khàn đặc sau nụ hôn.
“Ừ?”
Thẩm Nguyên khẽ đáp trong cổ họng, bàn tay vô thức vuốt ve chậm rãi nơi thắt lưng nàng, mắt vẫn trầm tĩnh khóa chặt biểu cảm sinh động của nàng.
Lê Tri dường như nhớ ra điều gì đó thú vị, khóe môi cong lên càng sâu, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên tia tinh nghịch:
“Anh còn nhớ hồi lớp mười hai vừa khai giảng, chỗ ngồi của mình không?”
Thẩm Nguyên nhướng mày: “Đương nhiên nhớ.”
Lê Tri hơi ngả người ra sau một chút, kéo ra khoảng cách chưa đến một nắm tay, nhưng bàn tay đang nắm lấy tay anh và ánh mắt giằng co không hề buông lỏng.
Nàng dùng bàn tay còn lại, ngón tay hư hư gõ lên ngực anh, bắt chước cảnh tượng lúc đó, trong giọng nói mang theo chút đắc ý của năm nào và sự hờn dỗi ngọt ngào khi nhớ lại:
“Hồi đó vừa khai giảng, chỗ ngồi còn chưa xếp xong, em học trong lớp mình quen hết cả rồi, người khác cơ bản cũng biết.”
Lê Tri liếc mắt, ánh mắt dưới ánh đèn mờ nhạt lóe lên tia giảo hoạt, ngón tay nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn trên ngực anh:
“Vậy mà anh, Thẩm Nguyên đồng học!“
Nàng cố ý kéo dài âm cuối, khẽ hừ một tiếng, vừa hờn vừa giận:
“Hà Chi Ngọc còn đang định ngồi cạnh em đó, anh thì hay rồi, nhảy bổ vào một phát, cái cặp “bịch” quăng lên bàn, hùng hồn tuyên bố… Ờ, chỗ này tầm nhìn tốt, nhìn rõ bảng đen! Thứ hai từ dưới đếm lên, nhìn rõ bảng đen!”
Giọng thiếu nữ pha chút trách móc trong trẻo, nhưng gò má lại lặng lẽ ửng lên sắc hồng:
“Anh nói xem, hồi đó có phải anh cố ý không?”
Thẩm Nguyên cúi xuống nhìn sự giảo hoạt trong đáy mắt và vành tai ửng đỏ của nàng, yết hầu lặng lẽ khẽ động, như thể đang hồi tưởng lại khung cảnh lúc đó.
Ý cười trong mắt anh càng sâu, mang theo sự thấu hiểu và chút tinh nghịch:
“Vậy à,”
Chàng trai siết chặt vòng eo nàng, cúi xuống bên tai nàng nói bằng giọng trầm ấm: “Anh cố ý… Còn em thì sao?”
Ánh mắt anh khóa chặt đôi mắt xinh đẹp đang mở to của nàng, giọng nói mang theo vẻ đường hoàng: “Thời đó, em có từ chối đâu.”
“Thẩm Nguyên!!!”
Như thể bí mật nhỏ trong lòng bị vạch trần, mặt Lê Tri “oanh” một tiếng đỏ bừng, còn rực rỡ hơn cả ráng chiều.
Đôi mắt trong veo của thiếu nữ xấu hổ nhìn anh trừng trừng: “Đừng có nói bậy! Tại… tại em da mặt dày quá thôi! Anh… anh sao lại da mặt dày thế hả hả hả!”
Giọng nàng mang theo sự bực bội mềm mại, gần như muốn vùi mặt vào ngực anh.
Nhìn nụ cười đắc ý trên mặt Thẩm Nguyên, Lê Tri bỗng như nghĩ ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, đôi mắt xinh đẹp híp lại nguy hiểm, như con hồ ly nhỏ phát hiện sơ hở của con mồi.
“Khoan đãi”
Ngón tay nhỏ bé của nàng giữ lấy cằm Thẩm Nguyên, khiến anh phải nhìn thẳng vào mắt mình dò xét.
“Vậy sau đó thì sao? Sau này đổi chỗ, sao thầy Chu vẫn xếp anh ngồi cạnh em? Khai mau ——”
Giọng thiếu nữ hơi lên cao ở cuối câu, mang theo sự nghi ngờ và hờn dỗi chất vấn: “Có phải anh lén lút giở trò gì không? Hối lộ thầy Chu? Hay là thông đồng với thầy rồi?”
Nàng càng nghĩ càng thấy có khả năng, cái mũi nhỏ khẽ nhăn lại: “Em đã bảo rồi! Sao có thể lần nào vận may cũng tốt thế được!”
Thẩm Nguyên ngớ người, nhìn ánh sáng tỉnh ranh lấp lánh trong mắt Lê Tri và vẻ mặt chăm chú kiểm chứng của nàng.
Đầu tiên là một tia kinh ngạc thoáng qua trong mắt anh, ngay lập tức sự kinh ngạc đó biến thành nụ cười bất đắc dĩ.
Thẩm Nguyên thở dài một tiếng đầy vô tội lại mang chút ấm ức: “Oan cho anh quá Lê Bảo!”
Đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đầy ý cười chân thành, nhìn vào mắt Lê Tri, nói từng chữ từng chữ, vô cùng rõ ràng: “Chuyện này thật sự không có!”
Anh dừng một chút, vòng tay ôm chặt eo nàng hơn, thân thể hơi nghiêng về phía trước, chóp mũi gần như chạm vào nàng.
Giọng anh hạ thấp, như lời thủ thi của tình nhân, lại mang theo sự chắc chắn:
“Sau này anh được ngồi cạnh em… Hoàn toàn là vì hai ta có duyên phận!”
Lời Thẩm Nguyên vừa dứt, không khí trong phòng dường như ngọt ngào hơn mấy phần.
Chút nghi vấn giả vờ trong đáy mắt Lê Tri hoàn toàn tan biến thành nụ cười ngọt ngào như mật ong, chóp mũi xinh xắn cọ nhẹ vào anh, khẽ nói: “Xạo ke! Duyên phận gì chứ, em thấy là da mặt anh dày như tường thành ấy!”
“A? Vậy sao em còn muốn nhốt anh trong cái tường thành này?” Thẩm Nguyên cố ý siết chặt vòng tay, cằm cọ nhẹ lên đỉnh đầu nàng, tiếng cười nhẹ mang theo sự rung động.
Gò má Lê Tri chưa hết đỏ ửng, lại thêm một tầng, giả vờ muốn đẩy anh ra: “Ai vô lại! Rõ ràng là anh...”
“Đúng đúng đúng, là anh,” Thẩm Nguyên cướp lời, cười tinh quái.
“Là anh, cái bức tường này sống chết muốn ở nhà Lê Bảo của chúng ta.”
Hai người cười đùa, rúc vào nhau.
“Thẩm Nguyên,” Lê Tri bỗng lại lên tiếng, giọng nhẹ nhàng, mang theo ánh sáng nhạt của hồi ức.
“Anh còn nhớ hồi mới khai giảng, buổi sáng anh mang chocolate đến trường dụ dỗ em, còn toàn lôi ra vào giờ tự học nữa chứ.”
Thẩm Nguyên cũng bật cười, mặt mày giãn ra, mang theo sự sáng sủa của chàng trai tinh nghịch: “Đương nhiên nhớ! Thủy tỷ cái mũi còn thính hơn cả chó nghiệp vụ, xông ra một phát, dọa anh hết hồn!”