Lê Tri dụi đầu vào ngực hắn, không nói gì, nhưng cơ thể căng cứng đã thả lỏng, chỉ còn tiếng lãm bẩm nho nhỏ.
Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng thân mật.
Bàn tay Thẩm Nguyên khẽ vuốt lưng Lê Tri, cảm nhận nhịp thở và cơ thể mềm mại của nàng dần bình ổn.
“Vậy... Lê Tri, chúng ta đã thống nhất đi hai người rồi, khi nào xuất phát?”
Hắn ngập ngừng, nói thêm, giọng đầy mong chờ:
“Em muốn đi đâu đầu tiên? Hồ Thiên Đảo? Hay nơi nào khác? Mai lên đường luôn? Hay vài ngày nữa?”
Lê Tri ngẩng mặt lên từ ngực hắn, ánh đèn vàng ấm hắt những tia sáng lấp lánh xuống đáy mắt nàng.
Cô nàng nhíu cái mũi nhỏ nhắn, đầu ngón tay chọc vào giữa mi tâm hắn, kéo dài giọng đầy hờn dỗi: “Gấp gì chứ…” Đột nhiên, nàng ôm lấy mặt hắn, ghì cái đầu đang rục rịch xuống, trán chạm trán, hơi thở quấn quýt: “Cứ tận hưởng những ngày này đã…”
“Sáng ngủ đến khi nào tỉnh thì thôi, chiều nằm ườn trên sofa chơi game, tối cùng nhau xem phim.”
Đôi mắt nàng tràn ngập chờ mong, ngón tay mảnh khảnh chọc chọc Thẩm Nguyên: “Em còn muốn ăn thật nhiều kem nữa! Anh không được từ chối!”
Thẩm Nguyên bắt lấy ngón tay nghịch ngợm của nàng, cúi xuống cắn yêu một cái, khiến nàng khẽ kêu lên.
Hắn cười, lồng ngực hơi rung: “Tuân lệnh, bảo bối. Tất cả nghe theo em.”
Mấy ngày sau đó, Thẩm Nguyên và Lê Tri dính lấy nhau không rời.
Ánh nắng ban mai không còn là kẻ thù bị đồng hồ báo thức xua đuổi, mà dịu dàng len lỏi qua khe cửa, hôn lên đôi uyên ương đang ôm nhau ngủ.
Thẩm Nguyên và Lê Tri ngủ nướng đến tận trưa.
Không có tiếng chuông báo thức chói tai, chỉ có hơi thở ấm áp của nhau và tiếng chim hót lảnh lót ngoài cửa sổ.
Khi tỉnh giấc, hoặc là Lê Tri cuộn tròn như chú mèo con trong ngực hắn, hoặc là vòng tay Thẩm Nguyên ôm nàng thật chặt, cằm đặt lên đỉnh đầu mềm mại của nàng.
Bữa sáng chẳng mấy khi được ăn, vì cả hai đều thức dậy gần 10 giờ.
Còn tại sao lại dậy muộn như vậy thì... đương nhiên là chẳng ai muốn rời giường.
Buổi chiều thuộc về sự lười biếng và ánh nắng.
Hai người hoặc ở thư phòng nhà Lê Tri, hoặc ở phòng Thẩm Nguyên.
Máy chiếu bật lên, phát những bộ phim được lựa chọn kỹ càng.
Lê Tri cầm ly kem, thỏa mãn múc từng thìa nhỏ, vị mát lạnh ngọt ngào tan ra trên đầu lưỡi, thỉnh thoảng bị tình tiết phim chọc cười khúc khích, hoặc căng thẳng nắm chặt vạt áo Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên thì thường để nàng tựa vào lòng, vòng tay ôm vai nàng, vuốt ve tóc nàng, vừa xem phim, vừa cảm nhận từng cử động nhỏ và hơi ấm cơ thể nàng.
Đôi khi, ngắm nhìn khuôn mặt nàng chăm chú xem phim và vệt kem dính nơi khóe miệng, hắn không nhịn được cúi xuống trộm một nụ hôn, đổi lại một cú đấm nhẹ vừa thẹn vừa giận của Lê Tri, nhưng gò má ửng hồng và khóe miệng cong lên của nàng lại tố cáo niềm hạnh phúc ngọt ngào.
Tiếng tay cầm trò chơi va chạm và những tranh luận kịch liệt cũng thường xuyên vang lên.
“Bên trái! Bên trái! Thẩm Nguyên ngốc!” Lê Tri nắm chặt tay cầm, cơ thể vô thức lắc lư theo nhân vật trong màn hình, giọng nói trong trẻo xen lẫn sự vội vã.
“Xí, Lê sư tỷ, rõ ràng là ai đó tay nhanh không bằng não thôi, phải không?” Thẩm Nguyên ngoài miệng phản công, nhưng tay vẫn thao tác thuần thục, những hiệu ứng kỹ năng lóa mắt trên màn hình bật lên, chuẩn xác đỡ cho nàng một đòn chí mạng.
“Hừ! Ai cần anh cứu! Em tự làm được!” Cô nàng ngoài miệng không chịu thua, nhưng cơ thể lại thành thật xích lại gần hắn, chăm chú tham gia vào trận chiến tiếp theo.
Thắng, nàng sẽ đắc ý hất cằm lên, cái đuôi như sắp vểnh lên trời.
Thua, nàng tức giận đấm vào tay Thẩm Nguyên, lên án hắn “không biết di chuyển”.
Những khoảnh khắc kề vai chiến đấu hay cãi nhau ấy đều trở thành những mảnh vỡ màu vàng lấp đầy khoảng thời gian trống trải.
Ban đêm lại bị sự tĩnh mịch và những lời thủ thỉ bao phủ.
Sau một ngày chơi game hoặc xem phim, hai người thường rúc vào nhau, cùng chú mèo ngắm nhìn ánh đèn neon lấp lánh của thành phố từ xa.
Trong bầu không khí thư giãn và thân mật ấy, kế hoạch du lịch mới chính thức được mở ra.
Cô nàng xinh đẹp cầm điện thoại lên, hào hứng lướt xem các bài review.
Dưới ánh đèn vàng ấm, hai cái đầu chụm lại, tiếng thảo luận trầm thấp hòa lẫn tiếng cười khẽ, ngón tay lướt trên màn hình, hình dáng chuyến đi dần hiện rõ trong những cuộc bàn bạc nhẹ nhàng và ngọt ngào.
Về phần vấn đề ngủ ở đâu vào ban đêm, điều đó phụ thuộc vào tâm trạng của Lê Tri.
Dù sao thì bố mẹ hai bên giờ cũng chẳng quản lý chúng nó là mấy, với lại có muốn quản cũng hơi bất lực.
Bởi các bậc phụ huynh còn phải đi làm, đối với đôi tình nhân nhỏ này nếu chúng muốn làm gì đó, họ cũng chẳng khuyên nổi.
Hiện tại nhiều nhất thì Từ Thiền và Trương Vũ Yến hai vị phu nhân sẽ bóng gió nhắc nhở hai người chú ý an toàn, trêu cho cả hai đỏ bừng mặt.
Ban đêm tĩnh mịch và bình yên.
Có khi Lê Tri chơi mệt, dứt khoát ngủ luôn ở phòng Thẩm Nguyên.
Hai người nằm song song trên giường, cơ thể sát gần nhau, có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm và nhịp thở của đối phương, như hai con thú nhỏ dựa vào nhau sưởi ấm.
Ánh đèn đêm vàng ấm tỏa ra một vầng sáng dịu dàng ở góc tường.
Thẩm Nguyên vòng tay qua gáy Lê Tri, để nàng gối lên, tay kia thì hờ hững ôm lấy eo nàng, kéo cả người nàng vào trong vòng tay mình.
Thỉnh thoảng, một nụ hôn vuốt ve an ủi rơi xuống đỉnh đầu hoặc trán nàng, mang theo sự trân trọng và ấm áp.
Cằm Thẩm Nguyên khẽ cọ vào tóc nàng, chóp mũi vương vấn hương thơm nhè nhẹ của nàng, lòng ngập tràn một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Nhưng, cũng chỉ dừng lại ở đó.
Không phải là không có rung động hay khát khao, hormone tuổi trẻ như những đợt sóng ngầm trong đêm tĩnh mịch.
Chỉ là, Thẩm Nguyên ngắm nhìn gương mặt nàng ngủ say trong lòng mình, sự che chở và ý thức trách nhiệm trong lòng anh luôn lấn át tất cả.
Nhiệm vụ “cầu hôn” đột ngột xuất hiện như một tảng đá thử vàng nặng trĩu, không ngừng gõ cửa trái tim anh.
Nó khiến anh ý thức sâu sắc hơn về ý nghĩa của Lê Tri đối với anh – là trân bảo muốn nâng niu che chở cả đời, là người yêu cần dùng nghi thức trang trọng nhất để xác nhận tương lai cùng nhau.
Anh nguyện ý chờ đợi.
Chờ đợi một thời điểm trưởng thành hơn, vững vàng hơn, xứng đáng với nàng hơn.