Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía nơi phát ra âm thanh — khu vực chủ tịch đoàn.
Chủ nhiệm chính giáo, trong bộ âu phục màu đậm chỉnh tề, tay cầm micro, đã tiến lên trước sân khấu.
Trên mặt thầy nở nụ cười trang trọng, mang theo lời chúc phúc, ánh mắt chậm rãi lướt qua những gương mặt thanh xuân đang hướng về phía thầy và hàng ghế phụ huynh đang dõi theo.
“Trong tiết trời đầu hạ tràn đầy hy vọng và sinh khí này, chúng ta tề tựu tại đây, cùng nhau chứng kiến một khoảnh khắc vô cùng ý nghĩa! Lễ trưởng thành cho học sinh lớp mười hai trường Kỳ Dương – xin được phép bắt đầu!”
“Hoa ———”
Tiếng vỗ tay vang đội như mưa rào, trong nháy mắt lan tỏa khắp toàn bộ thao trường!
Trong hàng ngũ học sinh, tiếng reo hò như sấm dậy bùng nổ, mọi người phấn khích vỗ tay.
Tất cả sự căng thẳng và ngại ngùng, vào khoảnh khắc này đều hóa thành bản nhạc hùng tráng tuyên bố sự trưởng thành.
“Phanh! Phanh! Phanh!” Tiếng pháo hoa nổ giòn, những mảnh giấy lấp lánh năm màu như những cánh bướm thức giấc, bất ngờ vút lên bầu trời xanh thẳm, phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ thành vô vàn mảnh vụn vàng, bay lả tả, vương lên đầu, lên vai những cô cậu học trò đang xếp hàng ngay ngắn, cũng vương lên bãi cỏ, tô điểm thêm ánh sáng cho khoảnh khắc chứng kiến sự thay đổi này.
Trên phông nền, dòng chữ lớn màu đỏ tươi “Mười tám tuổi lập chí, giương buồm ra khơi!” nổi bật giữa niềm vui của toàn trường và cơn mưa giấy bay tán loạn, càng thêm rạng rỡ.
Một chiếc đồng hồ vô hình đường như được kích hoạt trong im lặng, dừng lại ở vạch xuất phát của cuộc đua ngàn cánh buồm.
“Chương trình thứ nhất: Toàn thể đứng nghiêm, chào cờ, hát quốc ca!”
Khúc nhạc dạo hùng tráng vang lên.
Bá! Bá! Bá!
Như đã được huấn luyện hàng trăm ngàn lần, tất cả mọi người trên sân tập, dù là học sinh mặc lễ phục, phụ huynh, giáo viên đang xúc động, hay nhân viên nhà trường đang giữ trật tự, đều đồng loạt đứng nghiêm trong giây phút đó.
Những người vừa còn chỉnh trang phục sức, trang điểm, ngay lập tức thay đổi bằng vẻ mặt vô cùng trang trọng.
Vô số ánh mắt trẻ trung hướng về lá cờ đỏ đang từ từ bay lên bên cạnh khán đài.
Lá cờ đỏ thắm trong ánh nắng đầu hạ, mang theo sức mạnh dâng trào, từ từ kéo lên trên cột cờ, chiếu sáng từng gương mặt trẻ trung và đầy tập trung.
Không khí dường như ngưng kết bởi giai điệu trang nghiêm, hùng tráng của quốc ca, chỉ có tiếng gió nhẹ xào xạc trên ngọn cây và nhịp tim trong lồng ngực đang cùng nhau rung động vì khoảnh khắc này.
Tiếng quốc ca trang nghiêm chậm rãi dứt, bầu không khí trang trọng và trầm lắng dường như vẫn còn đọng lại trên không trung, hòa quyện với ánh nắng ban mai.
Nhưng sự phấn khích thuộc về tuổi trẻ trong không khí vẫn chưa tan biến, chỉ là tạm thời được thu lại dưới sự trang trọng của buổi lễ.
Lễ trưởng thành vẫn tiếp tục diễn ra.
Những lời nhắn nhủ tha thiết của lãnh đạo nhà trường như dòng nước ấm tưới mát tâm hồn, lời dặn dò ân cần của đại diện giáo viên chứa đựng đầy kỳ vọng.
Bài chia sẻ của đại diện phụ huynh thì vẽ nên những khả năng vô hạn của tương lai.
Mỗi lời nói đều vang vọng trong tâm trí những cô cậu học trò với dáng lưng thẳng tắp và ánh mắt chuyên chú.
Các bậc phụ huynh liên tục gật đầu, thinh thoảng trao đổi với người bên cạnh một ánh mắt thấu hiểu và vưi mừng. Bàn tay Từ Thiền thậm chí vô thức vuốt nhẹ màn hình điện thoại, sẵn sàng chụp ảnh con gái.
Thầy Lê vẫn ngồi ngay ngắn, nhưng trong đáy mắt đã hòa lẫn thêm nhiều cảm xúc phức tạp, chỉ khi thoáng nhìn về phía bóng dáng thẳng tắp ở đằng xa, thầy mới vô thức siết chặt quai hàm.
“Tiếp theo…” tiếng người dẫn chương trình trong trẻo vang lên, mang theo sự dẫn dắt rõ ràng.
“Mời các bạn học sinh theo từng lớp, dưới sự dẫn dắt của giáo viên chủ nhiệm…”
Giọng nói của người dẫn chương trình hơi dừng lại, đưa tay chỉ về phía sau thao trường, nơi đã được chuẩn bị sẵn và trở thành tâm điểm chú ý của toàn trường.
Ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển hướng.
Một tấm thảm dài màu đỏ tươi từ cuối khu vực nghi lễ, trải dài thẳng tắp về phía trước, tựa như một con đường sinh mệnh đang bừng cháy.
Và ở cuối tấm thảm, sừng sững một chiếc cổng vòm lớn được trang trí tỉ mỉ.
Chủ thể của cổng vòm là những cành lá xanh thẫm quấn quanh, tượng trưng cho sức sống mạnh mẽ và sự kiên cường.
Trên đỉnh cổng vòm, một lá cờ đỏ lớn tung bay phấp phới.
Điểm nhấn nổi bật nhất là biểu tượng treo cao ở chính giữa cổng, hình một chiếc thuyền buồm màu vàng đang giương buồm ra khơi, lấp lánh đưới ánh mặt trời.
Hình cánh buồm của con tàu khéo léo hô ứng với câu thề vang dội trên phông nền: “Mười tám tuổi lập chí, giương buồm ra khơi!”
Toàn bộ cổng vòm vừa trang trọng lại tràn đầy sức sống, như một lối vào bức tranh dẫn đến tương lai.
“— Lần lượt đi qua Cổng Thành Tài! Bước lên con đường thanh xuân tượng trưng cho sự trưởng thành và trách nhiệm này!”
Tiếng nhạc nền sôi động vang lên, đốt cháy bầu không khí của toàn bộ thao trường!
Những lớp học đã xếp thành hàng ngay ngắn, như ngọn lửa được nhóm lên bởi những nốt nhạc, lần lượt, dưới ánh mắt trầm ổn nhưng ẩn chứa sự cổ vũ của giáo viên chủ nhiệm, bước lên tấm thảm đỏ tượng trưng cho tương lai.
Từng đoàn, từng đoàn nối nhau tiến lên.
Thầy Chu đứng ở phía trước đội hình lớp mình, ánh mắt vẫn trầm ổn như ngày thường, nhưng lại có thêm vài phần dịu dàng và trang trọng mà người ta khó nhận ra.
Thầy đẩy gọng kính, ánh mắt sau tròng kính lướt qua những gương mặt trẻ trung trước mắt, từng người đều đã trau chuốt vẻ ngoài, tỏa ra một hào quang khác hẳn ngày thường.
“Giữ vững tinh thần nhé!” Giọng thầy Chu không lớn, nhưng rõ ràng lọt qua tiếng ồn ào, vang vọng trong tai mỗi học sinh.
Thầy hơi dừng lại, ánh mắt lướt qua bóng dáng sóng vai của Thẩm Nguyên và Lê Tri, rồi nhìn về phía cả lớp, khóe miệng dường như khẽ cong lên.
“— Lát nữa khi đi trên thảm đỏ, bước chân phải vững vào.”
Giọng thầy dừng lại, dường như đang cân nhắc từ ngữ, sau đó giọng thầy trở nên thoải mái hơn, mang theo chút ý dẫn dắt.
“... Đến lúc đó ai muốn đi cùng nhau thì cứ sóng vai mà đi. Thanh xuân trên đường, có người đồng hành, rất tốt.”
Lời bổ sung có vẻ tùy tiện nhưng đầy dụng ý của thầy Chu như một hòn sỏi ném xuống mặt hồ yên ả, tạo nên một vòng gợn sóng vi diệu mà vui vẻ trong đội hình.
Đặc biệt là đối với hai người đang đứng cạnh nhau.
Trong lòng Thẩm Nguyên bỗng dưng rung động.
Cậu lập tức nghiêng đầu, ánh mắt ngay lập tức bắt gặp phản ứng của cô gái bên cạnh.
Gần như cùng lúc, Lê Tri cũng như có thần giao cách cảm, ngước mắt nhìn lên.
Bốn mắt lại chạm nhau.
Ngay giữa tiếng nhạc nền ồn ào, náo nhiệt, sau câu đặn dò như lời chúc phúc của thầy chủ nhiệm, khoảnh khắc hai ánh mắt va chạm, một ý nghĩ ngầm hiểu ngọt ngào không hề che giấu mà lan tỏa.