Hắn cố ý dừng lại một chút, mỉm cười nhìn Lê Trị, ánh mắt hai người chạm nhau.
Lê Tri hiểu ý, giơ Nháo Nháo lên, vuốt ve bộ lông của nó, hắng giọng, hạ giọng như tuyên bố một bí mật trọng đại, nhưng đáy mắt lại lấp lánh ánh sáng: "Ba ba mụ mụ cùng đỗ đại học rồi! Đại học Chiết Giang đó!"
Nàng lay lay móng vuốt nhỏ của Nháo Nháo, chiếc nhẫn dưới ánh mặt trời phản chiếu những tia sáng li ti.
"Meo?" Nháo Nháo ngửa đầu, đôi mắt xanh biếc phản chiếu khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của cô gái, dường như cảm nhận được niềm vui sướng nóng bỏng ấy, dụi đầu vào lòng bàn tay nàng.
Tam Canh vẫn đang vùng vẫy trong lòng Thẩm Nguyên, muốn thoát ra.
Lồng ngực Thẩm Nguyên rung lên, tiếng cười trầm thấp hòa lẫn tiếng thở dài mãn nguyện.
Anh vòng tay ôm lấy vai Lê Tri, ôm cả nàng và Nháo Nháo vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu mềm mại của nàng.
Lê Tri nghiêng mặt, má áp vào lồng ngực Thẩm Nguyên, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, khẽ nhắc nhở:
"Thẩm Nguyên, chúng ta có nên báo cho bố mẹ một tiếng không?"
Nghe vậy, Thẩm Nguyên bừng tỉnh khỏi niềm vui sướng tột độ.
Đúng, tin tốt lành này, chắc chắn bố mẹ cũng đang mong chờ.
Anh gật đầu, nới lỏng vòng tay, nhưng tay vẫn nắm chặt mười ngón tay của Lê Tri.
"Ừ, gọi ngay thôi."
Hai người cùng lấy điện thoại di động ra, đầu ngón tay khẽ run vì phấn khích.
Gần như đồng thời, họ tìm thấy số điện thoại quen thuộc nhất, nhấn nút gọi.
Điện thoại kết nối rất nhanh.
Lúc này đang là giờ làm việc buổi chiều, điện thoại reo vài tiếng mới có người nhấc máy. Bối cảnh có chút ồn ào, mơ hồ nghe thấy tiếng máy in và tiếng đồng nghiệp xì xào bàn tán.
"Alo?" Giọng Trương Vũ Yến vang lên, có chút nghi hoặc.
"Thẩm Nguyên, giờ này gọi có chuyện gì không?"
Giọng bà hơi nhanh, rõ ràng đang bận.
Thẩm Nguyên không giấu được nụ cười trên mặt, giọng nói đầy kích động: "Mẹ ơi, con nhận được điện thoại báo trúng tuyển của Đại học Chiết Giang rồi! Con đỗ rồi!"
Đầu dây bên kia im bặt.
Một giây sau, một tiếng thét kinh ngạc, vui sướng và khó tin vang lên: "Thật... á?! Trúng tuyển?! Đại học Chiết Giang?"
Trong điện thoại truyền đến tiếng ghế xê dịch và tiếng vật gì đó rơi xuống đất, sau đó là tiếng Trương Vũ Yến huyên náo với đồng nghiệp xung quanh: "Trúng tuyển rồi! Con trai tôi! Đại học Chiết Giang! Trúng tuyển rồi!!"
Gần như cùng lúc, Lê Tri gọi cho Từ Thiền.
Bên Từ Thiền có vẻ yên tĩnh hơn, chỉ có tiếng gõ bàn phím khe khẽ.
"Alo, Biết Biết?" Giọng Từ Thiền dịu dàng nhưng có chút bình tĩnh vì bị gián đoạn công việc.
"Sao thế con gái? Giờ này gọi cho mẹ có chuyện gì không?" Bà vô thức cho rằng con gái tập lái xe xong hoặc có việc gì muốn bàn.
Lê Tri cười nhẹ, giọng nói trong trẻo: "Mẹ ơi, con báo cho mẹ một tin vui đây!"
Cô nhìn Thẩm Nguyên đang phấn khích không kém, nói tiếp: "Con vừa nhận được điện thoại báo trúng tuyển của Đại học Chiết Giang, con đỗ rồi!"
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng hít nhẹ và một khoảng im lặng ngắn ngủi.
Một lát sau, giọng Từ Thiền bắt đầu run run: "Tuyệt vời! Tuyệt vời quá con gái ơi! Mẹ biết ngay mà!"
Từ Thiền kích động đến nói năng có chút lộn xộn: "Mẹ gọi cho bố con ngay đây!"
Lê Tri vội vàng đáp: "Mẹ đừng vội, để con tự nói với bố! Con gọi cho bố sau ạ!"
Thẩm Nguyên và Lê Tri nghe thấy tiếng mẹ của mình kích động và vui sướng đến thất thố ở đầu dây bên kia, nhìn nhau, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.
Thẩm Nguyên cũng tranh thủ lúc Trương Vũ Yến đang kích động thông báo tin vưi cho đồng nghiệp, lớn tiếng niÓi:
"Mẹ ơi, con gọi cho bố con báo luôn nhé!"
"Được được được, con đi nói đi! Mà Lê Tri đâu?" Trương Vũ Yến vội hỏi.
"Đương nhiên là cô ấy cũng đỗ rồi! Hai đứa con học cùng một ngành!"
Một bên, Lê Tri cúp máy với Từ Thiền, nhanh chóng bấm số của Lão Lê.
Điện thoại vừa kết nối, sau vài tiếng chuông, giọng Lão Lê trầm ổn nhưng ẩn chứa một chút lo lắng khó nhận ra truyền đến: "Alo? Biết Biết à?”
"Bố ơi!" Giọng Lê Tri mang theo niềm vui sướng lớn lao, âm cuối không tự giác cao lên: "Con báo cho bố một tin vui đây! Bên phòng tuyển sinh Đại học Chiết Giang vừa gọi điện cho con!"
Cô dừng lại một chút, rõ ràng đọc ra kết quả khiến người ta phấn chấn: "Con đỗ Đại học Chiết Giang rồi! Trúng tuyển rồi!"
Đầu dây bên kia im lặng một lát, Lão Lê cố gắng kìm nén nhưng vẫn để lộ sự kích động trong giọng nói: "Con gái bố điểm cao thế kia, phải thế chứ!"
Lê Tri nghe bố hiếm khi khen ngợi trực tiếp, mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.
Cô chưa kịp mở miệng, Lão Lê đã chuyển chủ đề một cách tự nhiên, giọng điệu mang theo một sự đò hỏi như đã biết trước: "Ừm... Thế... Thẩm Nguyên đâu? Nó đâu?”
Nghe Lão Lê nói vậy, Lê Tri lập tức hiểu ra sự quan tâm có chút khó chịu của bố.
Khóe miệng cô càng tươi hơn, giọng nói tràn đầy sự đương nhiên và một chút tự hào: "Bố đoán xem?"
Cô không úp mở, lập tức công bố đáp án: "Anh ấy cũng trúng tuyển rồi! Lại còn cùng một ngành nữa! Chúng con cùng đăng ký ngành máy tính! Anh ấy cũng vừa nhận được điện thoại! Sau này hai đứa con vẫn là bạn học cùng ngành ở đại học đó!"
Giọng thiếu nữ thanh thúy, như tiếng ngọc trai rơi trên mâm ngọc, rõ ràng truyền tải niềm vui sướng khi cả hai cùng bước vào một giai đoạn mới và niềm tin vào tương lai.
Đầu dây bên kia lại im lặng một hồi.
Lão Lê dường như đang tiêu hóa tin tức tốt có chút phức tạp này.
Ông có thể tưởng tượng ra vẻ mặt rạng rỡ của con gái lúc này.
Một lát sau, một tiếng hừ nhẹ vui vẻ vang lên từ ống nghe:
"Hừ... Coi như thằng nhóc đó không chịu thua kém."
Bóng đêm dần buông xuống, sự ồn ào náo nhiệt tan đi.
Trong phòng Thẩm Nguyên, điều hòa thổi nhẹ làm lay động rèm cửa.
Lê Tri mặc bộ đồ ở nhà mềm mại, thoang thoảng hương thơm sau khi tắm, nằm nghiêng trên giường Thẩm Nguyên, mái tóc dài xõa trên gối.
Hai con mèo nằm trên bệ cửa sổ, vô cùng thoải mái.
Thẩm Nguyên nửa tựa vào đầu giường, một tay gối sau đầu, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của Lê Tri xõa bên chân anh, đầu ngón tay quấn lấy những sợi tóc mềm mại.
Trong phòng, ánh đèn vàng dịu bao phủ hai người.
Bên ngoài căn phòng đã trở lại yên tĩnh, báo hiệu những náo nhiệt ban ngày đã kết thúc.
Khoảnh khắc yên tĩnh này là thời gian duy nhất thuộc về họ, để cùng nhau tận hưởng dư vị trong lòng.
"Lê Bảo." Giọng Thẩm Nguyên trầm thấp vang lên trong tĩnh lặng, mang theo một chút lười biếng và ý cười.
"Em thấy không?"
Lê Tri ngước mắt nhìn anh, nghỉ hoặc "ừm” một tiếng, ra hiệu anh nói tiếp.