Không khí trong đám đông bỗng chốc náo nhiệt hắn lên.
Chu Thiếu Kiệt: "Quá chuẩn! Cái đoạn cô ấy đi giày cao gót giẫm trên sân khấu ấy, tim tớ hẫng cả một nhịp! Đúng là nữ hoàng giá lâm!"
Hà Chi Ngọc: "Tán thành, tớ cũng thấy bản này đỉnh nhất!"
Trác Bội Bội: "Ừm, bản mở màn phô diễn hết khí chất của Tri Tri. Với cả hai người trong video dính nhau tự nhiên dã man, mở đầu đã chất lừ!"
Dương Trạch: "Chuẩn."
Trần Minh Vũ: "Mở màn hai người +1!"
Thẩm Nguyên: "OK, vậy tớ đăng."
Thẩm Nguyên lướt qua một loạt bình luận đồng ý, ngón tay mở ứng dụng Douyin.
Cậu chọn đoạn video được Lệ Trì gắn hiệu ứng, gõ một dòng chữ vào phần mô tả:
"Thanh xuân trên đường, có bạn đồng hành."
Đầu ngón tay ấn nhẹ nút đăng.
Vài giây sau, giao diện Douyin hiện thông báo "Đăng thành công".
Thẩm Nguyên chụp màn hình bài đăng, gửi riêng cho Lệ Trì, đồng thời cũng gửi vào nhóm chat nhỏ.
Thẩm Nguyên: "Video chất lượng cao Lệ lão sư chọn đã lên sóng. Chờ đón đội quân bình luận khen ngợi thôi."
Lệ Tri: "【Mèo con gật đầu.jpg】"
Lệ Trì: "Chắc chắn rồi."
Thiếu niên mỉm cười mở thanh thông báo, quả nhiên thấy cửa sổ chat nhấp nháy cả chục dấu chấm đỏ.
Bình luận hot đầu tiên dưới video đã được đẩy lên:
Thủy Thủy hôm nay mặc gì: "Ủa, sao tui thấy giống tân lang tân nương với phù rể phù dâu vậy ta?"......
Sáng sớm hôm sau, dư âm hưng phấn của buổi lễ trưởng thành vẫn còn vương vấn trong lớp học.
Chu Thiếu Kiệt "phanh" một tiếng xông vào cửa lớp, mặt mũi tràn đầy vẻ bi phẫn.
Cậu xác định mục tiêu, sấn sổ mấy bước đến cạnh bàn Thẩm Nguyên, đập bàn một cái khiến chiếc bút vừa đặt xuống cũng nảy lên.
"Mọi người có ai hiểu cho tui không!" A Kiệt gào to đến mức cả lớp phải ngoái nhìn.
"Cái bình luận của Thủy tỷ thấy chưa? Cái gì mà tân lang tân nương phù rể phù dâu? Hóa ra Chu Thiếu Kiệt tui đẹp trai ngời ngời, cuối cùng lại thành phù rể cho hai người hả?!"
Cậu làm quá ôm ngực, chỉ tay vào Thẩm Nguyên, diễn tả vẻ đau lòng xé lòng.
"Có hợp lý không hả? Hôm qua tui khí phách ngút trời, lấn át cả trường! Kết quả trong video của cậu, tui trực tiếp thành cái phông nền cho buổi diễn tập hôn lễ của hai người! Lại còn là vị trí phù rể nữa chứ!”
Bạn học xung quanh bị màn tố cáo lố lăng của A Kiệt chọc cười ồ lên.
Thẩm Nguyên chậm rãi ngước mắt, nhìn bộ dạng đấm ngực dậm chân của A Kiệt: "Vậy cậu đi tìm Thủy tỷ mà nói."
A Kiệt bị nửa câu của Thẩm Nguyên nghẹn đến trợn mắt.
Một lát sau, biểu cảm khoa trương trên mặt cậu bỗng như bị ấn nút tạm dừng, từ từ thu lại.
Tiếng cười xung quanh cũng đần nhỏ bớt, tò mò nhìn A Kiệt đột nhiên trầm mặc.
A Kiệt hít một hơi thật sâu, hiếm khi thu hồi vẻ cà lơ phất phơ trên mặt.
Ánh mắt cậu chăm chú nhìn Thẩm Nguyên.
"Thẩm Nguyên."
"Hử?" Thẩm Nguyên cũng hơi bất ngờ vì sự nghiêm túc đột ngột của cậu, nhướng mày.
Ánh mắt Chu Thiếu Kiệt chậm rãi lướt giữa Thẩm Nguyên và Lệ Trị, cuối cùng lại dừng trên mặt Thẩm Nguyên, gần từng chữ:
"Nói nghiêm túc. Nếu là......"
Cậu dừng lại một chút, dường như đang cân nhắc từ ngữ, sau đó kiên định lạ thường nói:
"Nếu thật sự có một ngày như vậy...... cậu với Lệ Thiếu kết hôn, nhớ gọi tớ làm phù rể!"
"— Phải gọi tớ đấy! Không gọi là tớ giận đấy!"
Vừa dứt lời, trong phòng học im lặng tuyệt đối trong một khoảnh khắc.
Ngay lập tức, tiếng cười còn lớn hơn cả thủy triều bùng nổ!
"Ồ ——!!!"
"Ha ha ha ha A Kiệt có chí khí!"
"Không thành vấn đề A Kiệt, phù rể trừ cậu ra còn ai vào đây!"
Ầ ⁄ ^ l - ^ x ~. ⁄ , T^ Ảnh năng xuyên qua cửa sổ, ấm áp rơi trên khuôn mặt rạng rỡ của các thiếu niên.
Thẩm Nguyên nhìn Chu Thiếu Kiệt trước mắt đang vô cùng nghiêm túc, trong mắt dần tràn ra một mảnh ý cười ấm áp.
Cậu không nói gì, chỉ giơ nắm đấm ra, chạm mạnh vào nắm đấm của A Kiệt trên không trung.
"Được được được, giữ lại cho cậu là được chứ gì!"
Đây là lời ước định long trọng nhất liên quan đến tương lai, thuộc về các thiếu niên.
Có lẽ giờ phút này mang vẻ trêu đùa của tuổi trẻ, nhưng phần chân thành và trân trọng trong đó lại vô cùng chân thực.
Ngay khi bầu không khí giữa Thẩm Nguyên và Chu Thiếu Kiệt đang hòa hợp vui vẻ, một ánh mắt lạnh lẽo dán chặt lên hai người.
Là Lệ Tri.
Thiếu nữ không biết từ lúc nào đã nghiêng người sang, vẻ ửng hồng trên gương mặt xinh đẹp đã biến mất, đôi mắt trong veo giờ phút này lại hơi nheo lại, khóe mắt như phiến dao băng sắc bén, chuẩn xác lướt qua Thẩm Nguyên và Chu Thiếu Kiệt.
Trong mắt cô viết rõ ràng lời cảnh cáo "hai người bớt bớt lại cho tôi nhờ".
Cần như đồng thời — —
Thẩm Nguyên và Chu Thiếu Kiệt, vừa mới còn là hai anh em tốt chạm tay nhau, lập tức rụt cổ lại một cách ăn ý.
Thẩm Nguyên làm như không có chuyện gì ngoảnh mặt đi chỗ khác, đầu ngón tay vô thức xoa xoa chóp mũi.
Chu Thiếu Kiệt thì nhanh chóng thu hồi biểu cảm vừa rồi, giả vờ ho khan hai tiếng, như thể bỗng nhiên nảy sinh hứng thú nghiên cứu sâu sắc trần nhà.
Động tác của hai người chỉnh tề như một, cứ như đã được huấn luyện.
Lệ Tri khẽ hừ một tiếng, sự xấu hổ dâng lên vì chủ đề phù rể trong đám cưới cuối cùng hóa thành một vòng ngọt ngào mà ngay cả chính cô cũng không nhận ra.
Thiếu nữ thu hồi ánh mắt sắc bén, trở lại ngồi thẳng, đầu ngón tay lật giở sách bài tập, phát ra tiếng soạt soạt thanh thúy, lực đạo mạnh hơn bình thường mấy phần.
Dư âm của tiếng cười ngắn ngủi trong phòng học từ từ lắng xuống.......
Ánh nắng lặng lẽ nghiêng đi, khắc xuống những vệt sáng nghiêng hơn trên bàn học chất đầy sách vở và bài thi.
Những chương nhạc vui tươi của lễ trưởng thành còn chưa tan hết ở hành lang thì đã bị một tiết tấu trầm ngưng và kiên định hơn bao trùm.
Con số đếm ngược màu đỏ tươi trên góc trên bên phải bảng đen, trong vô thức đã giảm từ ba chữ số xưống còn mấy điểm kinh tâm động phách.
Tiếng cười trên hành lang dần im bặt, sự hưng phấn được thay thế bằng một nguồn sức mạnh khác.
Tiếng ngòi bút sột soạt trên trang giấy liên tiếp vang lên, dần dần nối thành một làn sóng âm trầm thấp nhưng mạnh mẽ.
Những "bức tường sách" bên cạnh bàn học dường như lại cao thêm một chút, trong không khí tràn ngập hương vị căng thẳng và lo âu.
Có người gục bàn viết nhanh, có người lật qua lật lại trang sách rồi lẩm bẩm những câu sai trong cuốn vở ghi chép, có người nhìn chằm chằm vào bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, tranh thủ thả lỏng đầu óc, hít thở sâu để tích lũy sức mạnh.
Vẻ rạng rỡ của buổi lễ trưởng thành lắng đọng lại, rèn luyện thành ánh mắt chuyên chú hơn với một chút lo âu.
Thanh xuân trên đường có bạn đồng hành cố nhiên tốt đẹp, nhưng giờ khắc này, cây cầu độc mộc mang tên "thi đại học" trước mắt càng cần mỗi người họ ngưng thần, vững vàng từng bước một tiến về phía trước.
Ồn ào náo động rút đi, chỉ còn lại tiếng lật giở trang sách, giống như vô số cánh bướm đang vỗ cánh muốn bay, vận sức chờ phát động.