Ảnh chụp trên thẻ căn cước có vẻ hơi nghiêm túc, những dòng chữ in trên giấy báo dự thi rõ ràng mà lạnh lẽo.
Chúng nằm im lìm ở đó, tấm giấy thông hành cho cuộc chiến này.
Thẩm Nguyên không thừa động tác.
Hai tay hắn đặt tự nhiên trên mặt bàn, không chạm vào bất cứ đồ dùng học tập nào.
Trong phòng học, một sự im lặng chờ đợi bao trùm.
Thẩm Nguyên cũng như những gương mặt trẻ trung xung quanh, tự điều chỉnh về tư thế sẵn sàng, nín thở chờ đợi hiệu lệnh khai chiến.
Hình ảnh buổi tối tự học hôm qua chợt hiện lên trong đầu——
Lão Chu đi đi lại lại trước bục giảng, thần sắc có phần thoải mái hơn ngày thường.
Nhưng sau khi nhấn mạnh kỷ luật phòng thi, ông chợt ngập ngừng, như muốn dặn dò thêm điều gì, cuối cùng hạ giọng, mang theo ý tứ “đừng có mà nói ra ngoài”.
“Vào phòng thi thật, phải biết vận dụng linh hoạt!”
Khóe miệng Thẩm Nguyên khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ.
Lão Chu, người thường xuyên nhắc đến quy tắc thi cử, đến phút cuối lại dặn dò chân thật nhất là “phải biết vận dụng linh hoạt”.
Sự “thực dụng” bất ngờ được giải tỏa trước kỳ thi khiến Thẩm Nguyên cảm thấy ấm áp và buồn cười.
Trong khoảnh khắc——
Tiếng chuông điện quen thuộc, to rõ vang lên không báo trước, xé tan sự tĩnh lặng của phòng thi!
Âm thanh “Đinh Linh Linh Linh— —” mang ý nghĩa tuyên chiến, như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, ngay lập tức khuấy động những gợn sóng trong lòng mỗi thí sinh.
Giám thị giật mình, lập tức đứng dậy, cầm một túi hồ sơ giấy da trâu nặng trĩu, giơ cao cho toàn bộ thí sinh nhìn thấy.
Động tác của thầy trầm ổn mà thuần thục, dùng tay xé niêm phong giấy một cách cẩn thận, phát ra tiếng “xoẹt” rất nhỏ.
Túi đựng đề thi bật mở.
Tiếp theo, thầy giáo lấy ra một tập giấy dày cộp.
Thầy đi dọc theo hành lang, lần lượt phát những tờ giấy thi trắng tinh đến tay từng học sinh.
Từng tờ giấy thi được thầy giám thị trao đi chính xác đến từng ngóc ngách của phòng học, và đến cả chỗ của Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên vững vàng nhận lấy tờ giấy.
Không vội vàng, hắn chỉ nhìn xuống, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay.
Ngay sau đó, bóng dáng thầy giáo với tập đề thi nặng trĩu đã đi tới bên cạnh hắn.
Tờ đề thi Ngữ văn trắng tỉnh được đặt nhẹ nhàng lên bàn.
Ánh mắt trầm tĩnh của Thẩm Nguyên rơi vào tờ đề thi trải rộng——đó không chỉ là chiến trường quyết định vận mệnh, mà còn là cầu nối dẫn đến lời hứa giữa hắn và Lê Tri.
Khác với những bài kiểm tra thông thường, giờ phút này hắn xem xét đề thi với sự trang trọng đặc biệt.
Ngón tay thon dài lặng lẽ vuốt ve những con chữ in trên đầu trang, đầu ngón tay chậm rãi di chuyển theo hình dáng con chữ, như chạm vào một tương lai đầy trọng trách.
Hắn đọc kỹ từng chữ, từng dấu chấm câu, nắm bắt những ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong câu chữ.
Ánh mắt dừng lại trên khoảng trống của phần chép thơ cổ, cổ họng khẽ động, lặp đi lặp lại xác nhận những câu chữ đã khắc sâu vào tâm trí.
Từng chương đề thi được ánh mắt hắn lướt qua nhiều lần, sự mạch lạc giữa các chữ dần hiện ra trong đầu.
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu xiên vào, rọi sáng vầng trán đang nhíu lại của hắn.
Trong đáy mắt chàng thiếu niên không còn vẻ suồng sã hay tản mạn thường thấy, chỉ còn lại sự tập trung cao độ.
Trong tiếng lật giấy, hắn như một thợ săn lạc vào khu rừng chữ nghĩa, trước khi bước vào cuộc chiến thực sự, hắn kiểm tra cẩn thận từng tấc lãnh thổ thuộc về mình.
“Đinh Linh Linh Linh— —”
Tiếng chuông xé tan sự tĩnh lặng của phòng thi đột ngột vang lên, the thé và kéo dài, như hiệu lệnh cuối cùng trước khi xung trận.
Giám thị đứng trên bục giảng, ánh mắt sắc bén quét khắp phòng, dùng giọng nói rõ ràng và vang dội tuyên bố:
“Bắt đầu làm bài!”
Vừa dứt lời, cả phòng thi lập tức chìm vào một loại âm thanh quen thuộc.
Ba mươi đôi tay gần như cùng lúc, đồng loạt đặt bút xuống trang giấy trắng.
"Soạt soạt soạt......"
“Cộc cộc cộc......”
Tiếng ngòi bút ma sát trên giấy hòa vào nhau, tạo thành một làn sóng âm thanh đặc biệt và dồn dập.
Thẩm Nguyên không chút do dự, các ngón tay vững vàng nắm chặt cán bút, ánh mắt khóa chặt vào câu trắc nghiệm đầu tiên, cổ tay khẽ động, đặt dấu đen đầu tiên vào ô vuông đáp án một cách kiên quyết.
Trong một thời gian ngắn, Thẩm Nguyên đã hoàn toàn tập trung.
Ngòi bút như bị vận luật của bài thi dẫn dắt, vạch ra những đường trôi chảy trên trang giấy trắng.
Những ô vuông trắc nghiệm nhanh chóng được lấp đầy, những dòng thơ cổ được điền vào chỗ trống một cách chính xác những từ ngữ đã thuộc lòng.
Ánh mắt hắn sắc bén mà trầm tĩnh, lướt nhanh giữa những dòng chữ dày đặc, nắm bắt những thông tin quan trọng.
Không khí xung quanh căng thẳng, tiếng thở khẽ khàng của các thí sinh và tiếng bút viết trên giấy vang lên sàn sạt, như bị ngăn cách bởi một lớp màng vô hình.
Độ khó của bài thị, thời gian trôi qua, dường như cũng bị nén lại khi hắn đạt đến trạng thái tập trung cao độ này.
Giờ phút này, thế giới của hắn chỉ còn lại tờ giấy trước mắt, và cây bút trên tay.
Tần suất di chuyển của ngòi bút ổn định và hiệu quả.
Cổ tay khẽ xoay, từng câu hỏi được phân tích và giải đáp, câu trả lời được trình bày tỉ mỉ.
Mạch suy nghĩ trôi chảy như dòng suối trong, không chút vướng víu, tất cả kiến thức dự trữ được điều động một cách chính xác trong trạng thái tập trung cao độ này.
Chàng thiếu niên đắm chìm trong cuộc chạy đưa của tư duy, chuyên chú vào thế giới duy nhất rõ ràng trước mắt.
Ngòi bút vượt qua vùng nước nông của trắc nghiệm, vượt qua những vũng lầy của phần chép thơ cổ, đục thông vách núi của phần đọc hiểu văn bản hiện đại.
Đến khi câu trả lời cuối cùng của phần không phải văn nghị luận được khắc vững chắc vào phiếu trả lời, cảm giác tê mỏi ở đốt ngón tay do vận lực lâu dài mới mơ hồ xuất hiện từ vùng biên ý thức.
Ánh mắt Thẩm Nguyên chậm rãi rời khỏi khu vực đọc hiểu dày đặc, hướng xuống trang cuối cùng của bài thi.
Đề văn nghị luận như một vực sâu treo lơ lửng phía trước, im lặng chờ đợi dòng tư duy của hắn lặn xuống.
Hắn khẽ thở ra, gần như không thể nghe thấy.
Ngòi bút lơ lửng trên khu vực viết văn, cách mặt giấy khoảng một tấc.
Những ý tưởng then chốt trong tài liệu tham khảo và ánh sáng ban mai xuyên qua cửa sổ ngoài phòng thi chậm rãi hòa trộn trong đầu, như dệt thành một tấm lưới vô hình, chờ đợi bắt lấy chủ đề phù hợp nhất, đồng thời cũng là phương thức biểu đạt có thể chạm đến trái tim người đọc nhất.
Hắn nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, đáy mắt tĩnh lặng như mặt nước không gợn sóng, ẩn sâu những ý tưởng sắp trào dâng.
Khóe miệng Thẩm Nguyên khẽ nhếch lên một đường cong không dễ nhận thấy.
Bàn tay hắn vững vàng hạ xuống, không vội bắt đầu viết văn ngay mà phác thảo sơ lược mạch suy nghĩ của mình trên bản nháp, sau đó mới đặt ánh mắt lên trang giấy thi.
Ngòi bút chạm vào trang giấy, tuyên cáo hành trình cuối cùng nhưng cũng mênh mông nhất trong biển văn tự chính thức bắt đầu.
Hắn đưa ngòi bút khắc lên mặt giấy, bắt đầu cuộc hành trình liên quan đến tư tưởng và biểu đạt.