"Má nó! Nguyên — —!" Hắn cố tình kéo dài giọng, trong âm thanh tràn ngập vẻ bi phẫn "bị hiện thực vả mặt”, chẳng khác nào bị dội một gáo nước lạnh vào đầu.
"Ngươi! Ngươi... Mẹ nó, sao cứ phải chọn đúng cái lúc này để nhắc đến học hành vậy hả!? Mất hết cả hứng! Hứng của ta tan thành mây khói rồi!"
Hắn khoa tay múa chân, dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Thẩm Nguyên, cứ như thể cậu ta là một cỗ máy vô cảm, chẳng hiểu gì về phong tình.
"Chu Thiếu Kiệt ta đây, đẹp trai phong độ ngời ngời... không phải để vướng vào mấy cái ABCD đáng ghét kia! Đại ca ơi, mai là lễ trưởng thành rồi! Cậu không thể để cho trái tim sắp tỏa sáng khắp thành phố này của tôi được yên ổn à?! Đừng có lôi bài văn mẫu ra... Cậu định giết tôi à!! Trời ơi..."
Hắn vừa rên rỉ, vừa đấm ngực dậm chân, chỉ thiếu điều lăn ra ngất xỉu tại chỗ. Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội đứng bên cạnh nhịn không được phì cười.
Thẩm Nguyên nhìn bộ dạng trời sập đến nơi của hắn, khóe miệng giật giật: 'm mồm đi! Còn gào nữa là tôi mách thầy bắt chép phạt đấy!"
Với tư cách là "trợ giáo" kiêm đại biểu môn tiếng Anh của gần nửa lớp 15, lời của Thẩm Nguyên quả thật có trọng lượng.
Lời đe dọa phát huy tác dụng ngay lập tức, giọng của A Kiệt lập tức nhỏ hẳn, biến thành những tiếng lẩm bẩm ai oán.
Thời gian tự học buổi tối trôi qua rất nhanh, Lê Tri và Thẩm Nguyên vẫn đi bộ về nhà cùng nhau như mọi ngày.
Ánh đèn đường mờ ảo xuyên qua những tán lá, hắt xuống mặt đường nhựa những vệt sáng loang lổ.
Hai người sánh bước bên nhau, nhịp nhàng giẫm lên những mảnh sáng tối xen kẽ, gió đêm mang theo hơi ấm phả vào mặt.
Sân trường ồn ào đã bị bỏ lại phía sau, tiếng ồn ào của thành phố dường như cũng bị màn đêm lọc bớt một tầng, trở nên trầm lắng và mơ hồ.
Con đường về nhà tĩnh lặng này khiến cho sự mong chờ ngày mai, ngày lễ trưởng thành, giống như những bong bóng chậm rãi nổi lên trong nước, càng trở nên rõ ràng và có thể cảm nhận được.
Thẩm Nguyên quay đầu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nghiêng của cô gái bên cạnh, đường nét được ánh đèn đường phác họa trở nên dịu dàng hơn.
Cô chìm đắm trong một sự tĩnh lặng diệu kỳ.
"Lê Bảo,” giọng Thẩm Nguyên trầm thấp hòa vào bóng đêm, mang theo ý cười dịu dàng.
"Ngày mai... Lễ trưởng thành, cậu... có mong chờ không?"
Bước chân Lê Tri khựng lại một chút, như thể bị đánh thức khỏi dòng suy nghĩ.
Cô vô thức ngước mắt nhìn cậu, đôi mắt mỹ lệ luôn mang theo chút kiêu ngạo, giờ phút này dưới ánh đèn mờ ảo, hiếm khi không né tránh ánh mắt của cậu.
Chiếc mũi nhỏ nhắn của cô dưới ánh sáng trông đặc biệt tinh xảo, khuôn mặt dường như cũng ửng lên một lớp hồng mỏng.
Không khí đường như ngưng trệ trong một khoảnh khắc.
Lê Tri đón nhận ánh mắt ấm áp của cậu, cảm thấy trái tim mình như đang ngâm trong mật ong, nhẹ nhàng căng tràn.
Sự ngượng ngùng vì bộ lễ phục và đôi giày cao gót đã sớm tan biến, thay vào đó là một sự mong chờ thuần khiết và rạng rỡ hơn, như trái cây chín mọng trên đầu cành.
Ánh sáng ấm áp của đèn đường lan tỏa trong đáy mắt cô, như những vì sao vụn.
"Đương nhiên là có chứ."
Giọng cô gái nhẹ nhàng hơn ngày thường vài phần, rõ ràng lọt vào tai Thẩm Nguyên, mang theo một niềm vưi nho nhỏ nhưng chân thật.
Bỗng nhiên, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười tinh nghịch, mũi chân nhẹ nhàng nhón lên, tiến lại gần nửa bước, đầu ngón tay mang theo chút sức lực nghịch ngợm chọc nhẹ vào eo cậu.
"Nhưng mà..."
Giọng Lê Tri hạ thấp đến mức tối đa, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Nguyên, như thể đang bắt lấy mọi thay đổi nhỏ nhất trên khuôn mặt cậu.
"...tớ đâu chỉ mong chờ lễ trưởng thành thôi đâu."
Khuôn mặt cô gái ửng đỏ, ánh mắt lại sáng đến kinh ngạc, mang theo một sự mong chờ vô cùng chắc chăn.
"Tớ càng mong chờ..."
Ánh mắt cô rời khỏi khuôn mặt tuấn tú của cậu, như thể xuyên thấu qua lớp đồng phục mỏng manh của mùa hè, hình dung dáng vẻ thẳng tắp của cậu khi mặc bộ trang phục mới vào ngày mai.
"— Mong chờ thấy cậu bất ngờ đến thế nào vào ngày mai đấy."
Thẩm Nguyên chỉ cảm thấy nơi đầu ngón tay cô chạm vào như bị điện giật, tim hẫng một nhịp.
Nhìn khuôn mặt cô ở cự ly gần, trong ánh sáng pha tạp, đáy mắt chàng trai thoáng hiện một tia kinh ngạc và rung động trước những tâm tư thầm kín bị vạch trần.
Ngay trong khoảnh khắc kiều diễm này, ánh mắt Lê Tri như con cáo nhỏ tinh ranh lướt nhẹ trên mặt cậu, đột nhiên sáng bừng lên vài phần.
"Thẩm Nguyên."
Cô hơi nâng chiếc cằm nhỏ nhắn lên, ngữ điệu mang theo chút kiêu ngạo quen thuộc, nhưng lại mềm mại như ra lệnh.
Thẩm Nguyên bị sự chuyển giọng bất ngờ của cô làm cho ngẩn người: "Ừ?"
"Ngày mai... nhớ trang điểm cho đẹp vào đấy."
Giọng nói của cô bị gió đêm thổi đến có chút phiêu hốt, nhưng từng chữ đều rõ ràng rơi vào lòng Thẩm Nguyên.
"Không được làm tớ thất vọng đâu đấy."
Cô gái xinh đẹp dường như cuối cùng cũng nói ra điều quan trọng nhất, hài lòng buông tay khỏi vạt áo cậu.
Trong khi Thẩm Nguyên còn đang chìm đắm trong chuỗi mệnh lệnh vừa bá đạo vừa kiều diễm ấy, cô đã nhanh nhẹn xoay người, cất bước nhẹ nhàng.
Bóng dáng mảnh khánh bị ánh đèn đường kéo dài, tan vào cơn gió đêm hơi say của mùa hè, không quay đầu lại hướng về phía cổng khu dân cư quen thuộc, chạy chậm rồi bước nhanh hơn.
Chỉ để lại dư âm của giọng nói và luồng khí nhẹ nhàng theo bước chân cô, vây quanh rồi tan biến bên cạnh Thẩm Nguyên...
Khe hở giữa rèm cửa để lọt ánh sáng xanh xám của buổi sớm tinh mơ lúc sáu rưỡi, tiếng đồng hồ báo thức kêu nho nhỏ trong căn phòng tĩnh mịch của Lê Tri nghe rõ mồn một.
Cánh cửa phòng tắm trượt ra, Lê Tri bước ra ngoài, mang theo hơi nước buổi sớm.
Cô gái mặc đồ ngủ, mái tóc dài chưa khô xõa tung trên vai, vài giọt nước lặng lẽ trượt xuống theo lọn tóc, loang ra những vệt nước đậm màu trên cổ áo.
Khuôn mặt sau khi được hơi nước ấm áp làm cho bốc hơi mang theo vẻ ng hồng tự nhiên, như múi đào mới lột vỏ.
Lê Tri vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã bị mẹ túm lấy.
"Ra đây ra đây, ôi chà, tắm lâu thế cơ đấy."
Trong giọng Từ Thiền không hề che giấu sự trêu chọc, khiến khuôn mặt cô gái càng đỏ hơn.
Từ Thiền dẫn con gái vào phòng mình, còn Lão Lê thì đã sớm bị đuổi ra ngoài chuẩn bị điểm tâm.
Ánh đèn nhỏ chiếu lên mặt bàn tròn, các loại lọ mnỹ phẩm dưỡng da và hộp trang sức được bày biện tinh tế, cứ như thể đang chuẩn bị cho một nghi thức quan trọng.
Từ Thiền kéo chiếc ghế trước bàn trang điểm ra, nhẹ nhàng ấn con gái ngồi xuống.
Bà cầm máy sấy tóc lên, luồng gió ấm áp mạnh mẽ kèm theo tiếng vù vù trầm thấp, bao trùm lấy chiếc cổ hơi lạnh của cô gái.