"Lão Chu!” Giọng A Kiệt hơi nghẹn lại, nhưng cậu vẫn cố gắng nói to.
"Vậy... em đi đây! Cảm ơn thầy... thật lòng!"
Lão Chu nhìn học trò trước mặt, người đã mang đến vô vàn niềm vui và cũng là niềm tự hào lớn nhất của thầy. Ánh mắt sau cặp kính trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Thầy giơ tay, vỗ mạnh hai cái lên vai A Kiệt, cái vỗ nặng trĩu chứa đựng tình cảm và lời nhắn nhủ không cần nói ra.
"Ừ," Lão Chu đáp, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng.
"Đi đi”
Như mở cờ trong bụng, cả lớp đồng loạt đứng dậy.
Dương Trạch bước lên bục giảng, đẩy kính, cúi đầu thật sâu trước Lão Chu: "Lão Chu, em đi ạ."
Lão Chu gật đầu, khóe miệng nở một nụ cười hiếm hoi: "Lên đại học, tiếp tục cố gắng nhé."
"Vâng, thưa thầy." Dương Trạch đáp lời nghiêm túc, rồi quay người rời đi.
Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội nắm tay nhau tiến lên, vành mắt cả hai đều hơi đỏ hoe.
Hai cô bạn cùng nhau vẫy tay với Lão Chu: "Chu lão sư, tạm biệt! Chúng em sẽ về thăm thầy!"
Lão Chu nhìn hai cô học trò nhỏ hoạt bát và chăm chỉ, nụ cười trên mặt hoàn toàn dịu lại, thầy khẽ khoát tay: "Tạm biệt. Đi đường cẩn thận."
Trần Minh Vũ im lặng bước đến bục giảng, nhìn Lão Chu, mím môi, cuối cùng cũng chỉ thốt ra được hai chữ: "Em đi."
Lão Chu nhìn cậu với ánh mắt thấu hiểu, cũng đáp lại ngắn gọn và mạnh mẽ: "Ừ. Bảo trọng."
Thẩm Nguyên và Lê Tri cũng nắm tay nhau bước tới.
"Lão Chu, chúng em đi ạ." Cả hai đồng thanh nói.
Ánh mắt Lão Chu dừng lại trong giây lát trên đôi tay siết chặt của hai người và chiếc nhẫn giữa ngón tay, rồi dừng lại trên khuôn mặt trẻ trung và tràn đầy sức sống của họ.
Thầy khẽ gật đầu, trong ánh mắt là sự vui mừng, là lời chúc phúc, và cả một chút cảm khái.
"Đi đi, tốt lắm." Thầy dừng một chút, rồi dặn dò thêm một câu.
"Sau này nhớ mời thầy ăn cưới đấy."
"Vâng ạ!" Cả hai cùng gật đầu thật mạnh.
Học sinh trong phòng học dần thưa thớt.
Mỗi bóng dáng đi về phía cửa, trước khi bước ra khỏi phòng học, đều gần như bản năng quay đầu lại, liếc nhìn bóng hình đứng thẳng trên bục giảng, và nói một tiếng tạm biệt, dù lớn hay nhỏ.
Mỗi lần như vậy, Lão Chu đều khẽ gật đầu, hoặc nhẹ nhàng khoát tay, trầm giọng đáp lại: "Ừ. Tạm biệt."
Những tiếng "tạm biệt” không còn là lời chào tạm biệt thông thường, mà là khúc ca ly biệt của tuổi thanh xuân, là lời xác nhận cuối cùng cho hành trình ba năm.
Cho đến khi những bóng hình cuối cùng cũng biến mất ở cửa, tiếng ồn ào ngoài hành lang dần xa.
Lão Chu chậm rãi bước đến giữa bục giảng.
Trong phòng học rộng lớn, chỉ còn lại một mình thầy.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, nghiêng nghiêng chiếu vào, soi sáng những hạt bụi nhỏ trôi nổi trong không khí, và đổ bóng dài trên những chiếc bàn ghế trống trải.
Trên bục giảng còn sót lại một chút bụi phấn, trong không khí dường như vẫn còn vương lại mùi mồ hôi đặc trưng của tuổi thiếu niên hòa lẫn với mùi sách vở, và dư âm của sự ồn ào náo nhiệt đầy sức sống thanh xuân vừa rồi.
Thầy vịn vào mép bục giảng, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng dãy ghế trống, lướt qua tấm bảng đen quen thuộc, bệ cửa sổ... Mỗi tấc không gian đều chứa đựng vô số hồi ức.
Thầy đã đứng ở đây một năm, đã gào thét một năm, và cũng đã mong đợi một năm.
Bây giờ, mọi thứ thật rộng lớn.
Thầy im lặng đứng đó rất lâu, lâu đến nỗi ánh sáng ngoài cửa sổ cũng lặng lẽ dịch chuyển đi vài phần.
Cuối cùng, thầy hít một hơi thật sâu, hơi thở mang theo một sự thoải mái vì mọi thứ đã kết thúc và một chút cô đơn khó tả.
Thầy nhìn thoáng qua căn phòng học đã chứa đựng quá nhiều câu chuyện một lần cuối cùng, như muốn khắc hình ảnh trống vắng này vào lòng.
Sau đó, thầy cầm lấy tập tài liệu mỏng trên bục giảng, quay người.
Bóng dáng cao lớn từng bước một đi về phía cửa, bước chân vững chãi nhưng chậm chạp.
Khi thầy bước ra khỏi cửa phòng học, động tác tự nhiên kéo cánh cửa lại phía sau.
"Cạch” một tiếng vang nhỏ.
Câu chuyện của lớp 12/15, kết thúc như vậy.
Ngoài hành lang trống vắng, chỉ có bóng cây nhãn ngoài cửa sổ chập chờn dưới ánh mặt trời, tiếng ve kêu vẫn nhiệt liệt, nhưng không còn vì ai mà vang lên.......
Thẩm Nguyên và Lê Tri nắm tay nhau bước ra khỏi cửa phòng học, hai chiếc túi hồ sơ nặng trĩu được Thẩm Nguyên mang sau lưng.
Ngoài hành lang, Chu Thiếu Kiệt, Dương Trạch, Trần Minh Vũ, Hà Chi Ngọc, Trác Bội Bội và những người khác không vội tản đi, dường như ngầm chờ đợi ai đó.
"Đi rồi à?” A Kiệt nhìn thấy Thẩm Nguyên và Lê Tri bước ra, lắc lắc chiếc túi hồ sơ trong tay.
"Ừ, đi rồi." Thẩm Nguyên gật đầu, ánh mắt lướt qua những người bạn đã sóng vai cùng nhau suốt ba năm.
"Cùng nhau đi đoạn đường cuối nhé?" Dương Trạch đẩy kính, đề nghị, ánh mắt nhìn về phía ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài.
"Đi!" Chu Thiếu Kiệt dẫn đầu hưởng ứng, giọng nói mang theo sự thoải mái sau khi nhẹ nhõm.
Mấy người sóng vai, hòa vào dòng người thưa thớt bước ra khỏi khu nhà học.
Ánh nắng hào phóng chiếu xuống, dát lên ngôi trường quen thuộc một tầng hào quang rực rỡ.
Lá cây nhãn xanh biếc tỏa sáng, xào xạc trong gió nhẹ, và đổ bóng loang lổ trên mặt đất.
Trong không khí tràn ngập mùi cỏ cây bốc hơi mát của ngày hè, cùng một sự tĩnh lặng và bao la thuộc về khoảnh khắc chia tay.
Họ ngầm chậm lại bước chân, không còn vội vã đến nhà ăn hoặc phòng học như ngày xưa.
Ánh mắt lướt qua đường băng mới được kẻ vạch trắng bên sân vận động, nơi đã từng chứng kiến mồ hôi và tiếng hò hét của họ trong những buổi kiểm tra thể lực.
Lướt qua những ô cửa sổ sáng sủa của nhà ăn, dường như vẫn còn nghe thấy mùi thơm của cơm trưa và tiếng cười nói rôm rả bên những chiếc bàn dài.
Lướt qua cột thông báo, những cái tên trên bảng vinh danh và bảng điểm dưới ánh nắng tươi tắn trở nên đặc biệt bắt mắt, nhưng giờ phút này nhìn lại, tất cả đã trở thành những dấu ấn lịch sử.
"Chậc," Chu Thiếu Kiệt hai tay đút túi quần, cằm hất về phía bảng vàng danh dự.
"Cảm giác hôm qua còn đang hóng hớt xem ai lên bảng, hôm nay đã phải nói bái bai rồi."
"Đúng vậy a." Giọng Trần Minh Vũ mang theo chút cảm khái.
"Cảm giác ba năm tựa như một giấc mơ, tỉnh dậy, đã đứng ở ngoài cổng rồi."
Hà Chi Ngọc kéo tay Trác Bội Bội, nhẹ nhàng nói: "Bội Bội, sau này muốn về thăm trường thì rủ nhau cùng đi nhé."
"Ừ!" Trác Bội Bội gật đầu thật mạnh, vành mắt hơi đỏ, nhưng trên mặt là nụ cười.
Thẩm Nguyên và Lê Tri vẫn nắm chặt tay nhau, chiếc nhẫn dưới ánh mặt trời thỉnh thoảng lóe lên một tia sáng.
Họ lắng nghe những lời thì thầm của bạn bè, ánh mắt ngầm lướt qua mảnh đất đã chứa đựng quá nhiều câu chuyện.
Ánh nắng lọc qua tán lá nhãn rậm rạp, nhảy nhót trên khuôn mặt trẻ trưng và trên vai họ.
Thẩm Nguyên nghiêng đầu nhìn Lê Tri, Lê Tri cũng đúng lúc nhìn về phía cậu, hai người nhìn nhau cười một tiếng.
"Lê Bảo?" Thẩm Nguyên khẽ gọi cô.
"Ừ?" Lê Tri hơi nghiêng đầu.
"Phong cảnh đẹp đấy." Giọng Thẩm Nguyên mang theo ý cười.