Thiên Đảo Hồ về đêm khác hắn ban ngày, khung cảnh rộng lớn trải dài ngoài cửa sổ.
Xa xa, ánh đèn từ những hòn đảo thưa thớt hắt xuống mặt nước xanh thẫm, tạo thành những vệt sáng nhỏ li ti, hòa lẫn cùng ánh sao lấp lánh trên trời, vừa tĩnh mịch vừa sâu lắng.
"A, mệt chết đi được!" Vừa đóng cửa phòng, Lê Tri đã khẽ than thở, đá đôi giày bệt ra, chân trần chạm lên tấm thảm mềm mại.
Cô gái xinh đẹp mấy bước nhào lên chiếc giường lớn trông vô cùng êm ái, vùi mình vào đó như một chú mèo lười biếng, khẽ rên lên đầy thỏa mãn.
"Hôm nay đi bộ nhiều quá..."
Thẩm Nguyên nhìn dáng vẻ mệt mỏi, rã rời nhưng lại thư giãn của cô, khóe miệng bất giác cong lên.
"Ai bảo em chạy nhảy hăng say thế."
Anh trêu chọc, tiến đến ngồi xuống mép giường, bàn tay lớn tự nhiên đặt lên bắp chân thon thả của cô.
"Chân có đau không?"
Lê Tri lẩm bẩm trở mình, đôi mắt đẹp lim dim nhìn Thẩm Nguyên, giọng điệu có chút nũng nịu: "Đau... Mỏi..."
Thẩm Nguyên khẽ cười, những ngón tay thuần thục xoa bóp bắp chân cô, lực đạo vừa phải, mang theo sự quan tâm không thể chối từ.
Cô gái nhỏ thoải mái khẽ rên rỉ, thân thể mềm nhũn như thể đã bị rút hết xương, đôi mắt cá chân trắng nõn lộ ra dưới ánh đèn, trông thật tinh tế.
Ánh mắt Thẩm Nguyên dừng lại nơi đó, đầu ngón tay vô thức khựng lại một chút, hình dáng chiếc hộp nhỏ trong túi quần như nóng lên qua lớp vải, nhắc nhở anh về nhiệm vụ chưa hoàn thành. Anh vội giấu đi ý đồ thoáng qua trong đáy mắt, tiếp tục chuyên tâm giúp cô thư giãn cơ bắp.
"Ngày mai muốn đi đâu?" Thẩm Nguyên vừa xoa bóp vừa hỏi.
Lê Tri nhắm mắt tận hưởng, giọng điệu lười biếng nhưng đầy mong chờ: "Ừm... Buổi sáng muốn đi thuyền ngắm mấy hòn đảo! Mấy cái Hòn Gà Chọi, Đảo Ánh Trăng ấy... Review bảo đẹp lắm. Còn buổi chiều... Không biết hôm đấy có tắm được không nhỉ."
Cô vừa nói vừa tự bật cười.
"Ừ, chiều em, nghe theo bảo bối hết." Thẩm Nguyên cười đáp.
Sau khi được xoa bóp một lúc, Lê Tri đi tắm.
Lúc Thẩm Nguyên tắm xong, sấy khô tóc rồi bước ra, Lê Tri đã ngồi tựa vào đầu giường, ánh đèn vàng ấm hắt lên, vẽ nên đường nét mềm mại trên khuôn mặt cô.
Cô đang cúi đầu lướt điện thoại, ngón tay nhanh chóng vuốt màn hình, khóe miệng nở nụ cười nhạt, có lẽ đang chỉnh sửa ảnh chụp hôm nay.
Thẩm Nguyên vén chăn chưi vào, mang theo hơi nước mát dịu sau khi tắm.
Tiếng giường lún xuống khiến Lê Tri ngẩng đầu, cô đưa màn hình điện thoại về phía anh, trên đó là mấy tấm ảnh ghép lại – có ảnh tự sướng tinh nghịch ở khu phố Tây, có ảnh chụp hai người dưới ánh hoàng hôn, có ảnh những món ăn tối.
"Chọn tấm nào làm ảnh bìa Facebook đẹp hơn?" Cô chớp mắt hỏi.
Thẩm Nguyên nhìn một lượt rồi chỉ vào tấm ảnh hai người tựa sát vào nhau dưới ánh hoàng hôn: "Tấm này đi, có ý nghĩa kỷ niệm."
"Ok, nghe anh." Lê Tri cười híp mắt, ngón tay thoăn thoắt thao tác.
Rất nhanh, Facebook của cô cập nhật trạng thái mới, ảnh bìa đổi thành tấm hình chụp trong ánh hoàng hôn rực rỡ, kèm dòng chú thích ngắn gọn:
Day 1, Thiên Đảo Hồ, hoàng hôn và gió đêm.
Thẩm Nguyên nhanh chóng bấm "thích".
Đặt điện thoại xuống, Lê Tri như chú chim nhỏ tìm về tổ ấm, tự nhiên rúc vào lòng Thẩm Nguyên, tìm vị trí thoải mái nhất.
Tóc cô mang theo hương thơm dịu ngọt, cọ vào cằm Thẩm Nguyên, hơi ngứa.
Thẩm Nguyên điều chỉnh tư thế, vòng tay ôm lấy eo cô, để cô gối đầu thoải mái hơn.
Khi anh cúi xuống, vừa chạm phải đôi mắt ngước lên của cô.
Không khí bỗng trở nên đặc quánh.
Ánh đèn từ những hòn đảo ngoài cửa sổ trở thành phông nền mờ ảo, thế giới dường như chỉ còn lại tiếng thở hòa quyện của cả hai.
Thẩm Nguyên khẽ nuốt khan, lòng bàn tay vô thức vuốt ve eo cô qua lớp áo ngủ mỏng manh.
Hàng mi rậm của Lê Tri run rẩy, không hề né tránh mà ngược lại tiến sát lại gần, hơi thở ấm áp phả lên làn da sau gáy anh.
Như có sợi tơ vô hình dẫn lối, Thẩm Nguyên từ từ cúi xuống. Lê Tri ngoan ngoãn nhắm mắt, đôi môi hơi lạnh chạm nhau trong khoảnh khắc, cả hai cùng khẽ thở dài đầy thỏa mãn.
Nụ hôn nhanh chóng sâu hơn khi Thẩm Nguyên giữ gáy cô bằng bàn tay chai sạn.
Khi bàn tay anh luồn vào trong áo, xoa lên làn da mịn màng nơi eo, Lê Tri khẽ rùng mình, một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng, mang theo chút bối rối bị tấn công, vừa mềm mại vừa hờn dỗi.
"Thẩm Nguyên..." Cô khẽ gọi anh, những ngón tay cuộn tròn trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của anh, có chút trách móc, giọng điệu vừa giận dỗi vừa đáng yêu.
"Anh... Anh vừa ra tới liền làm loạn!”
Đôi mắt xinh đẹp của cô long lanh nước nhìn anh chằm chằm, khuôn mặt đỏ ửng như trái đào chín mọng, lời trách cứ chẳng có chút uy lực nào.
Trán hai người chạm nhau, hơi thở hổn hển phả vào mặt đối phương.
Dưới ánh đèn vàng ấm, trong đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Nguyên cuộn trào bóng tối nồng đậm, như biển sâu bị khuấy động.
Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh lên vẻ ngượng ngùng và chút mê mang, cảm nhận cơ thể cô khẽ run rẩy vì những đụng chạm của anh.
Thẩm Nguyên khẽ nuốt nước bọt, giọng khàn khàn như giấy ráp cọ xát, mang theo sự thăm dò thận trọng.
"Vậy, có được làm loạn không?"
Không khí như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc.
Cô cắn môi dưới, cảm nhận được hơi nóng bỏng tay truyền đến từ bàn tay đang đặt trên eo mình.
Sau vài giây im lặng, Lê Tri chậm rãi mở miệng.
"Không cho phép làm loạn”
Nghe được câu trả lời của cô, Thẩm Nguyên lại mỉm cười.
"Biết rồi."
Vừa dứt lời, bàn tay vốn đang dừng lại ở eo, mang theo hơi nóng hổi và sức mạnh không thể chối từ, kiên định di chuyển lên trên, như bàn ủi nóng bỏng lướt trên tấm lưng trần mịn màng của cô.
Ánh nắng ban mai mang theo hơi nước và sự ấm áp đặc trưng của Thiên Đảo Hồ, lặng lẽ tràn qua khung cửa sổ lớn, rải những vệt sáng dịu nhẹ trong phòng.
Thẩm Nguyên thức giấc trong một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Cánh tay anh hơi tê mỏi vì phải gối đầu suốt đêm, nhưng đó lại là gánh nặng ngọt ngào nhất.
Anh khẽ cúi đầu, Lê Tri như một chú mèo ngoan ngoãn cuộn tròn trong vòng tay anh, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng, khuôn mặt áp vào ngực anh, vẫn còn đang say ngủ.
Hàng mi dài rậm rũ xuống, tạo thành một vệt bóng mờ trên đôi mắt, vài sợi tóc mềm mại dính trên thái dương và đôi má ửng hồng, cả người cô toát lên vẻ lười biếng và thuần khiết đặc trưng của buổi sớm mai.