Nàng khoanh tay đứng sau lưng con trai không xa, tấm kính phản chiếu thân ảnh hai người, vừa chồng chéo lại vừa tách biệt.
Ánh sáng hắt lên, đổ bóng rõ rệt trên gò má cao, sống mũi thẳng và hàng lông mày rậm của hắn.
Chàng trai nhìn mình trong gương một lúc, yết hầu khẽ động.
Đường cằm căng ra, lộ vẻ căng thẳng kín đáo, sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một ngọn lửa bùng lên âm ỉ, được bộ lễ phục này khơi dậy.
Khóe miệng khẽ nhếch lên rồi lại nhanh chóng thu lại.
Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc cà vạt lựa với những đường vân chìm.
Ánh sáng lướt trên người hắn, tĩnh lặng mà chứa đầy sức mạnh tiềm ẩn.
“Được rồi được rồi, đẹp trai thế đủ rồi. Thắt lại cà vạt cho đàng hoàng, tươi tỉnh lên một chút!...... Đúng đúng, thế đấy! Nhớ khoác áo lên tay, trời nóng đừng vừa ra mồ hôi đã nhăn nhó. Nhanh lên, chậm trễ là lễ trưởng thành bắt đầu đấy!”
Thẩm Nguyên nghe mẹ lải nhải thúc giục, cuối cùng cũng chỉnh lại được chiếc cà vạt nhỏ đến mức không thể thấy, khóe môi bất giác cong lên, vừa bất lực vừa dịu dàng.
Dưới sự thúc giục "nhanh lên nhanh lên" của Trương Nữ Sĩ, cậu bước ra khỏi căn nhà có vẻ ồn ào náo nhiệt, bóng dáng dài ra dưới ánh nắng ban mai xiên xiên chiếu rọi, biến mất sau cánh cửa thang máy.
Xuống đến sảnh, Lão Thẩm vỗ vai Thẩm Nguyên.
“Tỉnh táo lên.”
“Biết rồi mà.”
Lên xe, Thẩm Nguyên ngồi ở hàng ghế sau, mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
Cửa kính xe hơi hạ xuống, gió sớm mang theo hương thơm tươi mát của cây cối hai bên đường ùa vào, khẽ lay động mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ trên trán cậu.
Ánh mắt cậu vô định nhìn dòng xe cộ phía trước, đường như đang thả hồn nơi đâu, những ngón tay gác hờ trên bệ cửa sổ lại vô thức vuốt ve, cảm nhận sự mềm mại của chất vải quần tây.
Khi xe rẽ vào con đường rợp bóng cây quen thuộc ở cổng Nam trường học, cách mấy chiếc xe và vài nhóm người thưa thớt, cậu nhìn thấy.
Một chiếc SUV vừa dừng hẳn, cửa sau bật mở.
Ánh sáng từ một bên hắt xuống, một bóng hình cao gầy mảnh khảnh vịn khung cửa xe, cẩn thận bước ra.
Mái tóc đen nhánh như mây được búi thấp, chiếc cổ trắng ngần, bờ vai thon thả khoác hờ một góc áo choàng màu trắng sữa, nổi bật dưới ánh mặt trời.
Tiếp theo xuất hiện, là một góc của chiếc váy đuôi cá bằng gấm đen thẫm, lộng lẫy như bầu trời đêm đầy sao...... cùng đôi giày cao gót màu đen với phần quai mảnh tinh xảo, tôn lên mắt cá chân thanh tú......
Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi.
Cậu vừa tập trung tinh thần muốn nắm bắt thêm những chi tiết thoáng qua ấy, thì tầm mắt đã bị cánh cửa xe che khuất gần hết, chỉ còn lại một góc áo choàng trắng sữa và vạt váy đuôi cá lấp lánh.
Một giây sau, bóng dáng ấy đã đứng vững, hơi cúi đầu, quay lưng về phía xe cậu, khẽ nói gì đó với người trong xe.
Ánh mắt Thẩm Nguyên dán chặt vào hình ảnh mờ ảo phản chiếu trên cửa kính xe.
Trên mư bàn tay đang nắm lấy tay nắm cửa, những khớp ngón tay hiện rõ, gân xanh dường như lặng lẽ giật mình.
Cậu cảm nhận rõ ràng nhịp tim trong lồng ngực, ngay khoảnh khắc hình ảnh ấy lướt qua võng mạc, đột ngột tăng tốc, đập mạnh vào xương sườn.
Đó là một phản ứng sinh lý thuần túy, mạnh mẽ đến nghẹt thở.
Ngay lập tức, một cảm giác khô nóng khó tả bùng nổ từ cột sống, lan nhanh lên tai, khiến da sau gáy cậu cũng căng ra.
Yết hầu chàng trai không kìm được mà khẽ nhúc nhích, cậu thậm chí cảm thấy cổ họng mình khô khốc, có chút ngứa rát.
“.... Thẩm Nguyên? Mẹ đang nói chuyện với con đấy!” Giọng Trương Nữ Sĩ vang lên bên cạnh, có chút không hài lòng.
“A?...... Dạ.” Thẩm Nguyên giật mình, vội vàng thu hồi ánh mắt, giọng nói mang theo chút khàn khàn không giấu giếm.
“Con nghe thấy ạ.”
Cậu nhanh chóng cụp mắt xuống, hàng mi rậm che giấu những gợn sóng còn chưa lắng lại trong đáy mắt.
Cậu cố gắng giữ vẻ trấn định trên mặt, thậm chí còn nở một nụ cười nhạt nhẽo miễn cưỡng coi như "biết rồi" với mẹ.
Nhưng tâm trí cậu đã hoàn toàn bị khung cảnh kinh tâm động phách vừa rồi chiếm giữ.
Gần như cùng lúc đó, Lê Tri vừa dặn dò xong với mẹ. Từ Thiền từ ghế lái thò đầu ra, nhắc nhở lần cuối: “Biết rồi, con đi chậm thôi! Cẩn thận váy và bậc thang! Mẹ với ba con đi trước ra sân trường nhé!”
“Vâng, con biết rồi ạ.” Lê Tri nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói rõ ràng và bình tĩnh.
Cô khẽ nâng vạt váy cầu kỳ nhưng lộng lẫy, đặt chân xuống mặt đất vững chắc.
Đúng lúc này, một giọng nói xuyên qua sự ồn ào của buổi sáng, mang theo sự mát lạnh như sương sớm, lan tỏa trong không khí.
“ Tê Tri r”
Lê Tri nghe tiếng dừng chân.
Ngay khoảnh khắc cô xoay người, hai người cách nhau vài chục bước bỗng nhiên chạm mắt nhau!
Tầm nhìn của Thẩm Nguyên như bị thu hẹp lại, chiếm lĩnh bởi một màn ảnh đặc tả.
Ánh nắng ban mai xuyên qua những sợi tơ tóc được tỉ mỉ chừa lại trên thái dương cô, dát lên búi tóc thấp một vầng kim quang dịu nhẹ.
Và trong đôi mắt Lê Tri cũng dấy lên một cơn phong ba lặng lẽ.
Chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu với cổ áo thắt cà vạt lụa chìm, ôm lấy chiếc cổ cao thanh tú.
Đôi vai rộng được bộ âu phục vừa vặn tôn lên, vóc dáng cao ráo thẳng tắp như cây thông xanh không khuất phục trước bão tuyết.
Vài sợi tóc trên trán khẽ bay trong gió, lộ ra đôi lông mày rậm và ánh mắt sáng ngời.
Vẻ non nớt đặc trưng của thiếu niên được bộ trang phục trang trọng rèn giũa, tạo nên một phong thái chưa từng có.
Thời gian dường như kéo dài vô tận.
Thẩm Nguyên thấy hàng mi cong vút của Lê Tri khẽ run, đầu ngón tay vô thức siết chặt vạt váy gấm.
Lê Tri nhận ra yết hầu Thẩm Nguyên khẽ động, những khớp ngón tay trên chiếc áo khoác âu phục vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.
Những hạt bụi li ti trong không khí dường như ngưng kết dưới ánh sáng.
Họ đọc được trong đôi mắt bỗng co lại của đối phương sự kinh ngạc đến nghẹn lời.
Đó là sự bùng nổ, là phản ứng tổng hợp hạt nhân nguyên tử từ sự chuẩn bị tỉ mi và sự kinh diễm bất ngờ cùng nhau tạo nên.
“Xem ra......” Khóe môi chàng trai cuối cùng cũng nhếch lên nụ cười mà lẽ ra nên xuất hiện từ đêm qua, chất giọng trầm khàn bao bọc lấy một ngọn lửa hừng hực, thẳng tắp chạm vào màng nhĩ Lê Tri.
“Lễ phục của Lê lão sư, hiệu quả thật nổi bật.”
Hai gò má Lê Tri bỗng ửng hồng, cô ngẩng cao cằm, xoay nửa vòng chiếc váy lấp lánh như pha lê, trong ánh mắt long lanh hiện lên một nụ cười chiến thắng.
“Của Thẩm đồng học cũng vậy.”
Trong xe, Trương Vũ Yến nhìn khuôn mặt bừng sáng của con trai và gò má ửng hồng của cô gái, đột nhiên huých tay vào người Lão Thẩm.
“Thấy chưa? Thế này mới gọi là xứng đôi.”