"Sao nào, hai đứa...... Có hồi hộp không đấy?”
Điểm thi tốt nghiệp trung học sắp có rồi.
Thẩm Nguyên và Lê Tri trở về cũng vì chuyện này.
Thời khắc mang tính lịch sử như vậy, nhất định phải ở bên gia đình chứ!
Thẩm Nguyên nâng chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm.
Cậu đặt chén xuống, đón nhận ánh mắt đò xét của chị họ, khóe miệng nhếch lên vẻ tự tin, giọng điệu lại nhẹ nhàng đến bất ngờ:
"Hoảng á? Có gì mà phải hoảng."
Cậu nghiêng đầu nhìn Lê Tri bên cạnh, trong mắt ánh lên sự ấm áp ngầm hiểu, rồi quay lại, sự tự tin càng thêm rõ rệt:
"Cần làm đều đã làm, cần học cũng đã học cả rồi, kết quả ở kia, cứ chờ xem thôi."
Dương Dĩ Thủy nhìn bộ dạng bình tĩnh thản nhiên của cậu, thoạt tiên ngẩn người, rồi bật cười, mang theo chút hứng thú xem trò vui, cầm đũa khẽ chỉ vào cậu:
"Ô? Ra vẻ chắc chắn thế? Được thôi, chị đây cứ rửa mắt chờ xem, chờ xem mấy lời khoác lác của cậu có thành sự thật không!" "Nhanh, rau đến rồi, cứ nhét đầy bụng đã rồi tính!"
Nói rồi, chị gắp thức ăn nóng hổi vừa bưng lên, dẫn đầu "tấn công".
Thẩm Nguyên cười, không nói gì thêm, chỉ gắp miếng sườn mà Lê Tri thích ăn cho vào bát cô.
Lê Tri khẽ chạm mu bàn tay vào tay cậu, đáy mắt ánh lên sự tin tưởng bình tĩnh.
Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí thoải mái.
Dương Dĩ Thủy nhanh nhẹn thanh toán, ba người lại ngồi vào xe.
Ngoài cửa sổ, bóng đêm sâu thẳm, thành phố vang vọng bên ngoài cửa xe, trôi thành những vệt sáng mỹ lệ.
Xe nhanh chóng tiến vào khu nhà của Thẩm Nguyên và Lê Tri, cuối cùng dừng lại ven đường, ngay trước cổng khu.
"Xuống ở đây thôi," Dương Dĩ Thủy kéo phanh tay, quay đầu nhìn hàng ghế sau.
"Hai đứa tự đi bộ vào nhé?"
"Không vấn đề gì, chị, vất vả cho chị rồi!” Thẩm Nguyên nhanh nhẹn tháo đây an toàn, cầm ba lô chuẩn bị xuống xe.
Lê Tri cũng ngọt ngào cảm ơn: "Cảm ơn chị Dĩ Thủy, đã cất công đưa bọn em về."
"Thôi đi," Dương Dĩ Thủy xua tay, ánh mắt vô thức lướt qua tay hai người, hai chiếc nhẫn dưới ánh đèn đường xuyên qua cửa sổ xe hiện lên những tia sáng yếu ớt nhưng rõ ràng.
Khóe miệng chị cong lên một nụ cười hiểu ý.
"Đi lẹ đi! Hai đứa thi tốt vào thì mới xứng đáng công chị đấy!"
Thẩm Nguyên vịn cửa xe, nghe vậy nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng: "Yên tâm đi chị! Chắc chắn! Cứ chờ xem đif”
Lê Tri đứng bên cạnh cậu, cũng gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt sáng ngời.
"Đi đi, vậy chị chờ tin tốt của hai đứa nhé."
"Vậy hai ngày nữa đến xem cùng luôn đi!"
"Đi! Chờ đấy!"
Dương Dĩ Thủy dứt lời, đạp chân ga, xe nhẹ nhàng hòa vào dòng xe cộ, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Thẩm Nguyên và Lê Tri vai sóng vai đứng dưới ánh đèn đường trước cổng khu, nhìn theo ánh đèn xe khuất dần.
Thẩm Nguyên tự nhiên nắm lấy tay Lê Tri, đan mười ngón vào nhau.
Hai chiếc nhẫn lại khẽ chạm nhau, dưới ánh sáng mờ ảo lóe lên ánh sáng yên tĩnh và kiên định.
"Đi thôi," Thẩm Nguyên nắm chặt tay cô, nhìn về phía khu nhà sâu bên trong, nơi ánh đèn sáng rực.
"Về nhà."
"Ừm, về nhà."
Lê Tri khẽ đáp, cùng cậu kéo vali, sóng vai bước vào cổng khu quen thuộc, bóng dáng dần hòa vào bóng đêm dưới những ngọn đèn ấm áp.
Hai người đi trên con đường nội khu, gió đêm hơi lạnh, đèn đường hắt bóng loang lổ giữa những tán cây, bánh xe vali phát ra tiếng lộc cộc khe khẽ, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Lê Tri tựa sát vào Thẩm Nguyên, chiếc nhẫn trên ngón tay lấp lánh ánh sáng mờ.
Cô khẽ nói: "Cuối cùng cũng về rồi, mấy ngày nay cứ như là mơ ấy."
Thẩm Nguyên nắm chặt tay cô, cười đáp: "Giấc mơ vẫn chưa hết đâu, sau này còn nhiều nữa."
Lê Tri bỗng dừng bước.
Cô ngẩng đầu, gió đêm thổi rối mái tóc.
Đáy mắt cô gái ánh lên những tia sáng lấp lánh, khóe miệng nhếch lên một đường cong đáng yêu: "Không, không phải mơ đâu!"
Cô lay lay bàn tay đang nắm chặt của cả hai, chiếc nhẫn dưới ánh trăng lóe lên một vệt sáng nhỏ.
Cô gái rón rén tiến lại gần vành tai ửng hồng của Thẩm Nguyên, hơi thở mang theo sự tinh nghịch ngọt ngào.
"Đều là thật đấy."
Thẩm Nguyên khẽ cười, ôm cô chặt hơn vào lòng.
Hai người mang theo những ký ức tươi đẹp trên đường đi, sóng vai bước về phía tòa nhà sáng đèn, đón chờ kết quả thi tốt nghiệp trung học sắp tới.
Thang máy dừng lại ở 19A.
Thẩm Nguyên và Lê Tri lấy hành lý ra khỏi thang máy.
Khi đến trước cửa nhà Lê Tri, Thẩm Nguyên tự nhiên nói: "Để em đưa chị vào, tiện thể thăm bác trai bác gái luôn."
Lê Tri liếc Thẩm Nguyên một cái, nhưng không từ chối.
Cô lấy chìa khóa mở cửa, ánh đèn ấm áp từ phòng khách tràn ra.
Nghe thấy tiếng động, Từ Thiền và ông Lê đang xem tivi trên ghế sofa đồng thời quay đầu lại.
"Bố, mẹ, chúng con về rồi!"
Giọng Lê Tri mang theo sự nhẹ nhàng của người vừa trở về nhà.
Từ Thiền và ông Lê nghe thấy giọng con gái, đều sững sờ.
Bà Từ Thiền ngạc nhiên nhìn hai người: "Ơ? Biết Biết? Tiểu Nguyên? Sao hai đứa về sớm thế?”
Lê Tri bước nhanh tới ôm mẹ.
"Thì tại con nhớ bố mẹ mà ~ Mẹ, có nhớ con không?"
"Đi đi đi!" Bà Từ Thiền tỏ vẻ ghét bỏ nhìn con gái, "Đi chơi với Thẩm Nguyên thì nhớ gì đến mẹ."
Lê Tri bị mẹ nhìn thấu, lập tức cười càng tươi hơn.
Tiếng trò chuyện rôm rả trong phòng khách đần ngớt, bà Từ Thiền vỗ nhẹ mưu bàn tay Lê Tri: "Mệt không? Mau đi thu dọn hành lý đi.”
Ông Lê cũng gật đầu với Thẩm Nguyên: "Tiểu Thẩm cũng nghỉ ngơi chút đi."
Lê Tri như được xá, nắm chặt tay áo Thẩm Nguyên kéo vào phòng mình, đóng cửa lại, trong khoảnh khắc vẫn nghe thấy tiếng bà Từ Thiền cười thầm: "Con bé này, cái nhẫn làm mẹ chói mắt quá......"
Cánh cửa "cộp" một tiếng đóng lại.
Lê Tri tựa lưng vào cửa, thở phào nhẹ nhõm, mọi mệt mỏi tích tụ trên đường đi bỗng nhiên trào lên, cô đá đôi dép lê, chân trần giẫm lên thảm, lẩm bẩm: "Mẹ em chắc chắn thấy cái nhẫn rồi......"
Lời còn chưa đứt, Thẩm Nguyên đã ôm cô từ phía sau, cằm đặt lên đỉnh đầu cô, cười khẽ khiến tai cô rung lên: "Sợ gì?"
Hơi thở ấm áp phả vào gáy cô, đầu ngón tay cậu vô tình hay cố ý vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón giữa tay trái cô.
Tai Lê Tri đỏ bừng, quay người muốn đẩy cậu ra, lại bị cậu nắm lấy cổ tay.
Lê Tri yên lặng trong vòng tay cậu một lát, bỗng nhiên xoay người, đầu ngón tay chọc chọc vào ngực Thẩm Nguyên: "Này, tối nay anh ở lại đây đấy."