“Mới á! Không có! Đâu có ai thèm thưởng cho cậu! Cậu... Cậu mơ đẹp đấy! Dẹp cái ý nghĩ đó đi!”
Giọng điệu thì kiêu căng hết cỡ, nhưng mà…
Thân hình mảnh mai của cô thiếu nữ không hề có ý định giãy giụa hay lùi bước, ngược lại còn như được đà, càng nép sâu hơn vào lồng ngực ấm áp của cậu.
Vầng trán nóng hổi còn hờn dỗi cọ nhẹ lên lớp vải áo trước ngực cậu, chẳng khác nào chú chim non giấu mặt vào tổ ấm mà chẳng chịu rời đi.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, gió đêm lướt qua, lay động nhẹ nhàng lọn tóc đuôi ngựa của nàng, khẽ phất qua cánh tay rắn chắc của cậu.
Dù miệng nói lời nhẫn tâm cự tuyệt, nhưng cả thân hình thiếu nữ lại ngoan ngoãn tan vào vòng tay của chàng trai, khít khao đến không một kẽ hở.
Thẩm Nguyên cúi đầu nhìn cái đầu nhỏ trong ngực, khẽ bật ra tiếng cười khe khẽ đầy vui vẻ.
Cậu siết chặt vòng tay, im lặng ôm cô chặt hơn một chút.
Cảm giác mềm mại chân thật trong lồng ngực, truyền qua lớp đồng phục mỏng manh.
Hương đào thoang thoảng trên người cô gái, từng sợi từng sợi quấn lấy hơi thở của cậu.
Không khí vui đùa ầm ï vừa rồi bỗng chốc tan biến như thủy triều rút.
Một cảm xúc thuần túy hơn, lặng lẽ dâng trào từ đáy lòng, mang theo hơi men say của buổi tối đầu hạ.
Thẩm Nguyên nhẹ nhàng ôm chặt vòng tay, dịu dàng đặt cằm lên đỉnh đầu Lê Tri.
“… Nên về nhà thôi, Lê Bảo.”
Cái đầu nhỏ trong ngực khẽ giật mình.
Lê Tri vẫn vùi mặt nóng hổi vào lồng ngực ấm áp của cậu, hít lấy thứ khí tức khiến người ta an tâm này.
Nàng không ngẩng đầu ngay, chỉ khẽ đáp lại trong vòng tay ấm áp: “Ừm.”
Thẩm Nguyên ngẩng đầu, tự nhiên nắm lấy tay Lê Tri.
Bàn tay thiếu nữ khẽ trượt vào lòng bàn tay cậu.
“Đi thôi.”…
Màn đêm dịu dàng bao bọc lấy thành phố.
Trong phòng Thẩm Nguyên chỉ le lói ánh đèn bàn, thứ ánh sáng dìu dịu chiếu lên khuôn mặt tập trung của cậu.
Trên màn hình, con trỏ của phần mềm chỉnh sửa di chuyển nhanh chóng, lần lượt đưa những thước phim quay được ở bãi tập ban ngày vào, cắt ghép một cách tinh xảo.
Những trình tự chuyển cảnh được thiết kế tỉ mỉ, dù là phiên bản chốt màn của Lê Tri, hay phiên bản mở màn kinh diễm, cùng hai phiên bản kết hợp được mong chờ nhất, đều được cậu thao tác thuần thục, như được thổi vào một nhịp điệu và sức hút kỳ diệu.
Ánh sáng giao thoa, trang phục lộng lẫy, nụ cười của các cô cậu thiếu niên nhảy nhót trên màn ảnh.
Sự chuyển đổi giữa đồng phục và lễ phục, dưới bàn tay khéo léo của Thẩm Nguyên, mượt mà như biến đổi tự nhiên, thực sự hiện thực hóa ý tưởng hóa trang trước đó của họ, vừa hoa lệ lại vừa tràn ngập tính kịch.
Đặc biệt là trong phiên bản đôi, khi Lê Tri và Thẩm Nguyên sánh vai hoặc nắm tay, cùng nhau bước đi, hình ảnh ở trung tâm đột ngột chuyển đổi kỳ diệu từ đồng phục sang lễ phục.
Đôi giày cao gót của cô gái vừa xuất hiện trong video đã chiếm trọn mọi ánh nhìn.
Sau đó, chiếc váy dạ hội đen lãnh diễm lộng lẫy, cùng bộ vest chỉnh tề của chàng trai bên cạnh lại va chạm, tạo nên một hiệu ứng thị giác khó tả.
Tiết tấu nhạc nền được điều chỉnh vừa vặn, sự đồng bộ tuyệt đối mang đến rung động, có thể gọi là bùng nổ.
Đầu ngón tay khẽ chạm vào những hiệu ứng cuối cùng, Thẩm Nguyên hơi tựa người ra sau, xoay nhẹ cái cổ có chút cứng.
Ánh sáng phản chiếu từ màn hình chiếu vào đáy mắt cậu, lấp lánh ánh sáng của sự hoàn thành.
Cậu hài lòng nhếch miệng, mở nhóm chat quen thuộc trên máy tính.
Không nói lời thừa thãi, cậu kéo bốn video đã chỉnh sửa xong vào nhóm chat, nhẹ nhàng nhấn nút gửi.
*Vù vù vù…!*
Cần như cùng lúc, tại những góc khác nhau của Ky Dương Thị, màn hình điện thoại di động đồng loạt sáng lên, xua tan đi sự tĩnh lặng của màn đêm.
Chu Thiếu Kiệt: “? Ối giời ơi?”
Cậu ta chỉ xem vài giây, sau đó liên tục gửi tin nhắn.
“Á á á! Cái màn hóa trang này!!! Ông đây thật sự là, đẹp trai! Nổ tung!!!”
“Ối giời ơi, nhưng mà tao thừa nhận, hai người cùng đi hai đoạn kia!! Vai kề vai tay nắm tay, chói mù mắt chó! Cảm giác CP bùng nổ chân trời!”
Chu Thiếu Kiệt: “[Chuột chũi thét lên.jpg]”
Rất nhanh, Hạ Chi Ngọc cũng xuất hiện.
Hạ Chi Ngọc: “Má ơi!!! Thẩm Nguyên mày là con lừa hạt nhân à?! Tốc độ chỉnh sửa này là cưỡi tên lửa hả?!”
“Á á á á!! Tri Tri chính là nữ thần của tao! Ô ô ô tuyệt tuyệt tuyệt!”
“Ngọt quá! Cứu mạng!”
Trác Bội Bội: “Thật... thật nhanh! Tri Tri hình tượng nào cũng đẹp, có khí chất quá.”
Dương Trạch: “Tuyệt vời! Đúng rồi, Thẩm Nguyên mày thật… thật nhanh á!”
Trần Minh Vũ: “Tuyệt! Lúc trước đề nghị cùng đi là quá đúng! Hai người đi ra hình tượng lúc nào cũng cân bằng tuyệt đối. À đúng rồi, Thẩm Nguyên mày thật thật nhanh á!”
Chu Thiếu Kiệt: “Đúng, Thẩm Nguyên mày thật… thật nhanh á!”
Thẩm Nguyên: “Cút!”
Nhóm chat nhỏ trong nháy mắt bị bao phủ bởi những lời khen cuồng nhiệt và vô số biểu tượng cảm xúc, âm thanh thông báo điện thoại gần như nối thành một bản hòa tấu vui vẻ.
Đầu ngón tay Thẩm Nguyên gõ nhẹ trên màn hình, cùng A Kiệt và ba người đối đáp kịch liệt.
Nhưng tin nhắn vừa gửi đi chưa lâu.
*Vù vù…*
Một tin nhắn mới trực tiếp nhảy vào cửa sổ trò chuyện riêng của cậu.
Lê Tri: “Giỏi quá, nhanh thê!”
Phía sau là một biểu tượng ngón tay cái nhỏ nhắn.
Thẩm Nguyên gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cô gái chu môi, dùng ngón tay chọc vào màn hình.
Khóe môi cậu càng thêm cong lên.
Ngón tay nhanh chóng gõ chữ: “Chẳng phải sợ Lê Bảo của tôi sốt ruột chờ sao, nhanh nói cho tôi biết, hiệu quả thế nào?”
Dòng chữ “đổi phương đang nhập...” nhấp nháy vài lần, mới nhảy ra một tin nhắn mới.
Lê Tri: “Tốt tốt tốt! Quay đẹp lắm! Được chưa?”
Ngay sau đó, một tin nhắn khác đến, trong câu chữ tràn ngập niềm vui bí mật của cô gái:
“Nhưng mà, cái đi cùng… hơi bị đẹp đó nha.”
Thẩm Nguyên nhìn tin nhắn này, nụ cười rốt cục hoàn toàn nở rộ.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên đôi mắt ngập tràn ý cười của cậu.
Chàng trai im lặng cười nhẹ, thầm đáp: “Chỉ hơi thôi á.”
Đầu ngón tay khẽ chạm vào màn hình, nhanh chóng gửi một hàng chữ:
Thẩm Nguyên: “Cụ thể là đoạn nào? Đoạn chốt màn? Đoạn mở màn? Hay là cả hai đoạn đôi đều thích?”
Đầu bên kia điện thoại im lặng vài giây, dòng chữ “đối phương đang nhập…” nhấp nháy liên tục.
Cuối cùng, tin nhắn mới hiện ra:
Lê Tri: “Đoạn đôi mở màn.”
Nhìn thấy hồi âm của mỹ thiếu nữ, Thẩm Nguyên cười hắc hắc, nhanh chóng trả lời một câu đã hiểu, sau đó chuyển khung chat sang nhóm nhỏ.
Thẩm Nguyên: Mọi người vào mà xem, Lê Bảo chọn đoạn đôi mở màn @ tất cả thành viên