“Đinh... Định... Định...”
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc bài thi chói tai vang lên như một công tắc điện bị ngắt, ngay lập tức cắt đứt bầu không khí căng thẳng trong phòng thi.
Giọng giám thị vang vọng: “Hết giờ làm bài! Tất cả thí sinh dừng bút! Ngồi tại chỗ chờ thu bài!”
Ngay khi tiếng nói vừa dứt, cả phòng thi vang lên một loạt tiếng đặt bút xuống đồng loạt.
Nhiều thí sinh vô thức nghiêng người về phía trước, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, thoải mái và cả một chút tiếc nuối.
Giám thị nhanh chóng di chuyển giữa các dãy bàn, thao tác nhanh nhẹn và hiệu quả. Từng bài thi, từng tờ giấy nháp chất chứa bao hy vọng và sự nỗ lực miệt mài được thư lại nhanh chóng, xếp ngay ngắn trên bàn giáo viên.
Tiếng sột soạt của giấy tờ lúc này nghe đặc biệt rõ ràng, như một dấu chấm hết cho hai tiếng rưỡi đồng hồ vừa trôi qua.
Thẩm Nguyên lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đặt bút xuống, đầu ngón tay vẫn còn hằn vết tì bút sau thời gian dài. Ánh mắt hắn lướt qua bài thi vừa bị thu đi.
Trên tờ giấy là nét chữ quen thuộc đến mức khắc sâu vào tâm trí hắn.
Kỳ thi Ngữ văn đã kết thúc, dù kết quả thế nào, trận chiến đầu tiên cũng đã hoàn thành.
Tâm trạng lo lắng suốt buổi sáng cuối cùng cũng lắng xuống.
Hắn vặn vẹo cổ và cổ tay đang hơi cứng lại, trong đầu vô thức hiện lên hình ảnh Lê Tri.
Không biết giờ này nàng đang có tâm trạng thế nào? Bài thi của nàng có được như ý không?
Bên ngoài cổng trường giờ đã ồn ào hơn nhiều so với buổi sáng. Dòng người sau khi kết thúc môn thi đầu tiên đang ồ ạt tràn ra.
Vừa nộp bài thi được vài phút, Thẩm Nguyên đã nhanh chóng cất gọn đồ đạc vào túi trong suốt và hòa vào đòng người rời khỏi trường thi.
Hắn bước đi vững chãi và có mục tiêu rõ ràng, xuyên qua đám đông, đi thẳng đến điểm hẹn đã thống nhất trước đó, gần khu giảng đường.
Vừa đứng vững không lâu, hắn ngước mắt liền thấy bóng dáng quen thuộc, thanh mảnh đang tách khỏi dòng người, bước nhanh về phía hắn.
Lê Tri cũng đã ra.
Gương mặt trắng nõn của nàng ửng hồng sau kỳ thi, đôi mắt lấp lánh, bước chân nhẹ nhàng xen lẫn sự vội vã.
Khi nàng nhìn thấy bóng người đang chờ đợi dưới gốc cây, ánh mắt nàng bỗng chốc trở nên rạng rỡ hơn, khóe miệng nhỏ nhắn không kìm được mà cong lên, nụ cười trong trẻo, rạng rỡ lan tỏa trên khuôn mặt nàng.
Niềm vui và cảm giác an tâm khi tìm thấy điểm tựa hiện rõ trong đáy mắt, xua tan đi vẻ nghiêm túc vừa rồi trong phòng thi.
Khóe miệng Thẩm Nguyên cũng cong lên, nhanh chân tiến đến đón nàng.
Hai người thuận lợi gặp nhau giữa dòng người đông đúc, không hề do dự hay chậm trễ.
"Lê lão sư, cảm thấy thế nào?" Giọng Thẩm Nguyên mang theo một chút vui vẻ khó nhận ra.
Đáy mắt Lê Tri ánh lên vẻ kiêu hãnh thường ngày: "Còn có thể thế nào? Thực lực của ta cậu biết mà! Còn cậu, cậu làm bài thế nào?”
Nàng cố tình kéo dài chữ "cậu", ánh mắt lấp lánh, rõ ràng điều nàng quan tâm nhất là kết quả của hắn.
"Tạm ổn. Viết văn..."
Hắn cố ý dừng lại một chút, tạo chút bất ngờ, đến khi thấy Lê Tri hơi nhíu mày thúc giục, hắn mới cười nhẹ nói tiếp: "...khá thú vị."
Hắn nói thêm bằng giọng chỉ hai người nghe thấy: "Phát huy không tệ, chắc là không làm bảo bối của tớ thất vọng."
Nghe vậy, đôi mắt xinh đẹp của Lê Tri lập tức trừng hắn một cái, nhưng nụ cười không giấu được trong đáy mắt và gò má ửng đỏ lại tố cáo tâm trạng thật của nàng.
Nàng không khách khí đá nhẹ vào mũi giày của Thẩm Nguyên: "Bớt tự luyến đi! Chờ có kết quả rồi tính! Đi thôi, về nhà ăn cơm bồi bổ!"
Hai người không nói thêm gì, ăn ý sánh vai quay người, hòa vào dòng người đang tràn ra.
Thẩm Nguyên theo thói quen vòng tay qua vai Lê Tri, che chắn cho nàng khỏi những người xung quanh chen lấn.
Ánh nắng ấm áp chiếu xuống, phủ lên hai bóng hình trẻ trung một lớp ánh sáng rực rỡ.
Kỳ thi đại học chỉ mới bắt đầu, nhưng buổi sáng quan trọng đầu tiên, họ đã cùng nhau vượt qua.
Trong không khí tràn ngập hương cơm trưa và cảm giác thư giãn ngắn ngủi trước buổi thi chiều.
Bước chân họ nhẹ nhàng nhưng vững chãi trên con đường Lâm Ấm dẫn đến nhà ăn.
Đến quán ăn quen thuộc, Thẩm Nguyên theo thói quen đảo mắt tìm vị trí quen thuộc của họ, chỉ thấy Dương Trạch và Trần Minh Vũ đang ngồi ở đó.
Trần Minh Vũ đang cúi đầu ăn cơm một cách tập trung, Dương Trạch đẩy gọng kính, nghe tiếng ngẩng đầu lên.
"Nguyên, Lê Thiếu, bên này còn chỗ." Dương Trạch gật đầu với họ, chỉ vào chỗ trống bên cạnh.
Thẩm Nguyên kéo ghế cho Lê Tri ngồi xuống trước, rồi nhìn quanh: "Chỉ có hai cậu thôi à? A Kiệt đâu?"
Dương Trạch dùng đũa chỉ về phía cửa, giọng có chút bất đắc dĩ: "A Kiệt được mẹ đón về nhà rồi."
Hắn gắp một miếng cơm: "Bội Bội và Chi Ngọc hôm nay cũng có người nhà đến đón, tất cả về nhà ăn cơm."
Thẩm Nguyên và Lê Tri gật đầu nhẹ, không nói thêm gì.
Dù sao cũng là kỳ thi đại học, việc phụ huynh muốn cho con cái ăn uống đầy đủ hơn là điều bình thường.
Khi bốn người dọn dẹp bàn ăn xong, Trần Minh Vũ bỗng nhiên đề nghị: "Đi siêu thị mua mấy chai trà bí đao không? Chiều thi Toán hao tổn trí lực lắm."
Bốn người nhìn nhau, rồi tự nhiên cùng nhau bước về phía siêu thị.
Siêu thị trong trường chật kín học sinh đang tranh thủ nghỉ ngơi giữa giờ. Hơi lạnh từ tủ đông tỏa ra thành một làn sương trắng mờ ảo.
Lê Tri dừng chân trước tủ lạnh, ánh mắt lướt qua những hộp kem đủ màu sắc, cuối cùng dừng lại ở một chiếc kem ốc quế.
"Muốn ăn à?” Giọng Thẩm Nguyên vang lên bên tai nàng.
Hắn không biết đã đứng sau lưng nàng nửa bước từ lúc nào, tay áo đồng phục cọ vào cánh tay hơi lạnh của nàng, ánh mắt hắn chuẩn xác khóa chặt ánh nhìn của nàng.
Lê Tri nhanh chóng gật đầu, mang theo chút háo hức sau kỳ thi: "Ừm! Muốn ăn vị sô-cô-la kia..."
Lời còn chưa dứt, Thẩm Nguyên đột nhiên nghiêm mặt, vẻ mặt cứng đờ, lông mày hơi nhíu lại, giọng điệu trầm xuống mấy phần:
"Không được."
Hắn vô tình hay cố ý chắn giữa Lê Tri và tủ lạnh, nhỏ giọng nói: "Chiều còn thi Toán, lỡ ăn đau bụng thì sao? Không được ăn.”
Đôi mắt trong veo của Lê Tri lập tức mở to.
Nhưng một giây sau, cô gái dường như nghĩ ra điều gì đó, ngón tay thon thả lặng lẽ vươn ra, cẩn thận nắm lấy vạt áo đồng phục của Thẩm Nguyên, nhẹ nhàng kéo.