Các bạn học như có sợi dây vô hình dẫn dắt, đồng loạt đứng dậy!
Động tác nhất quán, thể hiện sự kiên quyết và cảm giác cấp bách.
“Đồ đạc mang đủ chưa? Chứng minh nhân dân, thẻ dự thi, bút, tẩy xóa các kiểu đừng quên!”
Giọng Dương Dĩ Thủy vang lên trong phòng học.
“Cố lên, trận cuối cùng rồi!”
Dòng người như thác lũ tràn ra hành lang.
Toàn bộ học sinh của các lớp trong khu thí nghiệm đồng loạt đổ ra cùng một lúc.
Trong nháy mắt, hành lang chật kín những bóng dáng mặc đồng phục xanh trắng quen thuộc.
Dòng người nhanh chóng phân tán trong hành lang.
Thẩm Nguyên Nghịch hòa vào dòng người, dừng lại trước cổng trường thi.
Trong phòng học, ánh mắt nghiêm nghị của giám thị như đèn pha quét qua từng thí sinh sắp bước vào.
Máy dò kim loại lóe lên ánh sáng lạnh lẽo bên khung cửa.
Thẩm Nguyên hơi ngẩng cằm, hít sâu một hơi.
Ánh mắt cậu vượt qua đám đông, như thể xuyên qua sàn nhà, nhìn thấy Lê Tri ở một phòng thi khác trên tầng lầu cũng đang đứng vững.
Trận cuối cùng.
Những ngón tay thon dài của chàng trai vuốt ve thẻ dự thi.
Cậu tiến lên, đưa thẻ dự thi và chứng minh nhân dân cho giám thị.
Khoảnh khắc giao tiếp diễn ra trong sự im lặng trang trọng.
Giáo viên đối chiếu ảnh, tên, số báo danh, xác nhận không sai sót.
Thầy khẽ gật đầu, ra hiệu kiểm tra an ninh.
Máy đò kim loại bóng loáng áp sát vai cậu, trượt xuống cánh tay, lưng, eo và hai chân.
Không chần chừ, thầy giáo yêu cầu cậu nâng hai chân, máy dò nhanh chóng lướt qua đế giày.
"Vào đi." Giọng trầm thấp vang lên.
Thẩm Nguyên gật đầu, bước vào phòng thi.
Cậu kéo chiếc ghế nhựa lạnh lẽo, ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt túi đựng lễ vật đính hôn ở góc trên bên phải bàn học.
Sau đó, cậu lấy thẻ dự thi và chứng minh nhân dân, đặt song song theo đúng vị trí quy định trên bàn.
Trong phòng thi, mọi người nín thở chờ đợi.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng tấm lưng thẳng tắp và đôi tay với khớp xương rõ ràng của chàng trai.
Cậu hít sâu một hơi, ánh mắt trầm tĩnh nhìn vào mặt bàn trống trơn, chờ đợi tiếng còi xung trận cuối cùng vang lên.
Không lâu sau, chuông lại reo.
Âm thanh điện tử thanh thúy bỗng vang vọng khắp phòng thi
“Giám thị bắt đầu bóc phong phát đề.”
Trên bục giảng, giám thị đứng trang nghiêm nhìn toàn trường.
"Tất cả thí sinh chú ý, còn năm phút cuối cùng để kiểm tra." Giọng trầm thấp truyền trong không khí ngưng trệ.
Phòng thi tĩnh lặng đến lạ thường.
Tờ giấy thi cuối cùng được cẩn thận vuốt phắng, các góc dán sát mặt bàn.
Ánh mắt Thẩm Nguyên rơi vào phần ghi tên và số báo danh ở đầu trang, yết hầu cậu khẽ động.
Tiếng Anh luôn là môn dễ nhất đối với Thẩm Nguyên.
Dù là những bài kiểm tra thông thường hay kỳ thi đại học này.
Cậu không hề cảm thấy mệt mỏi như những người khác sau một cuộc chạy marathon dài.
Thẩm Nguyên cảm thấy khá ổn, thậm chí là nhẹ nhàng.
Cậu có cảm giác đã hoàn thành một bài thi hài lòng.
Bài thi này không chỉ dành cho cậu mà còn cho Lê Tri.
"Đinh linh linh linh——!!!!"
Tiếng chuông kết thúc xé toạc sự tĩnh lặng, như lưỡi dao rạch nát tấm màn sân khấu nặng nề, đột ngột vang lên!
"Hết giờ làm bài! Đề nghị tất cả thí sinh dừng bút ngay lập tức!”
Thẩm Nguyên nhẹ nhàng đặt bút lên bài thi, lắng nghe tiếng chuông kết thúc vang vọng trong phòng.
Khi giám thị bắt đầu thu bài, cậu nhắm mắt hít sâu một hơi.
Ba năm rèn luyện cuối cùng cũng kết thúc tại thời khắc này.
Khi cậu theo dòng người đi ra khỏi phòng thi, tiếng reo hò như sấm dậy đột nhiên bùng nổ trong hành lang!
"Giải phóng— —I”
"Tốt nghiệp vui sướng!!"
Những tiếng la hét, cười đùa hòa lẫn với tiếng ném mũ lên không trung, lật tung không khí u ám của trường thi bằng làn sóng nhiệt huyết thanh xuân.
Thẩm Nguyên dừng bước, đứng ở đầu cầu thang giữa tiếng ồn ào.
Cậu ngước nhìn, những bóng dáng mặc đồng phục xanh trắng đang ào ào tuôn xuống như thác đổ.
Đột nhiên, đáy mắt cậu phản chiếu hình ảnh một dáng người mảnh khảnh.
Lê Tri bám vào lan can cầu thang, bước nhanh xuống, mái tóc đuôi ngựa khẽ lay động theo nhịp, khuôn mặt trắng nõn được ánh chiều tà dát vàng.
Bước chân cô chợt khựng lại.
Giữa đám đông náo nhiệt, ánh mắt cô như xuyên qua dòng thủy triều, chạm thẳng vào đáy mắt cậu.
Một giây sau, cô đột nhiên đẩy đám người, lao xuống những bậc thang cuối cùng!
Giữa tiếng reo hò sôi trào, Thẩm Nguyên dang tay đón lấy cô gái lao tới.
Khoảnh khắc thân thể ấm áp chạm vào lồng ngực, mọi ồn ào náo động đều trở thành âm thanh mơ hồ phía sau.
"Thẩm Nguyên."
Lê Tri vùi khuôn mặt nóng bừng vào hõm vai cậu, vòng tay ôm chặt cổ cậu, giọng nói nghẹn ngào vang lên từ lớp vải, làm lồng ngực cậu nóng lên:
"— Chúng ta tốt nghiệp rồi!"
Thẩm Nguyên siết chặt vòng tay, căm tựa lên định đầu mềm mại của cô, như muốn hòa tan niềm vưi sướng nóng hổi này vào xương tủy.
Lồng ngực chàng trai khẽ rung động, giọng nói trầm ấm mang theo ý cười như muốn trào ra, rõ ràng chạm vào màng nhĩ của Lê Tri:
"Tốt nghiệp vui sướng, Lê Bảo."
Lời chúc phúc này như nắp quan tài cuối cùng được đóng lại.
Lê Tri đột nhiên ngẩng đầu, những tia sáng lấp lánh vỡ tung trong đôi mắt long lanh.
Ánh chiều tà hắt những tia vàng lên khuôn mặt ửng hồng của cô, trong khoảnh khắc ấy, nụ cười của cô rạng rỡ như pháo hoa xé toạc cả trường thi, thuần khiết và tươi đẹp, bừng nở ánh sáng thanh xuân vô song.
Tiếng ồn ào như sóng biển rút lui, dần dần nhỏ lại trên hành lang dẫn vào các phòng học.
Thẩm Nguyên nắm tay Lê Tri, đẩy cánh cửa phòng học quen thuộc.
Trong phòng, một thế giới khác mở ra.
Niềm vui sướng tột độ sau kỳ thi đại học lúc này đã hoàn toàn bùng nổ.
"Máơiaaa —— tốt nghiệp rồiII!"
A Kiệt đứng trên bàn học, vung tay hô lớn, mặt đỏ bừng.
"Kết thúc rồi!"
"Giải phóng——!!!"
Cả lớp 12(15) ầm ầm sôi trào ngay khi cánh cửa mở ra!
"Tốt nghiệp vui sướng— —III"
"A a a a a ——!!!"
Những tiếng cười đùa không thể diễn tả thành lời, như những quả bóng bay nổ tung, tràn ngập mọi ngóc ngách trong phòng học, làm rung cả cửa kính.
Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội ôm nhau thật chặt, phấn khích nhảy cẫng lên, la hét.
Dương Trạch tháo kính, nắm chặt trong tay, vung vẩy theo nhịp.
Trần Minh Vũ đập mạnh tay xuống bàn, khản giọng gào thét: "Mẹ nót Kết thúc rồi!”
Giọng của Chu Thiếu Kiệt vang vọng nhất, đứng trên bàn học như muốn lật tung cả trần nhà: "Anh em lớp 15! Tốt nghiệp vui sướng——!!!"