A Trạch cuối cùng cũng dùng ba chai nước ngọt để đổi lấy việc không bị chết đuổi.
Kỳ thực, dù không chết đuối, A Trạch cũng khó tránh khỏi bị Aruba cho một trận.
Cậu ta phải đối diện với cánh cửa phòng học để sám hối!
Sau tiết thứ hai buổi chiều, khối 10 và 11 được nghỉ.
Sự vui vẻ đó khiến đám học sinh lớp 12 ghen tị đến đỏ mắt.
“Bình tĩnh, bình tĩnh, trước kia các cậu chăng cũng thế sao?”
Lão Chu vừa phát bài kiểm tra toán, vừa trấn an: “Yên tâm đi, những ngày tháng an nhàn của các cậu cũng sắp đến rồi.”
“Lão Chu, câu này ông nội tôi khắc lên gạt tàn thuốc từ 60 năm trước rồi.”
Lão Chu liếc A Kiệt: “Yên tâm đi, lần này là thật, trường chuẩn bị cho các cậu thêm nửa ngày nghỉ đấy.”
“Woc?”
“Nửa ngày? Bố thí cho ai đấy? Để mấy trường lân cận thấy lại trởng chúng ta keo kiệt không đám cho nghỉ!”
“Chúng ta đúng là keo kiệt thật mà.”
“Đừng nói nữa, đừng nói nữa! Tôi muốn chuyển trường!”
Lão Chu nhìn cái cảnh tượng hỗn loạn này, vỗ tay: “Thôi được rồi, làm bài kiểm tra trước đã.”
“Mấy cái đề ngu ngốc này, nhắm mắt tôi cũng làm được! Làm làm cái gì!”
A Kiệt vừa dứt lời, liền nghe thấy Lão Chư gọi tên mình.
“Lên đây, Chu Thiếu Kiệt, em lên bảng giải bài này.”
Người bình thường nghe giáo viên chủ nhiệm nói vậy, chắc chắn sẽ sợ hãi.
Nhưng A Kiệt không phải người bình thường, hơn nữa thành tích toán của A Kiệt rất tốt.
“Bá!”
Chu Thiếu Kiệt cầm lấy bài kiểm tra và giấy nháp, tiến thắng lên bục giảng.
“Lão Chu, để em.”
Lão Chu mừng rỡ, đứng dậy: “Được, hôm nay em coi thi.”
“OK, đảm bảo ai cũng được điểm tối đa.”
Cả lớp cười ồ lên.
"Bốp!"
Chu Thiếu Kiệt ăn một cái vỗ vai của Lão Chu.
“Làm bài của em đi, làm xong sớm thì được về sớm.”
“Biết rồi!”
A Kiệt vung tay: “Thu bài! Giải tán!”
"Bốp!"
A Kiệt bắt đầu chăm chú coi thi.
Khi kiểm tra được một nửa, Thẩm Nguyên chợt phát hiện thời gian nhiệm vụ của mình đang nhảy!
Ngọa tào?
Coi thi cũng được tính à?
Chắc chắn là tính, vì coi thi cũng là một khâu trong quá trình làm bài của cả lớp.
Sướng rồi, tự dưng được thêm hai tiếng.
Tuyệt.
Nghĩ đến đây, Thẩm Nguyên càng có thêm động lực làm toán.
Chỉ là…
Có động lực thì có động lực, nhưng không làm được thì vẫn là không làm được.
Mấy cái đề nhìn thì có vẻ tương tự, ngay cả hình học không gian cầu trông cũng chẳng khác gì nhau.
Nhưng không biết vẽ đường phụ ở đâu.
Khó chịu thật sự.
Tiếng chuông tan học tiết bốn vang lên, Chu Thiếu Kiệt từ trên bục giảng phát ra một giọng nói vang dội.
“Thu bài! Tất cả bỏ bút xuống!”
Thấy vẫn còn người viết, Chu Thiếu Kiệt liền nói: “Bây giờ các cậu có thể viết, đến lúc thi đại học các cậu còn viết được nữa chắc? Có tâm trí đấy, thà tan học ra ngoài làm thêm hai đề còn hơn.”
“Thảo, lại còn tưởng mình là Lão Chu?”
“Con riêng! Bắt tại trận! A Kiệt là con riêng của Lão Chu!”
“Câm mồm! Ông đây là bố các cậu!”
Sau một hồi “giao lưu thân thiện”, lớp 15 cuối cùng cũng được giải tán.
Lúc này, cơn mưa dầm dề suốt hai ngày cũng đã tạnh.
Mưa tạnh, nhưng mặt trời vẫn chưa ló dạng, trời vẫn âm u.
Thẩm Nguyên nhìn sắc trời, sợ trời lại mưa, nên không định ra khỏi trường.
Cơm quán có món cơm chan ngon tuyệt.
An xong còn có thể ra siêu thị mua một chai... à không, Assam.
Hiện tại đang trong thời gian Chiến Tranh Chén Thánh, Thẩm Nguyên thuộc phe Assam, không thể đụng vào bất cứ loại đồ uống nào khác ngoài Assam.
Bạn bảo trà sữa?
Assam chẳng phải là trà sữa còn gì?
Chống chế…
Sau khi ăn tối xong, Thẩm Nguyên trở lại lớp học tiếp tực làm bài kiểm tra toán.
Dù mới trải qua một buổi chiều bị bài kiểm tra hành hạ, nhưng trình độ toán học của Thẩm Nguyên vẫn vậy.
Chỗ không làm được vẫn là không làm được.
Vẫn không có chút manh mối nào về cách giải đề.
Lê Tri trở lại thì thấy Thẩm Nguyên đang học bài.
Cô nàng khẽ nhíu mày, đôi mắt ánh lên vẻ tươi cười.
"Không tệ, rất chăm chỉ, có chỗ nào không làm được à?"
Thẩm Nguyên ngẩng đầu nhìn Lê Tri, kéo bài kiểm tra về phía cô: "Đề này."
Lê Tri nhìn đề, mày nhăn lại, tâm trạng tốt ban đầu tan biến: "Chẳng phải tớ đã giảng cho cậu rồi sao?"
Thẩm Nguyên chớp mắt lia lịa, trong lòng có chút lo lắng.
Mỹ nữ hít sâu một hơi: "Để tớ giải thích lại."
Trong lúc hai người giảng bài, bỗng có người hô: "Oa! Đẹp quá!"
Nghe vậy, Thẩm Nguyên và Lê Tri đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ.
Chỉ thấy mây đen trên bầu trời đã tan đi, ánh vàng tràn ngập cả không gian.
Khung cảnh đẹp đến nao lòng.
Đôi bạn thanh mai trúc mã cùng nhau ngước nhìn bầu trời, tạm thời quên đi những bài toán trên tay.
Trong chốc lát, bên cửa sổ chật kín người, ai nấy đều hưng phấn bàn tán, trầm trồ.
"Áy, lũ chó chết này! Muốn làm mù mắt người khác à!!!" Tiếng A Kiệt gào lên giữa đám đông nghe có vẻ hơi lạc lõng, nhưng nhanh chóng bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào.
"Tránh ra, đừng cản tao chụp ảnh!" Giọng Trác Bội Bội vang lên, cô giơ cao điện thoại, muốn bắt lấy khoảnh khắc tươi đẹp này.
Trong sân trường, học sinh cũng dừng bút, hướng mắt về phía bầu trời chiều rực rỡ.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh chiều tà đường như xóa tan xiềng xích của giáo dục, ban tặng cho mọi người một chút tự do.
"Đi thôi, ở đây nhìn không thấy gì cả. Tớ biết một chỗ." Thẩm Nguyên đột nhiên đứng dậy, nắm lấy tay Lê Tri, bước ra khỏi phòng học.
Lê Tri không hề phản kháng, để mặc Thẩm Nguyên kéo mình đi.
Trong phòng học, Hà Chi Ngọc trơ mắt nhìn Thẩm Nguyên và Lê Tri tay trong tay rời khỏi phòng học, mắt cô trợn tròn như chuông đồng, vẻ mặt tràn đầy khó tin.
Không phải chứ, tiến triển của hai người này...?
Một giây sau, Hà Chi Ngọc như bừng tỉnh, cô bật dậy, lao ra khỏi cửa phòng học như tên bắn.
Dưới hành lang, đôi bạn trẻ tay nắm tay, tắm mình trong ánh nắng chiều, bóng dáng của họ kéo dài, phảng phất như thời gian ngừng trôi.
Hà Chi Ngọc đứng ở cửa phòng học, nhìn hai bóng lưng dần khuất, chỉ cảm thấy lòng mình như bị thứ gì đó va mạnh vào.
Giờ khắc này, cô cảm thấy không khí xung quanh tràn ngập hương vị ngọt ngào, như thể lượng đường đã vượt ngưỡng.
Thẩm Nguyên dẫn Lê Tri lên sân thượng.
Sân thượng trống trải là địa điểm tuyệt vời để ngắm hoàng hôn.
"Đẹp thật."
Thẩm Nguyên ngắm nhìn trời chiều, nở nụ cười rạng rỡ.
Lê Tri khẽ lên tiếng: "Cậu định nắm đến bao giờ?"
Thẩm Nguyên lúc này mới phát hiện mình vẫn đang nắm tay Lê Tri.
Nhẹ nhàng siết chặt bàn tay nhỏ bé mềm mại ấy, Thẩm Nguyên lưu luyến buông ra.
"Xin lỗi, nhất thời kích động."
"Hừ! Tớ thấy cậu cố ý đấy chứ!"
Thẩm Nguyên gãi đầu.
Cố ý sao? Thật ra Thẩm Nguyên chưa từng nghĩ đến.
"Dù sao, vẫn cảm ơn cậu.”
Lê Tri bước lên hai bước, chỉ tay lên trời: "Nếu không có cậu, tớ đã không được ngắm cảnh đẹp như vậy."
Thiếu nữ xoay người lại, thân hình đắm chìm trong ánh chiều tà.
Thẩm Nguyên nhất thời ngây người.
Cậu cảm giác Lê Tri đang quyến rũ mình, hành động này quá khác thường. Với những gì cậu biết về Lê Tri, cô sẽ không làm như vậy.
Nhưng hình như cậu cũng bị quyến rũ thật rồi.
(Quên không hẹn giờ, giờ mới phát hiện…)