Thẩm Nguyên ăn tối ngay tại quán cơm.
Lê Trì và Hà Chi Ngọc ra ngoài ăn, Thẩm Nguyên lười đi cùng.
Thực ra, Lê Trì vốn không rủ cậu.
Dù sao, hai người cũng không hẹn nhau ăn trưa cố định, Thẩm Nguyên chỉ là hứng lên thì đến quán cơm tìm Lê Trì thôi.
Mà thi thoảng cậu cũng không gặp được Lê Trì.
Nói chung là tùy duyên.
Ăn trưa xong, Thẩm Nguyên định đi siêu thị nhưng nghĩ lại chẳng có gì cần mua, nên cậu về thẳng lớp.
Quyết định này khiến Thẩm Nguyên hối hận không kịp.
“Thẩm Nguyên, lâu rồi không gặp.”
Trên bậc thang cuối cùng, Thẩm Nguyên nghe thấy một giọng nói không muốn nghe chút nào.
Đồng Sơ Nhu đứng ở đầu hành lang, tay cầm chai C sủi, cười tửm tim nhìn Thẩm Nguyên đang đi lên.
Mặt Thẩm Nguyên xị xuống ngay lập tức: “Tốt nhất là đừng gặp.”
“Cậu vẫn hài hước như xưa.”
“Từ vựng tiếng Anh lại quên rồi à?” Thẩm Nguyên bỏ qua mọi thủ tục, đi thẳng vào vấn đề.
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Đồng Sơ Nhu tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt tủi thân.
“Trong mắt cậu, tớ chỉ tìm cậu vì tiếng Anh thôi sao?“
Thẩm Nguyên cười khẩy: “Chẳng lẽ vì tôi dễ dãi?”
“Thẩm Nguyên, tớ nghĩ chúng ta có thể làm bạn bè bình thường.”
“Thôi đi, tôi sợ cậu thèm thuồng thành tích tiếng Anh của tôi.”
Nói rồi, Thẩm Nguyên bước nhanh về phía lớp.
Đồng Sơ Nhu vội đuổi theo: “Thẩm Nguyên, nếu cậu đã nói vậy, chúng ta giao dịch đi. Tớ có đề vật lý thầy Quách cho Quách Vệ Phong, chắc chắn giúp cậu cải thiện điểm vật lý.”
Thẩm Nguyên dừng bước, nhìn Đồng Sơ Nhu bằng ánh mắt dò xét: “Cậu coi tri thức là cái gì? Trong mắt cậu, tri thức có thể dùng để giao dịch sao? Giao dịch là có thể thực sự nâng cao kiến thức được sao?”
Đồng Sơ Nhu hơi nhíu mày, nghe Thẩm Nguyên tiếp tục:
“Cậu nghĩ có được một tờ đề, điểm vật lý của cậu sẽ tối đa à? Còn định dùng một tờ đề đổi lấy kiến thức tiếng Anh của tôi? Vớ vẩn! Kiến thức của tôi rẻ rúng vậy sao?”
Nói xong, Thẩm Nguyên vào lớp.
Chi còn Đồng Sơ Như ngơ ngác đứng trước cửa lớp 15.
Lê Trì về lớp, thấy Thẩm Nguyên gục mặt xuống bàn giả chết.
“Không ngủ trưa, để giờ ngủ bù à?”
Nghe tiếng Lê Trì, Thẩm Nguyên ngẩng đầu, mặt mày ủ rũ.
Lê Trì giật mình: “Ối giời ơi, cậu làm sao thế? Cậu không làm gì mờ ám trên chỗ tớ đấy chứ?”
Hà Chi Ngọc đi cùng Lê Trì nghe vậy, suýt trượt chân.
Hai người tiến triển nhanh đến thế rồi cơ á?
Càng nghĩ, Hà Chi Ngọc càng tò mò, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh phía sau.
“Tớ…”
Thẩm Nguyên khẽ nói, giọng khàn khàn: “Lê Thiếu, tớ từ chối Đồng Sơ Nhu rồi.”
^ “” “Nói tiếp xem nào.
Thẩm Nguyên nuốt nước bọt: “Nó muốn dùng đề vật lý thầy Quách cho Quách Vệ Phong để đổi kiến thức tiếng Anh của tớ, tớ không đồng ý. Tớ làm đúng không?”
Lê Trì hiểu rồi.
Thằng này đang hối hận vì không giao dịch với Đồng Sơ Nhu.
Đây là đề của giáo viên vật lý giỏi nhất trường cho con trai mình, chắc chắn tốn bao công sức, có lẽ sẽ giúp ích nhiều cho học sinh dốt lý.
Thẩm Nguyên có phải học sinh dốt lý không?
Có lẽ là vậy.
Điểm vật lý của Thẩm Nguyên thuộc hàng chót lớp 15, đương nhiên là dốt rồi.
Đừng coi thường tác dụng của đề thi, một bộ đề tốt có thể giúp học sinh tiến bộ không ít.
Lê Trì vỗ vai Thẩm Nguyên: "Cậu làm đúng đấy."
Mắt Thẩm Nguyên sáng lên.
“Dù sao cậu có lấy được đề cũng không làm được.”
Thẩm Nguyên lại ủ rũ.
Thấy vậy, Lê Trì xoa đầu Thẩm Nguyên, mái tóc ngắn ngủn sờ rất thích tay.
“Nhưng tớ tin cậu, cậu nhất định sẽ khá hơn.”
Thẩm Nguyên lại bừng lên: “Đúng vậy! Vật lý của tớ không thể chết ở đây được! Tớ nhất định sẽ tiến bội”
“Keng!”
【Trong quá trình học tập kiến thức Công vụ viên, bạn nhận ra khả năng tư duy logic của mình còn kém. Khi đối mặt với các bài toán hình học và số học, bạn thường xuyên không biết bắt đầu từ đâu.】
【Thực ra đây vốn là điểm yếu của bạn từ thời cấp ba, và chính vì sự chênh lệch này mà bạn đã thua Lê Trì trong kỳ thi tốt nghiệp trung học. Từ đó, cuộc đời hai bạn rẽ sang những ngã rẽ khác.】
【Nhưng về điểm này, bạn biết có một người rất giỏi!】
[Chu Thiếu Kiệt, bạn thân thời cấp ba, hiện là giáo viên luyện thi Công vụ viên, hãy tìm cậu ấy để được phụ đạo nhé. ]
【Nhiệm vụ: Đăng ký khóa học của Chu Thiếu Kiệt, thời gian học đạt 72 giờ. Hiện tại đã hoàn thành: 0/72. Phần thưởng: Nâng cao khả năng tư duy logic.】
“Cái quái gì đây?” Thẩm Nguyên nhíu mày, A Kiệt làm giáo viên luyện thi Công vụ viên á?
Thẩm Nguyên thấy hơi khó tin.
Dù sao, lúc nãy mình vừa nói gì với Đồng Sơ Nhu nhỉ?
À đúng rồi, "Tri thức có thể dùng để giao dịch sao?".
Giờ xem ra, đúng là có thể thật.
Mẹ nó, bỏ tiền đăng ký khóa học chẳng phải là một hình thức giao dịch tri thức sao?
Vừa nãy nếu Đồng Sơ Nhu bảo sẽ đưa tiền cho mình đăng ký khóa học, có khi Thẩm Nguyên đã đồng ý rồi ấy chứ!
Dùng tiền mời thầy giáo đến dạy, thầy giáo đem tri thức của mình giao dịch cho học sinh.
Như vậy, những môn học sinh không hiểu sẽ được nâng cao một cách chuyên nghiệp hơn, lại còn được kèm cặp một kèm một nữa.
Điều này tốt hơn nhiều so với việc học sinh bình thường ngày ngày cắm đầu làm bài mà không biết gì.
Thẩm Nguyên vốn rất ghét học thêm.
Vì cậu bị đại biểu tỷ bắt học tiếng Anh đến phát ngán.
Nhưng giờ Thẩm Nguyên không ghét nữa, cậu ước gì đại biểu tỷ không chỉ dạy tiếng Anh mà còn dạy cả toán nữa.
Nhưng chỉ là mơ thôi.
Toán của đại biểu tỷ còn kém hơn cả Thẩm Nguyên.
Nếu có điều kiện, Thẩm Nguyên tin rằng rất nhiều phụ huynh sẵn sàng cho con đi học thêm.
Nhưng sự thật là không có tiền để học.
Các lớp học thêm nhỏ bị dẹp bỏ, nhưng các lớp học thêm lớn vẫn tồn tại.
Đối thủ cạnh tranh biến mất khiến giá học thêm ngày càng cao.
Mấy trăm tệ một buổi, không phải gia đình bình thường nào cũng gánh nổi.
Có người cho rằng như thế là tốt, giúp học sinh giảm tải.
Giảm tải, nhưng dưới áp lực thi đại học, có thực sự giảm được không?
Rõ ràng là, giảm tải và thành tích không liên quan đến nhau.
Kết quả là, một bên là giáo dục thi cử khiến học sinh nghẹt thở, một bên là áp lực thành tích không thể tiến bộ.
Dưới áp lực kép từ giáo dục và gia đình, cảnh học sinh tự tử không còn xa lạ.
Có câu đùa rằng, học sinh lớp 12 mong có người nhảy lầu để được nghỉ học.
Thẩm Nguyên vô thức nhìn vào chỗ ngồi của Chu Thiếu Kiệt, A Kiệt vẫn chưa về.
A Kiệt rất được mọi người yêu quý, không phải vì A Kiệt đẹp trai, cũng không phải vì A Kiệt học giỏi toán.
Mà là vì ở bên A Kiệt, người ta có thể cảm nhận được niềm vưi, có thể cười thoải mái, có thể tạm thời thoát khỏi áp lực của thực tại.
Những hành động kỳ quặc của A Kiệt biến môi trường giáo dục nặng nề thành một sân chơi hoang đường có thể kiểm soát.
Bạn có thể tham gia vào đó, để bản thân trở thành một người chơi trong sân chơi hoang đường này.
Đương nhiên, bạn cũng có thể chọn làm một du khách.
Nhưng hy vọng khi nhìn thấy những hành động hoang đường trong sân chơi, bạn có thể nở một nụ cười chân thành.
Và hy vọng đường trong hội những người thích gặm sách có thể xoa dịu bộ não.
Ai cũng đang tiến về phía trước với áp lực.
Không ngừng làm bài, trở thành người đào mồ cho kho đề, nhưng cũng viết nên những bài thơ dại trên đống đổ nát của nền giáo dục tiêu chuẩn.
Trước khi chết đuối, được hít thở không khí trong lành chẳng phải là động lực để tiếp tục kiên trì sao?
Thẩm Nguyên nhìn chỗ ngồi trống không của A Kiệt.
Nhưng làm sao để đăng ký khóa học của A Kiệt đây?
Và dù có đăng ký thì A Kiệt giờ cũng không ở bên cạnh mình mà!
Chiều nay tan học 10 phút sẽ làm phiền A Kiệt à?
Một hai tiết thì không sao, nhưng tận 72 tiếng đồng hồ cơ mà!
Chẳng lẽ mình phải bám lấy A Kiệt sau giờ học mỗi ngày à?
Thế thì hơi kỳ quặc.
Đang lúc Thẩm Nguyên đau đầu vì việc đăng ký khóa học thì tiếng Lê Trì vang lên bên tai.
“Nhường đường chút, tớ muốn vào.”
Thẩm Nguyên nghe vậy liền xê ghế, Lê Trì bước vào.
Nhìn đôi chân dài của Lê Thiếu bước qua mình, Thẩm Nguyên hiểu ra.
Mẹ nó, đợi cuối tuần chăng phải tốt hơn sao.
Đến lúc đó trực tiếp dồn A Kiệt vào chân tường để đăng ký khóa học.