Lê Tri lập tức hiểu ral
Người nhà đã xem được rồi!
Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, lan cả xuống vành tai.
Cô vô thức liếc nhìn Thẩm Nguyên.
“Mẹ...” Giọng Lê Tri nhỏ nhẹ, mềm mại, pha chút nũng nịu và xấu hổ.
“Mẹ... Mẹ cũng xem rồi ạ?”
“Ừ, thấy rồi.”
Trong giọng Từ Thiền ý cười càng đậm, tràn đầy niềm kiêu hãnh và sự ngưỡng mộ của một người mẹ.
“Con gái cưng của mẹ mặc áo cưới đẹp quá đi mất. Bộ nào cũng đẹp, cứ như từ trong tranh bước ra ấy. Nhất là tấm chụp ở đỉnh núi lúc bình minh, dì Trương còn bảo con như tiên nữ giáng trần.”
Nghe mẹ trực tiếp khen ngợi, Lê Tri thả lỏng hơn phân nửa sự căng thẳng trong lòng.
Cô nhỏ giọng ngượng ngừng: “Mẹ... Cảm ơn mẹ.”
“Cảm ơn gì chứ, con ngốc.” Giọng Từ Thiền dịu dàng như rót mật.
“Chỉ là… Hơi đột ngột. Chuyện lớn như vậy mà không báo trước cho nhà mình một tiếng? Hả?”
Câu “hả?” nhẹ nhàng mang theo chút trách móc, nhưng chủ yếu vẫn là tò mò và lo lắng, không hề có ý trách cứ.
Lê Tri vội vàng giải thích:
“Mẹ ơi, chuyện này... Thật ra không phải lỗi của con! Tại Thẩm Nguyên hết! Mẹ xem video rồi chắc cũng biết, toàn là anh ấy giấu con bày tròl”
“Con cũng chỉ đến lúc nhìn thấy áo cưới mới biết anh ấy muốn làm gì! Cái tên này cấu kết với chị Thủy giấu con, giấu con kỹ quá trời luôn.”
Càng nói giọng cô càng nhỏ, mấy chữ cuối gần như lẩm bẩm.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười hiểu ý của Từ Thiền: “Ồ? Ra là vậy… Thằng nhóc Thẩm Nguyên này, càng ngày càng lắm trò.”
Bà dừng một chút, ý cười trong giọng nói dịu lại, ngữ khí trở nên ôn nhu và chân thành hơn:
“Nhưng mà Tri Tri à, mẹ xem video thấy rất cảm động. Thẩm Nguyên có lòng như vậy, chịu khó ghi lại những khoảnh khắc của hai đứa, mẹ yên tâm lắm.”
“Với lại mẹ cũng được ngắm con mặc áo cưới năm 19 tuổi, đẹp quá đi! À phải, nghe Thẩm Nguyên nói sau này hai đứa còn chụp ba bộ nữa phải không?”
Lê Tri khẽ gật đầu, vô thức đáp: “Dạ, anh ấy bảo mùa đông sẽ đi chụp ở vùng đất tuyết…”
“Hay quá, hay quá!” Giọng Từ Thiền lập tức trở nên phấn khích.
“Mùa đông chụp cảnh tuyết thì chắc chắn đẹp lắm! Đến lúc đó hai đứa đi chụp thì nhất định phải gọi mẹ đi cùng! Mẹ cũng muốn ra tận nơi xem, tiện thể làm hậu cần cho hai đứa… Mà tiện thể…”
` F4 z Z+ x x z T. “Hñ hì, ngắm trước con gái cưng của mẹ mặc váy cưới |”
Lê Tri nghe mẹ đột nhiên đòi tham gia chuyến đi, đầu tiên là ngớ người, sau đó trên mặt lộ ra vẻ dở khóc dở cười.
Cô hiểu rõ mẹ bị video khơi gợi hứng thú, muốn tận mắt chứng kiến buổi chụp tiếp theo, thậm chí có thể còn muốn chỉ đạo tại chỗ…
Cô thở dài thườn thượt, cuối cùng vẫn đáp vào micro, giọng bất đắc dĩ nhưng cũng đầy chiều chuộng:
“… Dạ, con biết rồi mẹ, đến lúc đó con báo cho mẹ.”
“Quyết định vậy nhé! Mẹ chờ hai đứa thông báo thời gian địa điểm nhai Thôi, không làm phiền hai đứa nghỉ sớm đâu con.”
Từ Thiền hài lòng cúp máy, để lại Lê Tri cầm điện thoại, nhìn Thẩm Nguyên đang nén cười bên cạnh, không nhịn được lườm anh một cái đầy oán trách.
Trong điện thoại dường như còn mơ hồ vọng lại tiếng lẩm bẩm bất đắc dĩ của Lão Lê: “… Bà đi xem náo nhiệt làm gì…”
Nhưng rất nhanh bị tiếng cười vui vẻ của Từ Thiền át đi.
Tiếng tút tút kết thúc cuộc gọi vang lên, căn phòng trở lại yên tĩnh.
Lê Tri nắm chiếc điện thoại hơi nóng lên, quay sang nhìn Thẩm Nguyên, trên mặt vẫn còn vẻ dở khóc dở cười.
Lê Tri khẽ dùng đầu ngón tay chọc chọc vào cánh tay Thẩm Nguyên.
“Mẹ em đòi tham gia buổi chụp ở vùng đất tuyết, còn bảo muốn làm hậu cần kiêm khán giả VIP!”
Giọng Thẩm Nguyên mang theo ý cười, nhẹ nhàng: “Thế thì tốt chứ sao, chẳng phải dì Từ thấy em mặc áo cưới đẹp quá nên muốn ngắm trước à, chứng tỏ video anh chụp thành công.”
Lê Tri giả vờ bất mãn trừng mắt nhìn anh: “Thành công thì thành công, nhưng kế hoạch mỗi năm một bộ của anh, giờ thì có nguy cơ bị cả nhà cả người thân vây kín rồi đấy, mẹ anh có đến không?”
Cô bẻ ngón tay: “Chỉ Ngọc, Bội Bội, A Kiệt bọn họ, ngày mai về rồi thì mấy đứa ở phòng ngủ chắc chắn cũng sẽ tìm em.”
Nghĩ đến cảnh tượng tương lai trường quay có thể bị một đám khuôn mặt quen thuộc vây quanh, Lê Tri đã cảm thấy hình ảnh đó quá sức tưởng tượng, hoàn toàn mất đi cái cảm giác bí mật lãng mạn ban đầu mà Thẩm Nguyên đã tính toán.
Thẩm Nguyên nhìn vẻ mặt như kế hoạch phá sản của cô, ý cười trong mắt càng sâu.
Anh ghé sát tai cô, khẽ nói:
“Sợ gì?”
Giọng anh trầm hơn, nhẹ hơn, nhưng lại đầy vẻ trẻ con đắc ý:
“Bị phát hiện thì phát hiện thôi, lần sau mình lại lén lút đi là được. Không nói cho họ thì có sao?”
Lê Tri nhìn vẻ mặt "anh đây có bản lĩnh" của anh, bật cười thành tiếng.
“Được thôi, vậy đến lúc đó mình lại trộm đi nhé, không nói cho ai biết!”
Ánh đèn trong phòng ấm áp, những gợn sóng nhỏ do cuộc điện thoại mang lại dần lắng xuống, chỉ còn lại sự tĩnh lặng ấm áp lan tỏa giữa hai người.
Lê Tri thả lỏng tựa vào lòng Thẩm Nguyên, cảm nhận nhịp tim ổn định từ lồng ngực anh truyền đến.
Có lẽ do sự kích động sau khi xem video lắng xuống, cơ thể phát ra tín hiệu mệt mỏi, Lê Tri khẽ cựa mình trong lòng Thẩm Nguyên.
“Sao thế?” Thẩm Nguyên cúi đầu nhìn cô, lo lắng hỏi.
Lê Tri ngẩng mặt lên, hàng lông mày xinh xắn hơi nhíu lại, mang theo chút hờn dỗi: “Thẩm Nguyên… Em đau chân…”
Cô nói xong, đưa chân từ trên giường xuống, mắt cá chân nhỏ nhắn lộ ra dưới ánh đèn.
Khóe miệng Thẩm Nguyên cong lên thành một nụ cười hiểu ý: “Đã bảo em đi xe là được rồi, cứ nhất định phải đi bộ.”
Anh vừa nói vừa ngồi thẳng người, đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân cô vừa đưa tới.
“Đưa đây, anh xoa bóp cho.”
Ngón tay anh mang theo hơi ấm quen thuộc, lực đạo vừa phải xoa bóp mắt cá chân và bắp chân đang mỏi nhừ của Lê Tri.
Lê Tri thoải mái rên khẽ một tiếng, cả người lười biếng rụt lại, nhắm mắt lại.
“Ưm... Mạnh hơn một chút nữa...”
Cô nhắm mắt chỉ huy, giọng mũi nũng nịu và tiếng thở dài thỏa mãn, mỗi âm tiết đều mềm mại như tan chảy.
Thẩm Nguyên làm theo lời điều chỉnh lực đạo, ánh mắt dịu dàng nhìn khuôn mặt đang nhắm mắt dưỡng thần của cô.
Cảm giác mềm mại mịn màng từ đầu ngón tay truyền đến, cùng với hàng mi hơi giãn ra vì thoải mái của Lê Tri, và cả căn phòng yên bình này, khiến trái tim anh mềm nhũn.
Trong phòng nhất thời chỉ còn lại tiếng thở đều đều của cô và tiếng xoa bóp khe khẽ của đầu ngón tay anh.