Thẩm Nguyên theo phản xạ đứng thắng người, đón nhận ánh mắt của thầy Lê, trịnh trọng gật đầu, giọng nói rõ ràng và kiên định:
“Thầy yên tâm!”
Thầy Lê không nói thêm lời nào, chỉ vỗ mạnh vào vai Thẩm Nguyên, như một lời nhắc nhở đanh thép.
Bác Thẩm đã khởi động xe, Trương Vũ Yến vẫn dặn dò Thẩm Nguyên thêm vài câu rồi mới lên xe.
Ở phía bên kia, Từ Thiền cũng đỏ hoe mắt buông tay Lê Tri ra, cùng thầy Lê lên xe.
Cửa sổ xe hạ xuống, giọng của bố mẹ vọng ra.
“Tri Tri, Tiểu Nguyên, hai con cố gắng nhé!”
“Thẩm Nguyên! Chăm sóc tốt Tri Tri!”
Đó là những lời cuối cùng vọng lại.
Thẩm Nguyên và Lê Tri đứng tại chỗ, nhìn hai chiếc xe quen thuộc hòa vào dòng xe cộ trên đường Lâm Ấm, rồi biến mất khỏi tầm mắt.
Dưới ánh nắng gay gắt buổi chiều, sân trường rộng lớn dường như chìm vào tĩnh lặng.
Bãi đỗ xe chỉ còn lại những hàng xe xa lạ và hai bóng dáng trẻ tuổi đứng cạnh nhau.
Thẩm Nguyên nhìn khoảng không trống trải, hít sâu một hơi, rồi chậm rãi quay đầu, nhìn sang Lê Tri.
Hốc mắt cô vẫn còn hơi đỏ, khóe mắt còn vương lại dấu vết của những giọt nước mắt vừa kìm nén.
Cô cũng vừa rời mắt khỏi hướng đó, đôi mắt trong veo chứa đựng nỗi lưu luyến với gia đình.
Cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Nguyên, Lê Tri cũng nghiêng đầu.
Bốn mắt nhìn nhau.
Khóe miệng Thẩm Nguyên từ từ cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
“Vậy thì, mong được chiếu cố nhiều hơn trong tương lai, Lê Bảo.”
Lê Tri khẽ giật mình trước lời mời trịnh trọng và dịu dàng này.
Ngay lập tức, lớp sương mù bao phủ đáy mắt cô tan biến như được ánh nắng xua tan, ý cười thay thế cho sự hoang mang và luyến tiếc.
Gò má cô lại bừng lên nụ cười rạng rỡ, trong trẻo và lay động lòng người.
Đón nhận ánh mắt của Thẩm Nguyên, Lê Tri dùng sức gật đầu, đáp lời rõ ràng:
“Vâng! Mong được chiếu cố nhiều hơn trong tương lai, Thẩm Nguyên.”
Lời vừa dứt, mười ngón tay đan vào nhau, hơi ấm từ lòng bàn tay còn ấm áp hơn cả ánh nắng mùa hè.
Nỗi lưu luyến khi người nhà rời đi đã tan biến.
Thẩm Nguyên nắm chặt tay Lê Tri:
“Đi thôi, nghĩ xem còn thiếu gì nữa không!”
Lê Tri nắm lấy tay anh, cười đáp: “Ừ! Đi thôi!”
Hai người nắm tay nhau đi về phía đường Lâm Ấm. Lê Tri nhìn con đường dài phía trước và những dãy nhà giảng đường xa xa, bỗng khẽ lay tay Thẩm Nguyên:
“Thẩm Nguyên, trường học lớn như vậy, chúng ta có nên mua xe điện không nhỉ?”
Thẩm Nguyên nghe vậy nhíu mày: “Cũng được đấy chứ…”
Anh vẫn bước đi, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt Lê Tri được ánh nắng dát vàng: “Hay là mua hai chiếc?”
Lê Tri lập tức nhéo một cái vào ngón tay anh, đôi mắt trong veo trách móc:
“Không cần hai chiếc đâu!”
Cô hơi hất cằm lên, giọng điệu có chút đáng yêu: “Một chiếc là đủ rồi, anh chở em. Sau này em muốn đi đâu, cũng phải anh chở em đi!”
“Được thôi, anh còn mong ấy chứ. Nhưng mà tiếc quá, xe điện không được chở người.”
“Á… Tây…”
Lê Tri bĩu môi, vẻ mặt không cam lòng.
“Thôi được rồi, hai chiếc cũng không sao, sau này em cứ đi trước, anh đi sau em.”
Nghe Thẩm Nguyên nói vậy, đôi mắt cô gái lập tức sáng lên.
“Đi thôi, đi mua xe trước!”
“Ừ ừ, đi mua xe!”
Giọng Lê Tri dần hòa vào gió: “Ừm… Để em nghĩ xem, ngoài xe điện ra, còn có nước giặt, chậu rửa mặt…”
“Đừng vội, từ từ thôi, dù sao… thời gian còn dài.”
“Ừm... Đi hướng nào đây?”
“Đi theo anh.”
Mặc dù biết trong trường có thể đi xe điện, nhưng Thẩm Nguyên cũng biết nhà trường có quy định quản lý xe điện.
Vì vậy hai người ngẫu nhiên hỏi một chị khóa trên về cách quản lý xe điện của trường.
Nói tóm lại, cần đăng ký, sau đó phải có hóa đơn mua hàng các kiểu.
Ngoài ra, khó khăn nhất có lẽ vẫn là tiền.
Nhưng Thẩm Nguyên thiếu tiền sao?
Không hề.
Ngay trong trường có chỗ bán xe điện, lại gần ký túc xá, hai người nhanh chóng mua hai chiếc.
Sau khi trả tiền và làm thủ tục đăng ký, họ có thể đi lại trong khuôn viên trường.
Tất nhiên, nhớ đội mũ bảo hiểm khi đi xe.
Có phương tiện thay đi bộ, hiệu quả tăng gấp đôi.
Thẩm Nguyên chở Lê Tri, quen đường đi đến siêu thị trong trường.
Đẩy xe mua sắm giữa các kệ hàng, hai người chọn một vài đồ dùng cần thiết bỏ vào giỏ: chậu rửa mặt, móc treo quần áo, nước giặt, móc khóa nhỏ, và đặc biệt là khăn giấy bán chạy.
“Còn thiếu gì không?” Thẩm Nguyên đẩy chiếc xe đầy ắp đồ, nghiêng đầu hỏi Lê Tri.
Lê Tri cẩn thận kiểm tra danh sách trong điện thoại, rồi nhìn lại những thứ trong xe: “Gần đủ rồi! Trang bị cơ bản cho ngày khai giảng, đủ!”
Thanh toán xong, hai người mỗi người xách hai túi mua sắm căng phồng đi ra khỏi siêu thị.
Cảm giác nặng trĩu, tràn đầy mong đợi và những chuẩn bị vụn vặt cho cuộc sống mới.
“Đồ vẫn nặng quá…” Lê Tri xách hai túi, các đốt ngón tay hơi trắng bệch.
“Để anh.” Thẩm Nguyên không nói lời nào, đưa tay nhận lấy hai túi trong tay Lê Tri.
Anh khỏe hơn, xách hai túi lớn mỗi bên rất vững vàng.
“Ai! Em tự xách một cái được mà…” Lê Tri muốn chia sẻ.
“Thôi đi, có chút này đã là gì. Đi, để lên xe.”
Thẩm Nguyên đặt những túi mua sắm nặng trĩu lên chỗ để chân, dùng chân giữ cẩn thận để không bị rơi.
Anh bước lên xe, vặn chìa khóa khởi động: “Đi thôi, đưa em đi cất đồ trước.”
“Vâng!” Lê Tri cũng leo lên xe của mình, hướng về phía khu ký túc xá Thanh Phong.
Gió nhẹ lướt qua mặt, mang đến chút mát mẻ, xua tan bớt cái nóng oi ả của buổi chiều.
Tại khu vực đỗ xe điện ngăn nắp trong sân trường, hai người dựng xe gọn gàng vào khu vực quy định.
Thẩm Nguyên cầm hai túi đồ, đi theo Lê Tri đến dưới lầu ký túc xá Thanh Phong 1.
Khi đến cửa lầu, ánh mắt của dì quản lý ký túc xá dừng lại trên người Thẩm Nguyên.
Có lẽ vì là ngày tân sinh viên nhập học, đì không ngăn cản.
Thẩm Nguyên xách đồ đi theo Lê Tri, tiếp tục leo lên cầu thang ký túc xá nữ.
Rất nhanh, họ lại đứng trước cửa phòng 305.
Lê Tri lấy chìa khóa mở cửa, sau một tiếng “cạch” nhỏ, cánh cửa mở ra.
Ánh nắng vẫn tràn ngập khắp phòng, mang theo sự tĩnh lặng đặc trưng của buổi chiều.
Chiếc giường đã được dọn dẹp, chăn đệm mới trải ga giường vẫn không hề động đến, giống hệt như khi họ rời đi.