“Lê Tri, mau nói xem, áo cưới đẹp không? Có phải đặc biệt tiên không?” Một nữ sinh mắt lấp lánh, đầy vẻ mong chờ hỏi.
“Các cậu chụp ở đâu thế?”
“Chụp mấy bộ lận? Cảm giác thế nào? Có thú vị không?”
Câu hỏi tới tấp.
“Lâm Vũ Hiên ở phòng mới bảo các cậu đi chụp ảnh cưới? Tụi này còn tưởng nó nói đùa đấy!” Có người chỉ tay về phía Lâm Vũ Hiên đang ngồi không xa.
Bị điểm tên, Lâm Vũ Hiên lập tức ưỡn thăng lưng, đắc ý vênh mặt: “Thấy chưa! Tao có gạt ai đâu! Thẩm ca còn bảo sẽ cắt video cho tụi mình xem nữa đấy!”
Đám bạn học lớp Máy tính 1 mới quen chưa đầy ba tháng, hiển nhiên đã bị Thẩm Nguyên và Lê Tri làm cho thay đổi hoàn toàn nhận thức.
Lê Tri khẽ gật đầu, giọng không lớn nhưng rõ ràng thừa nhận: “Ừ, là thật.”
Ba chữ đơn giản như hòn đá ném xuống mặt hồ, khuấy động những gợn sóng lớn hơn.
Thẩm Nguyên đảo mắt qua từng gương mặt tràn ngập chờ mong và kinh ngạc, cười với đám bạn đang vây xem: “Mệt thì có mệt, nhưng mà cũng thú vị lắm. Còn cụ thể thế nào thì…”
Hắn cố ý nói lửng lơ, nhìn những gương mặt đang ngóng trông.
“Chờ tao kéo video về, tụi mày sẽ biết. Nhớ theo dõi tài khoản của tao nha!”
“Oa ——!”
“Thật á? Còn có video nữa cơ à?”
“Thẩm lão bản đỉnh vãi! Nhất định phải like, share, subscribe liền tay!”
Tiếng thán phục và ồn ào nối tiếp nhau.
Thẩm Nguyên cười xua tay, ra hiệu mọi người im lặng: “Được rồi được rồi, sắp vào lớp rồi, thầy đến kìa.”
Tiếng chuông vào học thanh thúy vang lên cùng bóng dáng giáo sư xuất hiện ở cửa, đám đông vẫn chưa thỏa mãn mới lưu luyến tản ra, ai về chỗ nấy.
Nhưng sự hưng phấn và tò mò vẫn còn lan tỏa trong phòng học, như một cơn lốc xoáy áp suất thấp.
Trong suốt buổi học, vẫn có những ánh mắt không tự chủ, lén lút liếc về phía đôi tình nhân tựa như hào quang kia ở cuối lớp.
Qua cơn ồn ào náo nhiệt, những ngày tiếp theo, cuộc sống của Thẩm Nguyên như được nhấn nút tăng tốc, liên tục chuyển đổi giữa lớp học ban ngày và bàn dựng phim ban đêm.
Ban ngày, hắn vẫn là một sinh viên chăm chỉ của lớp Máy tính 1, cùng Lê Tri sóng vai ngồi trong lớp, chăm chú nghe thầy giảng giải những cấu trúc ngôn ngữ phức tạp và phép tính.
Thỉnh thoảng nghiêng đầu, hắn lại thấy gương mặt nghiêng chuyên chú của Lê Tri, hàng mi dài rợp bóng trên khuôn mặt trong ánh nắng ban mai.
Còn khi kết thúc một ngày học và tự học, trở về phòng, chiến trường của Thẩm Nguyên lại chuyển sang chiếc máy tính.
Đúng vào dịp 11/11, hệ thống thưởng cho hắn 10 vạn tệ, hắn dùng một phần để mua máy tính, còn lại thì để Lê Tri mua sắm quần áo.
Đều là vốn của bà cả.
Trong phòng, Thẩm Nguyên đeo tai nghe, cách ly tạp âm, mở phần mềm dựng phim chuyên nghiệp.
Trên màn hình, thư mục tài liệu chật cứng.
Đó là hai ngày ròng rã những mảnh ký ức, cùng với những chuẩn bị ban đầu của hắn.
Vô số đoạn video và hình ảnh, lượng lớn tài liệu hội tụ ở đây, tạo thành một mỏ quặng ngọt ngào, chờ đợi hắn khai thác, sàng lọc và tạo hình.
Thần sắc Thẩm Nguyên trở nên chuyên chú và tập trung.
Hắn cần phải chắt lọc từ lượng lớn tài liệu này một câu chuyện rõ ràng, cảm động.
Con trỏ chuột di chuyển, cắt ghép trên các dòng thời gian khác nhau.
Hắn cẩn thận lựa chọn những khoảnh khắc lay động lòng người nhất, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím.
Thời gian trôi qua lặng lẽ trong sự bận rộn.
Một buổi chiều, Thẩm Nguyên vừa ngồi vào bàn, chuẩn bị bắt đầu một vòng biên tập mới thì góc dưới bên phải màn hình máy tính đột nhiên hiện lên một thông báo tin nhắn mới, nhấp nháy màu đỏ bắt mắt.
Là tin nhắn của Chu Lam.
“Ảnh cưới sơ bộ đã xong! Mời kiểm tra và tải từ link trên drive, mật khẩu 123456. Hai người xem trước hiệu quả, có ý kiến chỉnh sửa gì thì báo cho tôi biết nhé! Mong nhận được phản hồi từ hai bạn! (Mặt cười)”
Nhịp tim Thẩm Nguyên có chút tăng tốc.
Hắn vội vàng mở Wechat, sao chép liên kết, dán mật khẩu, đăng nhập drive.
Một file nén có tiêu đề “ [Ảnh cưới sơ bộ] Thẩm Nguyên & Lê Tri” nằm yên vị ở đó, dung lượng không nhỏ.
Thẩm Nguyên không chút do dự nhấp tải xuống.
Mỗi giây chờ đợi thanh tiến trình chậm chạp nhích lên đều trở nên vô cùng dài dằng dặc, Thẩm Nguyên dứt khoát nhắn tin cho Lê Tri.
Thẩm Nguyên: “Lê Bảo! Tin tốt! Chu tổng gửi ảnh cưới rồi!”
Thẩm Nguyên: “[Screenshots.Jpg]”
Thẩm Nguyên: “Em lên drive của anh đi, tải về xem đi, chọn mấy tấm em thích nhất nhat”
Tin nhắn vừa gửi đi không lâu thì điện thoại rung.
Lê Tri: “!!! Thật á! Nhanh vậy?”
Lê Tri: “(Mèo con thăm dò.Jpg)”
Lê Tri: “Ok! Em tải liền!”
Lê Tri: “(Vưi vẻ lăn lộn.Gif)”
Thẩm Nguyên bật tài khoản drive trả phí, tốc độ tải rất nhanh.
Rất nhanh, một loạt các file xuất hiện trên màn hình.
Thẩm Nguyên lập tức nhấp đúp mở ra, vô số ảnh cưới lập tức phủ kín cửa sổ xem trước.
Mỗi bức đều đã được chỉnh màu và tân trang tỉ mỉ, ánh sáng và bố cục đều được bắt trọn và phóng đại, mang đến một vẻ đẹp khiến người ta nín thở.
Thẩm Nguyên lướt nhanh qua từng tấm, khóe miệng bất giác càng lúc càng cong.
Hiệu quả sau khi chỉnh sửa chuyên nghiệp còn đẹp hơn cả mong đợi của hắn, ánh sáng được phủ lên như mộng ảo, màu sắc đầy đặn và giàu chiều sâu, bố cục cũng tinh tế và mạnh mẽ hơn.
Mỗi khoảnh khắc của Lê Tri đều được lưu giữ thật cảm động.
Nụ cười dịu dàng trong nắng sớm, sự linh động của chiếc váy tung bay khi chạy trong rừng, sự sâu sắc trong mắt khi hai người tựa vào nhau dưới ánh hoàng hôn…
Mỗi bức đều đẹp đến nghẹt thở.
Những hình ảnh này chính là những khoảnh khắc cao trào hoàn mỹ nhất trong video của hắn.
Trong phòng 305, Lê Tri cũng đã nhanh chóng tải xong các file.
Cô gái nhanh chóng mở thư mục, màn hình lập tức tràn ngập ánh nắng xuyên qua màn sương sớm, rải lên chiếc váy trắng tinh những tia sáng vàng đầu tiên.
“Đẹp quá…”
Cô lẩm bẩm, đang định phóng to để nhìn kỹ thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng kinh hô của Tô Hiểu Hiểu.
Tô Hiểu Hiểu mắt tinh, thoáng thấy những ảnh cưới thu nhỏ vừa được tải xuống trên màn hình máy tính của Lê Tri.
Đó là bức Lê Tri mặc váy cưới đuôi cá, đắm mình trong ánh nắng mai, góc nghiêng tuyệt đẹp như tranh vẽ.
“Trời ơi!! Đẹp xỉu!”
Tô Hiểu Hiểu chỉ vào màn hình, giọng đột ngột cao vút, đầy vẻ kinh ngạc khó tin.
Tiếng la của cô lập tức thu hút Diêu Lôi và Lâm Vi.