Chu Thiếu Kiệt: "[Video kết nối: Mười chín tuổi áo cưới]”
Chu Thiếu Kiệt: "Cái đệch gì đây?? Ảnh cưới á?? Hai người chụp ảnh cưới rồi hả??"
Chu Thiếu Kiệt: "[Kinh hoàng đến ngơ người.jpg]"
Hà Chi Ngọc: "Á á á á á!!! @ Lê Tri!!"
Hà Chi Ngọc: "Tri Tri!! Ảnh cưới?!"
Hà Chi Ngọc: "Đây là cái "đại sự" cậu nói với tớ hả?! Chuyện lớn vậy mà cậu không nói cho tớ biết?!! [Tan nát cối lòng.jpg] [Điên cuồng lay động.Jjpg]”
Dương Trạch: "......"
Dương Trạch: "@ Thẩm Nguyên, ông đúng là cao thủ."
Trần Minh Vũ: "[Ngón tay cái.jpg] Pha này đỉnh đấy. Giấu kỹ thật."
Trác Bội Bội: "Oa!!! Tri Tri, sắp gả rồi."
Trác Bội Bội: "Ảnh với video đẹp quá trời!!! [Mắt hình ngôi sao.jpg]”
Trần Minh Vũ: "Xì! Xì! Hai người họ căn bản không định nói! Nếu không phải Thẩm Nguyên tung video, biết đến bao giờ chúng ta mới biết!"
Chu Thiếu Kiệt: "@ Thẩm Nguyên có còn là anh em không đấy? Chụp ảnh cưới mà không rủ bọn này đi xem với? Cho ké tí không khí cũng được mà?!"
Tin nhắn cứ thế mà nhảy liên tục, màn hình toàn dấu chấm than (!!!), dấu chấm hỏi với những dòng chữ kích động đến lộn xộn.
Lê Tri nhìn những tin nhắn liên tục hiện lên trên điện thoại, rồi ngước mắt nhìn Thẩm Nguyên bên cạnh, mặt hơi xấu hổ vì bị bắt quả tang.
Nhưng chủ yếu là cảm thấy vưi và ngọt ngào vì phản ứng nhiệt tình của bạn bè.
Cô chạm nhẹ ngón tay lên màn hình, trả lời trong nhóm:
Lê Tri: "[Che mặt.jpg]"
Lê Tri: "Cái đó... Xem video chắc mọi người cũng biết rồi đấy, chuyện này không phải tại tớ..."
Lê Tri: "Anh ấy còn giấu cả tớ nữa là! Tớ cũng đến lúc đó mới biết là phải đi chụp ảnh cưới! [Tức giận.jpg]"
Tin nhắn vừa gửi đi, cả nhóm im lặng trong một giây.
Hà Chi Ngọc: "?"
Dương Trạch: "Trâu bò. Tớ tưởng chỉ giấu bọn này thôi, ai ngờ đến cả nhân vật chính cũng ngơ ngác. [Dâng đầu gối.jpg]"
Dương Trạch: "Độ bất ngờ này đúng là max điểm. Mà không sợ bị đánh à? [Ăn dưa hóng chuyện.jpg]"
Trần Minh Vũ: "Đánh nó đi! Tớ ủng hộ cậu về mặt tinh thần!"
Trác Bội Bội: "Trị Trị, vậy là cậu hoàn toàn không biết gì mà bị lôi đi thử váy cưới hả? [Kinh ngạc.jpg]”
Lê Tri nhìn thấy mọi người trong nhóm lập tức chuyển mũi dùi về phía Thẩm Nguyên, và cả cái vẻ đắc ý trên mặt Thẩm Nguyên, kiểu "thấy chưa, tớ biết thế nào cũng thế này mà", cô không nhịn được trừng mắt trách móc anh một cái, rồi trả lời trong nhóm:
Lê Tri: "Ừm..."
Lê Tri: "Lúc đó tớ đơ luôn..."
Thẩm Nguyên: "[Đắc ý.jpg] [Đắc ý.jpg]"
Thẩm Nguyên: "Hiệu quả không tốt à? [Nhíu mày.jpg]”
Chu Thiếu Kiệt: "Tốt cái con khỉ! Lần sau mà có cảnh hoành tráng thế này nhất định phải rủ anh em! Nhớ chưa! @ Thẩm Nguyên"
Hà Chi Ngọc: "Đúng! Lần sau nhất định phải có tớ! Tớ muốn làm phù dâu! Không, tớ muốn làm "tổ trưởng tổ tạo không khí chụp ảnh cưới"! [Chống nạnh.jpg]"
Trác Bội Bội: "[Giơ tay.jpg] Tớ cũng muốn!"
Trong nhóm lại ồn ào cười đùa, tràn ngập sự tươi trẻ và những lời chúc phúc.
Lê Tri nhìn những lời trêu chọc và chúc phúc từ bạn bè, rồi nghiêng đầu nhìn kẻ chủ mưu bên cạnh đang cười toe toét.
Cô nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Thẩm Nguyên, gõ nhẹ ngón tay lên màn hình:
Lê Tri: "Rồi rồi, biết rồi mà ~"
Lê Tri: "Lần sau bảo anh ấy nói sớm! [Hừ.jpg]"
Gửi xong tin nhắn, Lê Tri đặt điện thoại xuống.
Ánh đèn trong phòng chiếu sáng hai người đang quấn quýt trên giường.
Tiếng ồn ào trong nhóm chat dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, cảm giác ngọt ngào được bạn bè chúc phúc lặng lẽ lan tỏa trong sự tĩnh lặng.
Cô khẽ cựa mình, ngẩng đầu khỏi vai Thẩm Nguyên.
Lê Tri khẽ chọc ngón tay vào cánh tay Thẩm Nguyên, giọng mang theo chút tò mò và mong chờ, phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng:
"Thẩm Nguyên..."
"Ư?" Thẩm Nguyên cúi xuống nhìn cô, khóe miệng vẫn còn nụ cười khi đọc tin nhắn trong nhóm.
"Vậy... lần sau chúng ta đi chụp ảnh cưới, anh định khi nào đi?"
Giọng cô gái nhẹ nhàng, như thể đã bắt đầu tưởng tượng đến hành trình chụp ảnh cưới tiếp theo của hai người.
Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Nguyên sâu hơn.
"Hả? Lê Bảo sốt ruột vậy à?"
Mặt Lê Tri lập tức ửng hồng.
Cô gái trừng mắt liếc anh một cái, ánh mắt ấy chẳng có chút sát thương nào, ngược lại giống như đang làm nũng:
"Không được à? Tớ sốt ruột đó!"
Nhìn thấy dáng vẻ hiếm hoi vừa trực tiếp vừa ngang ngược này của Lê Tri, lòng Thẩm Nguyên mềm nhũn.
Anh thu lại vẻ trêu chọc, vòng tay ôm cô chặt hơn vào lòng:
"Đi, đương nhiên đi.”
"Địa điểm thì thật ra anh đã nghĩ xong rồi." Giọng Thẩm Nguyên mang theo sự mong đợi, như thể đã thấy trước những phong cảnh sắp tới.
"Lần này không phải chụp thu à? Vậy lần sau mình đi chụp đông, anh thấy khoảng cuối năm sau, mùa đông, mình đi chụp ảnh cưới trên tuyết nhé."
Anh đang nhỏ nhẹ miêu tả về hình ảnh buổi chụp tiếp theo, Lê Tri tựa vào lòng anh, tưởng tượng ra chiếc váy cưới đen giữa đống tuyết trắng, khóe miệng bất giác cong lên thành một đường ngọt ngào.
Ngay lúc này, một tiếng chuông điện thoại đột ngột phá vỡ sự tĩnh mịch ấm áp trong phòng.
"Đinh linh lĩnh ——"
Tiếng chuông phát ra từ chiếc điện thoại của Lê Tri đặt trên tủ đầu giường.
Trên màn hình hiện rõ hai chữ: Mẹ yêu.
Nụ cười ngọt ngào trên mặt Lê Tri lập tức cứng đờ, thay vào đó là một tia bối rối không kịp chuẩn bị.
Cô gần như vô thức ngồi thẳng dậy, nhanh chóng rời khỏi vòng tay Thẩm Nguyên, ánh mắt có chút bối rối nhìn về phía màn hình điện thoại, rồi lại nhìn Thẩm Nguyên.
Mẹ tớ..."
Giọng cô gái mang theo một chút căng thẳng không dễ nhận ra.
Vào cái đêm vừa tung video ảnh cưới gây xôn xao này, việc nhận được điện thoại của mẹ khiến người ta khó tránh khỏi liên tưởng đến điều gì đó.
Thẩm Nguyên cũng khựng lại, lập tức trao cho cô một ánh mắt trấn an, ra hiệu cô nghe máy.
Lê Tri hít sâu một hơi, đầu ngón tay run nhẹ, nhấn nút trả lời, áp điện thoại vào tai.
Cô cố gắng giữ cho giọng nói nhẹ nhàng bình thường:
"Alo, mẹ ạ?"
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói dịu dàng của Từ Thiền, nghe không ra điều gì khác lạ, như thể chỉ là sự quan tâm bình thường:
"Tri Tri à..."
Tim Lê Tri treo lên cổ họng, cố gắng để giọng nói nghe có vẻ bình tĩnh: "Vâng, mẹ, sao ạ?"
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sự im lặng ngắn ngủi này gần như khiến Lê Tri nghẹt thở.
Sau đó, giọng Từ Thiền vang lên lần nữa, vẫn dịu dàng như vậy, nhưng lại mang theo một chút ý cười:
"Sao? Tri Tri, mẹ không có chuyện gì thì không được gọi cho con à?"
"Không... không phải ạ." Lê Tri vội vàng phủ nhận, mặt càng nóng hơn.
"Vừa nãy," ngữ khí của Từ Thiền giống như đang nói chuyện phiếm, nhưng cũng như vô tình chỉ ra, "mẹ với dì Trương lướt điện thoại, thấy một cái video... Chậc chậc, chụp đẹp thật đấy."